Xem ra không chỉ con người không thể nhìn mặt bắt hình dong, mà cổ trùng cũng y hệt vậy.
Con nhện đỏ rực tội nghiệp vùng vẫy vô vọng vài cái rồi bị cái miệng như có thể giãn nở vô hạn của con sâu béo nuốt chửng vào bụng chỉ bằng một hớp.
Bụng con sâu béo phình to như mang bầu, nó ợ một cái rõ to, lạch bạch bò nấn ná quay về. Nhưng vì cái bụng tròn ủng quá, nó lăn lông lốc trên đất như quả bóng cao su.
Tôi mừng quýnh nhảy phắt xuống giường, cẩn thận nhặt con sâu béo lên định nhét lại vào bình sứ, ngặt nỗi nhét không lọt. Tôi đành tìm một cái lọ miệng rộng thả nó vào.
Con sâu béo có vẻ buồn ngủ, cũng chẳng kén cá chọn canh, nằm im thin thít trong lọ. Đôi mắt ti hí bằng hạt mè chớp chớp rồi từ từ khép lại.
Ăn no xong lăn ra ngủ, đúng là bản tính loài lợn.
Chỉ nhìn cái vẻ ngoài ngốc nghếch béo ú này, ai mà ngờ được nó lại là một loại cổ trùng thượng thừa?
Cất cái lọ thủy tinh vào balo, tôi giả vờ kêu ré lên thảm thiết.
"Á!"
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng một lát rồi bên ngoài bắt đầu có động tĩnh.
Cửa sổ từ từ bị đẩy ra, người phụ nữ bên ngoài cẩn thận trèo vào.
Chân vừa chạm đất, ả cảnh giác đợi một chốc mới dám mon men tới gần giường.
Tay lăm lăm con dao găm, ả nhìn trân trân xuống người đang nằm trên giường từ trên cao, ánh mắt chứa đựng sự hằn học xen lẫn vẻ đắc ý tột độ.
Tuy nhiên, sự đắc ý đó chỉ tồn tại được đúng một giây.
Bởi vì một con dao găm sáng loáng đã âm thầm kề sát cổ ả từ phía sau.
Lưỡi dao lạnh buốt chạm vào da thịt khiến người ả giật bắn mình.
"Anh chưa chết?" Giọng ả run rẩy y như cơ thể ả, không phải vì sợ hãi mà vì quá đỗi kinh ngạc.
"Làm cô thất vọng rồi." Tôi cười nhạt, giật lấy con dao trên tay ả, sau đó dùng sợi dây đỏ mới mua hồi sáng trói nghiến ả lại.
Bật điện lên, lột mũ và khẩu trang của ả ra, một khuôn mặt sắc sảo đằm thắm hiện ra.
Ả quay mặt đi, nheo mắt lại, vẻ mặt đầy cam chịu.
"Bà chị à, không mồi chài được thiếu gia nhà họ Hàn thì cũng đâu đến nỗi phải lưu lạc đến bước đường cùng đi ăn trộm cắp chứ?" Tôi kéo ghế ngồi xuống, hứng thú nhìn người phụ nữ đang bị trói dưới đất.
Không sai, ả chính là bà chủ tiệm xăm Yêu Thích, Đao Kim Phượng, người phụ nữ đã giăng bẫy con trai Hàn Văn Sơn.
"Hừ, tôi có phải đến ăn trộm hay không thì anh tự biết." Đao Kim Phượng hừ lạnh, ánh mắt lo lắng liếc ngang liếc dọc khắp căn phòng.
"Tôi còn chẳng biết cô đến đây làm gì ấy chứ, dù sao tôi cũng chỉ là một thằng nghèo kiết xác, có gì đáng để trộm đâu?" Tôi cười híp mắt đáp.
"Lý Vân Phong, tài giả ngu của anh đúng là siêu hạng. Anh không biết mình đã đắc tội với ai sao?"
Đao Kim Phượng cười khẩy, liếc mắt quanh nhà một vòng vẫn không tìm thấy thứ mình muốn, đáy mắt thoáng qua một tia khó hiểu.
"Ồ? Ai cơ?" Tôi nhướng mày, "Tôi còn tưởng cô đến trả thù vì tôi đã phá đám chuyện tốt của cô với Hàn thiếu gia chứ."
Đao Kim Phượng sững sờ, ánh mắt chớp động nhìn tôi, dò xét xem tôi đang giả vờ hay thật sự không biết.
"Đúng vậy, tôi chỉ muốn dạy cho anh một bài học, không ngờ lại bị anh nhìn thấu. Thật ra chúng ta cũng chẳng có thâm thù đại hận gì, hay là anh thả tôi ra, tôi coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tuyệt đối không gây rắc rối cho anh nữa!"
Chắc chẳng nhìn ra được sơ hở nào, ả vừa qua loa đối phó với tôi, vừa đảo mắt tìm kiếm khắp phòng.
"Cô đang tìm gì vậy?" Tôi cười tủm tỉm giơ tay ra, đầu ngón tay kẹp một cái chân nhện rậm lông màu đỏ rực. "Có phải thứ này không?"
"Anh... anh... anh làm gì Liệt Diễm Chu rồi?" Đao Kim Phượng lập tức biến sắc.
"Có làm gì đâu, chỉ đem nướng lửa ăn thôi, mùi vị chẳng ra sao nên tôi quẳng vào bồn cầu rồi." Tôi chém gió tưng bừng.
