Tiếng cười già nua đầy ác ý bủa vây bên tai, gió âm rít gào dọc hành lang, những hạt tro đen bay lả tả rơi rụng lên người Tôn Thiến Mỹ.
"Bà ta về rồi, bà ta thật sự về rồi..." Đôi môi run rẩy của cô ta hướng ánh nhìn xao xác ra xung quanh, khuôn mặt trắng bệch hằn lên nỗi hoảng loạn tột độ.
Cố nhịn cảm giác tê dại da đầu, tôi chộp lấy chiếc điện thoại dùng để livestream, lấy camera làm đôi mắt, rà soát khắp dãy hành lang.
Làn tro bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của ống kính. Trong màn hình lờ mờ, thấp thoáng bóng dáng dật dờ lướt qua lướt lại dọc lối đi.
Mỗi nơi cái bóng ấy đi qua đều kéo theo một luồng gió lạnh buốt, tốc độ quá nhanh, tôi hoàn toàn không thể bắt kịp.
"Rốt cuộc bà muốn gì? Có gì thì cứ nhắm vào tôi đây này, đừng làm hại con tôi..." Tôn Thiến Mỹ xé giọng gào thét giữa hành lang.
Đáp lại cô ta chỉ là tràng cười ngày một điên dại.
"Chẳng phải bà chỉ muốn tôi trắng tay thôi sao? Tôi không để bà toại nguyện đâu, tôi sẽ không để bà làm hại con tôi!"
Trải qua nỗi khiếp sợ tột cùng, Tôn Thiến Mỹ ngược lại trở nên bình tĩnh. Cô ta thở hổn hển mấy cái, ánh mắt lạnh lẽo, quay người ấn nút thang máy.
Thang máy tựa hồ đã chực chờ sẵn ở đó. Cánh cửa kim loại cũ kỹ hắt ánh sáng lạnh lẽo từ từ mở ra, Tôn Thiến Mỹ không ngần ngại bước vào.
"Khoan đã cô, tôi đi cùng cô."
Tôi nhấc chân bước vào thang máy.
Tôn Thiến Mỹ kinh ngạc nhìn tôi một cái, nhưng không ngăn cản, cô ta ấn nút đóng cửa.
Cô ta không chọn tầng, nhưng thang máy tự động chầm chậm đi xuống.
Mũi tên chỉ xuống liên tục nhấp nháy, con số màu đỏ trên màn hình hiển thị bắt đầu nhảy múa.
Im lặng.
Trong thang máy chỉ nghe tiếng máy móc vận hành, bóng hình nhạt nhòa phản chiếu trên vách thang máy, ngỡ như có vài bóng người vẹo vọ đang bủa vây quanh chúng tôi.
"Tại sao anh lại giúp tôi?" Tôn Thiến Mỹ phá vỡ sự im lặng, nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.
Người bình thường gặp phải chuyện này, chạy trốn còn không kịp, tôi lại chủ động giúp đỡ, quả thực rất đáng ngờ.
"Chỉ muốn giúp cô tìm lại con thôi, không có lý do gì đặc biệt." Tôi suy nghĩ một lát, thành khẩn nói.
"Tôi không tin trên đời này lại có người tốt bụng đến vậy, anh muốn gì, tiền sao?" Tôn Thiến Mỹ chằm chằm nhìn tôi, ánh mắt đầy phòng bị như muốn nhìn thấu tâm can tôi.
"Tôi mồ côi cha mẹ, không thể chịu nổi cảnh con cái thất lạc cha mẹ." Tôi điềm nhiên đáp, "Tất nhiên, nếu cô sẵn lòng trả thù lao, tôi cũng vui vẻ nhận."
Nói như vậy, sự đề phòng của Tôn Thiến Mỹ trái lại vơi đi, cuối cùng cô ta thốt lên: "Cảm ơn. Nhưng nhà tôi không dư dả gì, anh đừng hy vọng một con số quá lớn."
Rầm!
Tôi chưa kịp nói gì, thang máy đột nhiên rung lắc dữ dội, rồi trở lại bình thường.
Màn hình hiển thị cho thấy thang máy đã vượt qua tầng 1, đang tụt xuống các tầng số âm.
Hơi lạnh âm u từ từ lan tỏa, phảng phất như tiến vào một thế giới khác, buồng thang máy chật hẹp lạnh lẽo như hầm băng.
Mắt Tôn Thiến Mỹ dán chặt vào màn hình hiển thị số, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, toàn thân run rẩy.
-3.
-4.
Phím mũi tên đi xuống biến mất, thang máy chao đảo rồi dừng lại.
Ting!
Cửa kim loại từ từ mở sang hai bên, ánh sáng xanh lục thê lương từ từ rọi lên khuôn mặt căng thẳng của Tôn Thiến Mỹ.
Bên ngoài cũng là một dãy hành lang hẹp và tối tăm.
Tro đen trôi nổi trong không khí, ánh đèn mang một màu xanh lục ảm đạm, vạn vật xung quanh nhòa mờ, tĩnh mịch đến rợn người, tử khí trầm trầm.
Những cánh cửa rải rác dọc hành lang như những con mắt lạnh lẽo, hờ hững nhìn chằm chằm hai kẻ sống từ bên ngoài xâm nhập.
