Căn nhà chìm trong sự im lặng đến nghẹt thở.
Chỉ còn tiếng giẻ lau cọ xát xuống sàn.
Bé gái gầy gò ốm yếu, đôi tay nhỏ bé nhem nhuốc nắm chặt chiếc giẻ lau, khuôn mặt vàng vọt vẫn còn vương những giọt lệ. Con bé cắn chặt răng, cố kìm nén cảm xúc.
Khoảnh khắc này, tưởng chừng chỉ trôi qua trong vài giây, mà lại dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
Nước mắt vỡ đê, như những chuỗi hạt đứt dây lăn dài trên khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn còn vương nét mặn mà của Tôn Thiến Mỹ.
"Hoan Hoan..." Toàn thân run lên như chiếc lá khô trong cơn giông bão, cô ta nghẹn ngào gọi tên con gái, quỳ gối bò lê bò lết về phía con bé.
Đưa tay ra, nhưng những ngón tay vẫn xuyên qua cơ thể nhỏ bé ấy.
Tôn Thiến Mỹ tuyệt vọng gục đầu xuống.
Dường như đã quyết định điều gì đó, một lát sau, cô ta hít sâu một hơi, dùng mu bàn tay quệt khô nước mắt, ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng nhìn bà lão áo đen.
"Tôi nhận thua, tôi sẽ đi chết, bà thả con gái tôi ra." Nói rồi, cô ta nhặt con dao phay sáng loáng dưới đất lên, ánh mắt đầy vẻ quả quyết.
"Không, mẹ ơi, đừng chết, con không muốn mẹ chết!" Hoan Hoan đang lau nhà vội vàng vứt giẻ, hoảng sợ nhào vào lòng mẹ.
Tôn Thiến Mỹ vội vàng giơ cao con dao phay, không để con gái chạm vào.
Một cảnh tượng khó tin diễn ra. Hoan Hoan lao vào lòng cô ta, cơ thể con bé không hề xuyên qua người cô ta.
Con gái có thể chạm vào mẹ, nhưng mẹ lại không thể chạm vào con gái.
"Mẹ ơi, đừng chết, đừng chết..." Hoan Hoan ôm chặt lấy Tôn Thiến Mỹ.
"Hoan Hoan, nghe lời mẹ, phải sống thật tốt nhé..." Tôn Thiến Mỹ đầm đìa nước mắt, luyến tiếc nhìn con gái.
Hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.
Khuôn mặt xanh xám của bà lão áo đen hiện lên nụ cười hung hãn đắc ý. Bà ta há cái miệng móm mém, phát ra những tiếng cười khùng khục quái gở.
"Đã làm mẹ thì ai chẳng xót con, không muốn chết cũng được, tao cho mày một lựa chọn khác."
Tôn Thiến Mỹ sững sờ, cảnh giác nhìn bà lão áo đen.
"Lựa chọn gì?"
"Mày thương con gái mày thế, vậy thì ở lại đây với nó mãi mãi đi, đừng bao giờ quay về nữa, như vậy cả hai mẹ con mày không phải chết."
"Ở lại đây mãi mãi?" Tôn Thiến Mỹ kinh hãi, "Vậy còn Nhạc Nhạc thì sao?"
"Con trai hay con gái, mày chỉ được chọn một." Bà lão áo đen cười hiểm độc.
"Nhạc Nhạc đang ở đâu?"
"Đợi mày chọn xong, tao sẽ nói cho mày biết. Nếu mày chọn con bé này, còn cần biết thằng tạp chủng đó ở đâu nữa không?"
"Nhạc Nhạc không phải tạp chủng, nó là con trai của Trần Đạt Cường!" Tôn Thiến Mỹ lớn tiếng biện bạch.
"Hừ, mày cưới Đạt Cường chưa đầy một năm đã đẻ ra thằng tạp chủng đó. Đạt Cường nó thật thà, mày nói gì nó cũng nghe, nhưng muốn lừa tao thì không dễ đâu!" Bà lão lập tức sầm mặt.
"Muốn thằng tạp chủng đó hay đứa con gái này, tự mày chọn đi! Tao đếm đến bốn, mày mà không quyết định, thì đi chết chung với chúng nó đi!"
Bà lão đã cạn kiên nhẫn, bắt đầu đếm ngược.
"Bốn, ba..."
Tôn Thiến Mỹ mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta nhìn con gái trong lòng, đôi môi không ngừng run rẩy, hoàn toàn không thốt nổi nửa lời.
"Hai, một, hết giờ, chọn ai?"
Bà lão áo đen tàn nhẫn nhìn Tôn Thiến Mỹ.
"Tôi chọn..." Tôn Thiến Mỹ xót xa nhìn đi nhìn lại con gái trong vòng tay, lòng trăm ngàn mối tơ vò, nhưng cuối cùng vẫn phải đau đớn đưa ra quyết định.
Lùi lại phía sau, cô ta né tránh ánh mắt ngây thơ của con gái.
"Mẹ ơi?" Hoan Hoan với một bím tóc bị tuột, ngơ ngác nhìn mẹ.
"Tôi chọn..." Tôn Thiến Mỹ không dám nhìn con gái. Lời vừa đến môi bỗng bị cắt ngang bởi một tiếng nổ lớn như sấm sét.
Đoàng...
Trong căn nhà xanh xao le lói tia chớp chói lòa.
