Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 141: Truyền thuyết Tinh Bàn



Tôi và Chiến Lam phối hợp trái phải nhịp nhàng. Chưa tới mười phút, chục tên lưu manh đã bị chúng tôi hạ đo ván. Cả đám ngã lăn quay, kẻ ôm tay, người ôm đùi, la hét oai oái.

Miệng Pháo ca há hốc như nhét vừa quả trứng gà, nửa ngày vẫn chưa khép lại được. Gã chưng hửng với vẻ mặt khó tin, vỡ mộng hoàn toàn. Gã không thể ngờ cô gái nhỏ nhắn tưởng chừng bóp nhẹ là vỡ vụn này lại có võ công thâm hậu đến vậy.

Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt sáng ngời mang theo uy lực sắc bén. Chiến Lam sải đôi chân dài trắng nõn, từng bước ép sát Pháo ca.

Cô rõ ràng thấp hơn gã rất nhiều, nhưng về khí thế, Pháo ca lại lép vế hơn hẳn.

Tôi lờ mờ thấy lại hình bóng Chiến Lam ngày nào ở quán bánh bao Bát Tiên, cái lúc cô kề dao vào cổ tôi.

"Tụi... tụi mày đợi đấy!"

Đôi chân vạm vỡ của Pháo ca run rẩy, gã ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Chiến Lam lao lên hai bước, tung một cú đá sấm sét trúng ngay lưng gã.

"Á đù!"

Pháo ca ngã dập mặt, đến máu mũi chảy ròng ròng cũng chẳng buồn bận tâm, co giò vắt chân lên cổ mà lủi mất.

Hóa ra cũng chỉ là cái thùng rỗng kêu to. Chắc bình thường gã toàn ỷ thế hiếp người, rành rành là hổ giấy.

"Bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh! Đồ hèn!" Chiến Lam hừ lạnh.

"Thấy thân thủ cô ghê gớm thế này, chắc chẳng cần tôi giúp nữa rồi. Tạm biệt." Giờ tôi cũng lờ mờ đoán ra, xuất thân của cô nhóc này chắc chắn không phải dạng vừa.

Một cô gái nhỏ nhắn hạ đo ván cả chục gã lực lưỡng, nền tảng võ thuật này nếu không rèn giũa từ bé thì đừng hòng làm được.

Nếu tôi nhớ không lầm, ở thành phố Đông Châu có một gia tộc cổ võ cực kỳ kín tiếng, mang họ Chiến.

Cô nhóc này không hề ngốc, chỉ là có thừa vốn liếng để ngông cuồng.

"Này, Lý Vân Phong! Ai nói tôi không cần bảo vệ? Lỡ bọn chúng kéo thêm người tới thì sao? Tôi... tôi có uống chút rượu, ảnh hưởng đến phong độ..."

Tôi vừa quay lưng định đi, Chiến Lam đã vội níu lấy tay áo tôi.

"Anh hùng cứu mỹ nhân, xuất sắc, quá xuất sắc!"

Đang lúc giằng co, một giọng nữ vang lên xen lẫn tiếng vỗ tay. Người phụ nữ thong thả bước tới, tiếng giày cao gót gõ cộp cộp xuống mặt đường.

Tôi ngoảnh lại. Đó là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, toát lên vẻ tinh tế và vô cùng xinh đẹp.

Mái tóc uốn lọn xõa bồng bềnh trên bờ vai thon thả trắng ngần. Bộ váy xẻ tà ôm sát tông màu sáng tôn lên đường cong bốc lửa, để lộ cặp đùi dài miên man. Từng bước đi uốn lượn hút hồn. Toàn thân cô ta toát ra sự quyến rũ chết người.

Bẵng đi một thời gian không gặp, cô ta dường như càng thêm mặn mà, mang theo thứ mị lực quái lạ.

Ánh mắt đàn ông hễ lỡ va phải cô ta là khó lòng dứt ra được.

Đem so với cô ta, Chiến Lam trong bộ áo thun, quần soóc cùng mái tóc tém trông chẳng khác nào con nhóc vắt mũi chưa sạch.

"Lý Vân Phong, gặp lại rồi." Lâm Vũ Thuần híp mắt cười nhìn tôi, ngón tay vô tình vuốt ve lọn tóc. Từng cái nhíu mày, từng nụ cười đều phong tình vạn chủng.

"Cô ta là ai vậy?" Chiến Lam hỏi, ánh mắt đầy địch ý.

"Liên quan gì đến cô?" Tôi chẳng buồn giải thích. Đụng mặt Lâm Vũ Thuần ngay trên địa bàn của Đao gia, ai biết cô ta lại rắp tâm giở trò gì với tôi.

"Về nhà lẹ lên, chị cô đang đợi kìa."

Tôi xua tay với Lâm Vũ Thuần cho có lệ rồi kéo Chiến Lam đi thẳng.

"Khoan đã Lý Vân Phong. Có bạn gái nhỏ rồi lơ luôn bạn cũ à?" Lâm Vũ Thuần cười duyên gọi giật tôi lại. "Sẵn tiện gặp nhau ở đây, sao không ngồi xuống làm ly rượu? Tôi mời!"

"Cô nhóc này uống đủ rồi, để khi khác đi." Tôi đâu có ngu, chui vào trong là ổ của Đao gia, cô ta muốn mần thịt tôi lúc nào chẳng được.

"Được, chốt vậy đi. Bữa nào nhậu một bữa, đừng có kiếm cớ từ chối nữa đấy." May mà Lâm Vũ Thuần không ép.