Hít một hơi thật sâu, tôi và Tôn Thiến Mỹ dè dặt bước ra khỏi thang máy.
Làn tro bụi dày đặc như sương mù che lấp phần cuối hành lang, chỉ nhìn thấy mang máng hình khối.
Cánh cửa gần thang máy nhất mang biển số 408, sang trái lần lượt là 407, 406... Cấu trúc y hệt tầng 4 bình thường.
Ngay cả tờ giấy trắng dán trên cửa 408 cũng giống hệt nhau.
Cánh cửa khép hờ, ánh sáng nhấp nháy lọt ra từ khe cửa, văng vẳng tiếng khóc của trẻ thơ.
"Hoan Hoan?"
Tôn Thiến Mỹ kích động tột độ, gọi tên con, kéo cửa xông thẳng vào nhà.
Tôi rảo bước bám theo.
Phòng khách không một bóng người, đồ đạc phong phú, vật dụng sinh hoạt bày biện khắp nơi, nhưng căn nhà này lại chẳng có chút sinh khí nào. Nó toát lên một vẻ quỷ dị, tựa hồ đã nhiều năm không có người ở.
"Mẹ ơi..."
Tiếng khóc phát ra từ phòng ngủ. Bé gái dường như chịu muôn vàn tủi thân, khóc lóc đứt ruột đứt gan.
"Hoan Hoan, Hoan Hoan!"
Mắt Tôn Thiến Mỹ đỏ hoe, chẳng thiết tha gì nữa, lảo đảo lao tới.
Rầm!
Cửa phòng bị đẩy mạnh, tiếng khóc của bé gái rõ mồn một. Điều đó chứng tỏ Tôn Thiến Mỹ đã tìm đúng chỗ, nhưng cô ta lại cứng đờ người, chôn chân trước cửa phòng ngủ.
Có vấn đề?
Tôi rón rén bước tới, vòng qua Tôn Thiến Mỹ, ló đầu nhìn vào trong phòng ngủ.
Đôi mắt tôi dần mở to, chứng kiến một cảnh tượng khó tin cùng cực.
Trong phòng ngủ, Trần Đạt Cường ôm một bé gái, cùng một bà lão còng lưng mặc áo đen đứng bên mép giường.
Trên giường là một người phụ nữ, sắc mặt xanh xao trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, nằm bất động không còn hơi thở, rõ ràng là một cái xác.
Chính là Tôn Thiến Mỹ!
Trần Đạt Cường và bà lão áo đen kinh ngạc nhìn ra cửa.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng chết chóc, chỉ có tiếng khóc thê thảm của bé gái đứt quãng. Nó vòng tay ôm cổ Trần Đạt Cường, không ngừng gào khóc đòi mẹ.
"Cơn gió này kỳ lạ thật, thổi bung cả cửa, không chừng là..." Ngập ngừng một chút, bà lão áo đen mặt tái mét lầm bầm.
"Mẹ, đừng nói bậy, có trẻ con ở đây." Trần Đạt Cường nhỏ giọng ngăn cản bà cụ nói tiếp, "Hơn nữa, Thiến Mỹ không phải loại người đó."
"Lúc còn sống, tuy nó chưa từng đối xử tốt với mẹ con mình, nhưng rốt cuộc cũng là đàn bà, đàn bà không dứt bỏ được nhất là con cái. Nó ra đi đột ngột như vậy..." Bà lão áo đen thở dài.
"Mẹ, đừng nói nữa!" Mắt Trần Đạt Cường bỗng dưng đỏ hoe, vỗ nhẹ lưng con gái, nhỏ giọng dỗ dành.
Bà lão áo đen lắc đầu, run rẩy bước tới, bàn tay già nua gầy guộc nắm lấy cánh cửa, định đóng cửa phòng ngủ lại.
Tôi đứng sau lưng Tôn Thiến Mỹ, không thấy được biểu cảm của cô ta, nhưng có thể thấy rõ toàn thân cô ta đang run rẩy dữ dội.
Lúc bà lão áo đen đi tới cửa, cô ta thậm chí còn sợ hãi lùi lại mấy bước, suýt đụng vào người tôi.
Rõ ràng người chết là mẹ của Trần Đạt Cường, nhưng đến đây, mọi thứ lại bị đảo ngược.
"Chuyện, chuyện này sao có thể!" Đôi môi Tôn Thiến Mỹ không còn giọt máu, cả người như chiếc lá khô trong gió, chực chờ gục ngã.
"Đừng tin những gì mắt thấy, đều là ảo giác thôi." Tôi đỡ lấy Tôn Thiến Mỹ, nhỏ giọng nói với cô ta.
"Ảo giác?" Tôn Thiến Mỹ lảo đảo, nuốt nước bọt mấy lần mới hồi phục sau cú sốc kinh hoàng, sự lo lắng lập tức dâng trào: "Vậy còn Hoan Hoan?"
"Mẹ ơi!"
Đúng lúc này, trong phòng ngủ bỗng vang lên tiếng gọi đẫm nước mắt của bé gái.
Ngoảnh đầu nhìn lại, cửa phòng mới khép được một nửa. Bé gái gục trên vai Trần Đạt Cường không biết đã ngẩng đầu lên từ lúc nào, ngón tay nhỏ nhắn mừng rỡ chỉ ra ngoài cửa.