Lâm Vũ Thuần đinh ninh đã bóc mẽ được tôi, ngả người ra chiếc ghế sofa da thật. Bàn tay trắng muốt như ngọc đỡ lấy chiếc cằm tinh xảo, vô cùng tự tin đợi tôi ra điều kiện. Nào ngờ tôi lại từ chối cô ta.
"Anh có biết mình sắp bỏ lỡ thứ gì không?" Nụ cười trên môi cô ta cứng đờ, đôi mắt mở to khó tin. "Chen chân vào giới thượng lưu, được bao người kính trọng sùng bái, vinh hoa phú quý cả đời, đó là giấc mơ của bao nhiêu người đấy..."
"Tôi rất rõ bản thân đang làm gì." Tôi cười nhạt, đứng dậy. "Chúng ta không đi chung một đường, Lâm tiểu thư, đừng lãng phí thời gian vì tôi nữa. Hy vọng hôm nay nói rõ mọi chuyện xong, cô đừng tiếp tục đeo bám. Nước giếng không phạm nước sông, đường ai nấy đi."
Lâm Vũ Thuần thẫn thờ nhìn tôi, vẫn đang chìm trong cú sốc.
"Có điều, nể tình bạn học, tôi cho cô một lời khuyên chân thành." Trước lúc rời đi, tôi ngoái đầu lại, hạ giọng.
"Gì cơ?"
"Đàn ông có dã tâm lớn, tranh giành danh lợi không có gì sai. Nhưng Hàn Thiên Vũ kia vì mục đích mà không ngần ngại bắt người phụ nữ của mình bán rẻ nhan sắc, thứ cặn bã ấy đúng là cặn bã." Tôi dừng lại một nhịp, gằn giọng.
"Loại đàn ông đó không đáng để cô đánh đổi quá nhiều. Có những thứ hiệu quả càng nhanh, phản phệ lại càng khốc liệt. Cô tự bảo trọng đi."
Câu chữ vừa dứt, sắc mặt Lâm Vũ Thuần trở nên cực kỳ khó coi, đôi môi đỏ mọng run rẩy.
Tôi không nán lại thêm, sải bước ra khỏi quán bar Dạ Sắc.
Đường về khu làng trong phố chẳng hề êm ả. Một ánh mắt hiểm độc từ xó tối đang chăm chú theo dõi tôi.
Tôi giữ vẻ mặt bình thản, về đến làng là tăng tốc chui vào mấy con ngõ nhiều ngã rẽ. Đợi đến khi ánh mắt đó mất dấu, tôi lẻn vào một cửa hàng tạp hóa ẩn núp.
Đứng bên cửa sổ, qua lớp kính đầy bụi, tôi thấy một ả phụ nữ mặc váy đen, bịt kín khẩu trang kính râm đang thò thụt ngoài miệng ngõ. Mặt mũi che chắn rất kỹ, ngặt nỗi cái dáng điệu lả lướt nồng nặc mùi phấn son đã bán đứng ả.
Khoảnh khắc nhìn rõ thân phận ả, nhiều chuyện trong đầu tôi lập tức xâu chuỗi lại với nhau.
Ả đàn bà cẩn thận bước vào hẻm nhỏ, tìm một vòng không thấy tôi đâu, liền bực bội vội vã rời đi.
Tôi không đuổi theo, rẽ qua tiệm tạp hóa mua một cuộn dây đỏ rồi đàng hoàng đi về cửa hàng.
Mở cửa tiệm, tôi ngồi thong dong uống trà chơi game. Mãi đến lúc trời sập tối, bóng đèn trước cửa bắt đầu chớp nháy, tôi mới thủng thẳng kéo cửa cuốn xuống.
Đèn điện tắt ngúm, cả căn tiệm chìm trong bóng tối tĩnh lặng.
Tôi lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, vén góc rèm lên, âm thầm nhìn ra ngoài.
Con phố tối tăm âm u lạnh ngắt, đèn cửa chập chờn, mờ ảo hắt xuống bóng dáng một đứa bé xanh xao đang ngồi trên mặt đất. Trong ngoài tiệm đều chìm trong im lặng.
Rất lâu sau.
Một cái bóng đen thậm thụt xuất hiện, thân hình đẫy đà bốc lửa, rõ ràng là phụ nữ. Đội mũ và đeo khẩu trang, mặt mũi che chắn kín mít.
Nhìn con phố âm u, bước chân người phụ nữ có chút ngập ngừng. Ả nấp trong bóng tối, chần chừ một lúc rồi vẫn cẩn thận tiến lại gần tiệm tôi.
Bóng đèn đường chập chờn, bóng ma đứa bé xanh xao dường như càng thêm rõ ràng. Người phụ nữ rón rén né tránh ánh đèn đường, chui vào hẻm, mò mẫm tới bậu cửa sổ chỗ tôi.
Ả không hề hay biết, cách một lớp cửa sổ, có một đôi mắt đang tĩnh lặng theo dõi mình.
Nhìn quanh quất, ả rút ra một con dao nhỏ, lách lưỡi dao vào khe cửa sổ, mừng rỡ khi phát hiện cửa chưa khóa chốt. Ả nhẹ nhàng hé cửa ra một khe nhỏ, rồi lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, đổ thứ gì đó từ trong ra, đặt lên bậu cửa.