Bóng dáng còng lưng của bà lão áo đen bị tia sét chẻ làm đôi. Cả căn nhà như màn hình ti vi bị nhiễu sóng, chớp tắt liên hồi.
Tôn Thiến Mỹ há hốc mồm kinh ngạc.
"Mau đưa đứa trẻ đi!"
Hơi nóng trong lòng bàn tay tan biến, tôi vội vã hét lớn với Tôn Thiến Mỹ.
Tôn Thiến Mỹ lúc này mới sực tỉnh, vứt toẹt con dao phay, ngồi thụp xuống dang rộng vòng tay đón Hoan Hoan.
"Mau lên, Hoan Hoan, theo mẹ về nhà!"
"Mẹ!"
Hoan Hoan mừng rỡ chạy ùa về phía mẹ. Nhưng mới chạy được hai bước, cổ chân gầy gò của con bé đột nhiên bị một bàn tay đen nhẻm, gớm ghiếc tóm chặt lấy, khiến con bé vấp ngã nhào xuống đất.
"Hoan Hoan!" Tôn Thiến Mỹ thất thanh la lên.
"Mẹ ơi, mẹ ơi..." Hoan Hoan hoảng sợ tột độ.
Đằng sau bàn tay đen ngòm ấy là nửa cơ thể bị xé toạc của bà lão áo đen.
Chỉ còn một nửa khuôn mặt già nua nhăn nhúm, trông đáng sợ đến cùng cực.
"Đừng sợ! Để tôi giúp!" Tôi lao đến bên Hoan Hoan còn nhanh hơn Tôn Thiến Mỹ, gật đầu trấn an khuôn mặt vàng vọt của con bé.
Thế nhưng, đòn đánh vật lý hoàn toàn vô hiệu với bàn tay ma quỷ đó. Tôi lại vừa mới dùng Chưởng Tâm Lôi, trong thời gian ngắn không thể xuất chiêu lần hai.
Trong lúc cấp bách, có bệnh thì vái tứ phương, tôi lấy một đạo bùa bình an ra, vỗ thẳng vào bàn tay đen ngòm đó.
Xèo xèo xèo!
Âm thanh như đồ ăn thả vào chảo dầu sôi vang lên. Khi lá bùa chạm vào bàn tay đen ngòm, nó lập tức rụt tay lại như bị bỏng nặng.
Nửa thân hình của bà lão uốn éo như rắn, lẩn trốn nhanh như chớp vào một góc tối, chực chờ lao ra bất cứ lúc nào.
Tôi thử bế Hoan Hoan lên, nhưng lại thấy hai tay mình xuyên qua cơ thể con bé.
"Hoan Hoan, chú đến cùng mẹ đón con về nhà, con có muốn đi theo chú không?" Lòng tôi nóng như lửa đốt, giang tay ra đón Hoan Hoan với ánh mắt kiên định.
Con bé mở to đôi mắt ngây thơ nhìn tôi một lúc rồi gật đầu.
Bàn tay nhỏ nhắn lem luốc đặt vào tay tôi. Tôi bế bé gái lạnh ngắt vào lòng, cắm đầu chạy ra cửa.
"Này, còn ngây ra đó làm gì? Chạy mau đi!"
Tôn Thiến Mỹ như người mất hồn, đứng chết trân tại chỗ. Bị tôi hét vào mặt, cô ta mới giật mình tỉnh lại, lảo đảo chạy theo tôi.
Tôi tung chân đá văng cánh cửa chính.
"Không thoát được đâu, mày không thoát được đâu, khùng khục khục..."
Những hạt tro đen bay lơ lửng dọc hành lang u ám lạnh lẽo. Phía sau vẳng lại tiếng cười quái gở thâm hiểm của bà lão. Chúng tôi thục mạng lao ra ngoài.
Bà lão bị chẻ làm đôi bò từ dưới đất ra phía cửa, bàn tay khô quắt vươn ra tóm lấy chân tôi.
Tôi dùng hết sức bình sinh đạp mạnh cánh cửa, sập cửa lại cái 'rầm'. Bàn tay già nua bị kẹp đứt lìa, rơi xuống đất hóa thành một đám khói đen.
"Mau, mau vào đây!"
Tôn Thiến Mỹ đã mở sẵn thang máy, vẫy gọi tôi rối rít từ bên trong.
Tôi bế Hoan Hoan chạy tọt vào thang máy, Tôn Thiến Mỹ lập tức đóng cửa.
Cánh cửa kim loại lạnh lẽo từ từ khép lại, dãy hành lang xanh xao với những hạt tro bụi bay lơ lửng dần khuất khỏi tầm mắt.
Nhìn mũi tên hướng lên trên bảng điện tử bắt đầu nhấp nháy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
"Mẹ ơi!" Hoan Hoan dang đôi tay gầy gò về phía mẹ.
"Con của mẹ." Tôn Thiến Mỹ ôm chặt lấy con gái, hôn lên khuôn mặt vàng vọt của con bé, giọng nghẹn ngào thốt ra những lời mà chỉ riêng cô ta mới hiểu.
"Con không sao là tốt rồi, mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi..."
"Mẹ ơi, con không bao giờ chạy lung tung nữa đâu, từ nay con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, mẹ đừng bỏ Hoan Hoan nhé." Hoan Hoan ôm chặt lấy cổ mẹ, tủi thân nhưng không dám khóc quá to.