"Tạm biệt."

Tôi kéo Chiến Lam đi một mạch. Thoát khỏi khu phố quán bar, tôi ngoắc một chiếc taxi rồi nhét cô nhóc vào trong.

"Nhà ở đâu, tự báo tài xế đi."

"Không được! Anh phải đưa tôi về tận cửa mới tính là hoàn thành nhiệm vụ!" Chiến Lam giở chứng ăn vạ, sống chết kéo tôi vào xe rồi đọc địa chỉ cho bác tài.

"Này, cái cô hồi nãy là bạn học anh thật hả? Thân lắm sao mà cứ nằng nặc đòi mời anh đi nhậu?"

"Thì liên quan gì đến cô? Hỏi han lằng nhằng, làm như quản gia không bằng."

"Quản gia cái đầu anh! Đừng có mà mơ! Tôi thèm vào mà quản ba cái chuyện tào lao của tên lưu manh nhà anh!"

"Ai hỏi thêm câu nào nữa làm chó!"

Lát sau, Chiến Lam giật giật tay áo tôi.

"Lý Vân Phong."

"Lại gì nữa?"

"Gâu gâu gâu!"

"..."

Vất vả lắm mới tới nơi, chiếc taxi đỗ xịch trước cổng một khu chung cư cao cấp ở quận Tây.

"Vào nhanh đi, chị cô gọi giục mấy cuốc rồi kìa." Tôi sốt ruột giục. Cái cô Tống Trúc Quân này rảnh rỗi sinh nông nổi, rước việc vào người tôi.

Cô ta đâu lạ gì thân thủ của Chiến Lam. Con nhóc dư sức tự vệ mà cô ta cứ nằng nặc bắt tôi đi đón. Người phụ nữ này không hề đơn giản, chẳng biết đang toan tính cái mẹo vặt gì trong đầu.

"Làm như tôi thèm ở cạnh anh lắm ấy!" Chiến Lam hừ mũi tức tối, giật cửa xe bước xuống. Động tác hơi mạnh khiến áo xếch lên, vô tình để lộ vòng eo con kiến.

Chẳng biết do ánh đèn đường hay do lóa mắt, nhưng rõ ràng tôi vừa thấy có vật gì đó hắt sáng ngay thắt lưng cô nhóc.

"Chiến Lam." Tôi gọi giật lại.

"Sao thế? Không nỡ xa tôi à?" Chiến Lam xoay người lại, dáng vẻ đắc ý ra mặt, khóe môi cố nhịn cười nhưng vẫn cong lên.

"Chưa trả tiền xe." Tôi đã kịp nhìn rõ món đồ trên eo cô.

"Anh... Đồ keo kiệt! Vắt cổ chày ra nước! Ki bo!" Nụ cười của Chiến Lam tắt ngúm. Cô bực tức quay ngoắt đi thẳng.

Taxi lăn bánh.

Tôi châm một điếu thuốc, lòng nặng trĩu. Vật phát sáng ở thắt lưng Chiến Lam... là một chiếc vảy màu xanh to cỡ móng tay.

Vảy rắn!

Từ lúc luyện thuật Thiên Nhãn Quan Khí, thị lực của tôi đã vượt xa người thường. Tuy chỉ lướt qua nhưng chắc chắn không nhìn lầm. Lẽ nào con rắn xanh đó nhập vào cô nhóc thật?

Có nên báo cho cô biết không? Với cái nết nóng như Trương Phi của nha đầu này, có quỷ mới biết cô nàng sẽ làm ra trò gì. Thôi bỏ đi, chẳng phải chuyện của mình, tính sau vậy.

Về đến làng trong phố, tôi ghé qua quán đồ nướng của Lưu Phi dò hỏi. Nghe bảo Vương què vẫn bặt vô âm tín. Lão già này mấy nay dạt trôi phương nào rồi? Không lẽ ôm tiền của tôi cao chạy xa bay?

Lắc đầu xua đi suy nghĩ tiêu cực, tôi rảo bước về con phố vắng tanh. Đêm đã khuya, đường phố càng thêm phần u ám vắng vẻ. Vừa đến trước cửa tiệm, cái bóng đèn đường đã bắt đầu nhấp nháy.

Con quỷ nhỏ này làm như đang cố cọ nhiệt ấy, sợ tôi quên nó hay sao?

Mở cửa vào nhà.

Tôi ngồi khoanh chân trên giường luyện công. Lúc đầu tâm trí còn loạn nhịp, mãi không nhập định được. Thử đi thử lại vài lần, lòng mới từ từ tĩnh lại.

Đầu óc rỗng rang, linh đài sáng tỏ. Giữa trán bỗng tỏa ra luồng hơi ấm áp, tựa như có một con mắt vàng óng ánh chớp động thoắt ẩn thoắt hiện.

Qua một thời gian rèn luyện, thời lượng duy trì thuật Thiên Nhãn Quan Khí đã tăng vọt từ năm phút lên hai mươi phút mỗi ngày. Chẳng những xem tướng người, mà năng lực nhìn thấu đồ vật cũng thăng cấp đáng kể.

Cứ đà này, đoán chừng chẳng bao lâu nữa tôi sẽ phá vỡ bình cảnh, đạt tới cảnh giới tiếp theo: Quan Sơn. Sau đó là Nhìn thấu Khí của Đất Trời. Cảnh giới tột đỉnh cuối cùng, chính là xuyên qua lớp màng ngoại cảnh, thấu thị bản chất vạn vật.