Nhưng lọt vào tai Đao Kim Phượng, đó lại chẳng khác nào một câu chuyện kinh dị kinh khủng nhất trần đời. Ả trố mắt lên, đồng tử không ngừng co rút.
"Không thể nào! Độc tính của Liệt Diễm Chu cực kỳ khủng khiếp, chỉ cần dính phải tơ của nó là toàn thân như bốc cháy, chết bất đắc kỳ tử. Nuốt nó vào bụng làm sao có thể bình an vô sự được?!"
Ánh mắt ả trở nên sợ hãi tột độ: "Anh... rốt cuộc anh là ai?"
"Chẳng phải cô đã biết tên tôi rồi sao? Tôi là ai, người đứng sau cô không nói cho cô biết à?" Tôi vứt cái chân nhện đi, cười như không cười.
"Nhưng cô ta bảo tôi rằng anh chỉ là một thằng thầy bói rởm, căn bản không có..." Đao Kim Phượng nói được một nửa thì sực nhận ra mình lỡ lời, lập tức chết lặng.
"Sao không nói tiếp đi? Bọn chúng còn nói với cô rằng tôi chẳng có bản lĩnh gì thực sự, chỉ cần cô tung ra loại cổ trùng lợi hại là tôi chắc chắn phải chết phải không?"
Tôi khinh bỉ lắc đầu.
"Bà chị à, nhìn cô cũng đâu đến nỗi ngốc nghếch, sao bị người ta lợi dụng làm con tốt thí mà vẫn không biết thế?"
Sắc mặt Đao Kim Phượng thay đổi liên tục, cúi đầu nhìn chằm chằm cái chân nhện đỏ rực trên mặt đất, đột nhiên nở một nụ cười khổ sở hối hận.
"Tôi phải nghĩ ra từ sớm mới phải, con đàn bà thối tha đó làm sao có lòng tốt tạo cơ hội cho tôi trả thù, lại còn cung cấp cả danh tính và địa chỉ của anh cho tôi chứ..."
"Phệ Tâm Trùng và Liệt Diễm Chu đâu phải loại cổ trùng tầm thường, vậy mà đều gục ngã dưới tay anh..."
Đao Kim Phượng ủ rũ cúi đầu, vẻ mặt chán nản, nhưng lại chất chứa sự không cam tâm sâu sắc.
"Rốt cuộc anh là ai? Tôi xuất thân từ vùng Vu Cổ Miêu Cương, nhưng chưa từng nghe giang hồ đồn đại có vị cổ sư nào lợi hại như anh."
"Tôi không phải cổ sư." Tôi lạnh nhạt đáp.
"Vậy anh là ai?" Đao Kim Phượng càng thêm hoang mang, ánh mắt nhìn tôi càng thêm phần kiêng dè, giọng nói run rẩy.
Lần này ả sợ thật rồi.
"Bà chị à, cô có biết một kiểu chết gọi là 'biết quá nhiều' không?" Tôi lạnh lùng liếc ả.
Sắc mặt Đao Kim Phượng thay đổi rõ rệt, vội vàng ngậm chặt miệng lại.
"Nói trắng ra thì chúng ta chẳng có thù hằn sâu sắc gì, nguyên nhân kết oán là vì cha con nhà họ Hàn. Nhưng tôi cũng chỉ nhận tiền làm việc, kẻ thù thực sự của cô không phải tôi, tôi cũng chẳng có định kiến gì với cô."
Tôi châm một điếu thuốc, thong thả nhả khói: "Tôi có thể thả cô đi, nhưng phải xem cô có biết nắm bắt cơ hội này không đã."
"Cao nhân cứ nói, chỉ cần tôi làm được." Đao Kim Phượng là một người phụ nữ ham sống sợ chết, vội vàng gật đầu lia lịa.
"Nói cho tôi biết, cô ta là ai."
Đao Kim Phượng chỉ do dự khoảng hai giây rồi trả lời ngay: "Lâm Vũ Thuần."
Tôi đã đoán được từ trước, chẳng có gì bất ngờ cả.
"Quyến rũ Hàn Tuấn Hạo để được gả vào hào môn cũng là chủ kiến thối tha của cô ta đúng không?"
"Đúng vậy."
"Ngoài chuyện đó ra, cô còn biết những gì nữa?"
"Không còn gì nữa. Tôi và Lâm Vũ Thuần tình cờ quen nhau ở quán bar khoảng hai tháng trước. Xung quanh cô ta lúc nào cũng có đám thiếu gia nhà giàu vây quanh, cô ta còn giới thiệu Hàn Tuấn Hạo cho tôi."
"Hàn Tuấn Hạo đẹp trai lại là thiếu gia nhà giàu, dĩ nhiên tôi không từ chối, thế nên..."
Đao Kim Phượng ra sức thanh minh cho bản thân.
"Ngoài Hàn Tuấn Hạo ra, tôi và con đàn bà thối tha đó chẳng có quan hệ gì mờ ám. Tôi luôn nghĩ cô ta chỉ là một đứa đào mỏ cặp đại gia mà thôi."
"Tôi thực sự không biết ân oán giữa cô ta và cao nhân anh đây. Xin anh thả tôi ra, tôi thề sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa! Bằng không, tôi... tôi sẽ bị cổ trùng xuyên tim, không được chết tử tế!"