Thứ đó to bằng nắm đấm, đầy lông lá, mọc ra mấy cái chân, không một tiếng động bò qua khe cửa sổ vào phòng tôi.
Còn tôi, ngay từ lúc ả mở cửa, đã lùi về mép giường.
Ngồi trên giường, nương theo chút ánh sáng le lói nhấp nháy bên ngoài, tôi nheo mắt rốt cuộc cũng nhìn rõ bộ mặt thật của thứ đó.
Một con nhện đỏ rực như lửa, yêu mị lại tà ác, toàn thân tỏa ra hơi thở nguy hiểm.
Hệt như chúa tể loài nhện, nó oai phong rùng mình một cái, từng bước đi thong dong và kiêu ngạo. Dọc theo bức tường bò xuống, dừng lại đôi chút, con nhện đỏ rực di chuyển tám cái chân đầy lông, lao vun vút về phía giường.
Tôi mỉm cười nhẹ, không hoảng hốt lấy ra một chiếc bình sứ trắng, dùng dao găm nạy lớp sáp phong bì.
"Ngủ lâu thế rồi, rốt cuộc cũng tới lượt mày ra sân."
Kế tiếp, tôi cắn răng rạch một đường nhỏ trên ngón trỏ trái, nặn một giọt máu vào bình sứ.
Tách!
Một tiếng nứt cực kỳ nhỏ, nhưng lại hệt như tiếng nứt vỡ của tảng băng trôi, mơ hồ báo hiệu có thứ gì đó vừa bừng tỉnh dưới lớp bụi mù mịt.
Tôi đặt chiếc bình sứ trắng trước ngực, tĩnh tâm nhìn con nhện đỏ rực không ngừng áp sát.
Con nhện men theo chân giường, trèo lên giường, ngay lúc chuẩn bị tới gần chiếc bình sứ trắng, nó chợt dừng bước. Nó khựng lại vài giây, dường như nhận ra điều gì đó, cuống cuồng vung mấy cái đốt chân rậm lông, đổi hướng cắm đầu bỏ chạy về chỗ cũ.
Nhìn tư thế đó, lại còn mang theo vài phần hoảng loạn.
Cùng lúc đó, chiếc bình sứ trắng lắc lư nghiêng ngả rồi ngã lăn ra.
Ngay lập tức, một con sâu béo núc ních giống y chang con tằm ráng sức bò lết khỏi miệng bình. Động tác của nó vô cùng chậm chạp, vụng về, tương phản hoàn toàn với tốc độ nhanh nhẹn linh hoạt của con nhện đỏ rực.
Đây mà là Thiên tằm cổ, một trong ba loại cổ trùng đó sao? Rõ ràng chỉ là con tằm cưng thôi mà... Không, so với con tằm thì nó vẫn có thêm vài thứ, trên đầu mọc ra một cái sừng y như kỳ lân. Không giống tằm, lại hơi giống sâu róm, ngặt nỗi nó béo trắng, không tởm lợm gai người như loài sâu róm.
Cái thứ này nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy lợi hại, nhưng tôi thừa biết đồ từ phòng livestream Quái đàm cho thì tuyệt đối không phải vật phàm, con sâu béo này chắc chắn có đặc điểm riêng biệt.
Nhìn cái động tác cuống cuồng vắt chân lên cổ chạy trốn của con nhện đỏ rực, tôi càng tò mò và ngóng chờ.
Con sâu béo vụng về uốn éo trườn xuống giường. Động tác rõ ràng là lề mề, vậy mà chỉ trong nháy mắt, khoảng cách giữa nó với con nhện đỏ rực đã thu hẹp lại rất nhiều. Chưa tới mười giây, nó đã chặn đứng đường lui của con nhện đỏ ngay góc tường dưới chân cửa sổ.
Đối diện với con sâu béo ngốc nghếch trắng nõn này, con nhện đỏ rực bệ vệ oai phong lại không dám nhích tới nửa bước. Cả thân hình rậm lông run bần bật, sự oai hùng ban nãy bay sạch không còn dấu vết.
Con sâu béo lắc lắc cái đầu, cong mình về phía con nhện đỏ.
Con nhện đỏ rực dường như bị dọa sợ tột độ, nảy ngược ra sau, hoảng hốt chạy toán loạn khắp phòng. Trong khi đó, con sâu béo không hề vội vã rượt theo sát nút. Bất kể con nhện đỏ rực trốn đi đâu, nó cũng chặn đầu hốt gọn trước một bước.
Trong căn phòng nhỏ nhắn, một màn sinh tử rượt đuổi y như mèo bắt chuột đang diễn ra.
Con nhện đỏ rực dường như trầm cảm sắp sụp đổ. Cuối cùng không chạy nữa, nằm co ro nơi góc tường, chấp nhận số phận.
Con sâu béo chơi cũng chán rồi, cong người lại, há cái miệng nhỏ không thể nhỏ hơn ra, rồi... càng lúc càng to, càng lúc càng to.
To đến mức nuốt chửng được cả con nhện đỏ rực bằng nắm tay người lớn chỉ trong một miếng.