Dáng vẻ sợ hãi của Tôn Thiến Mỹ tuyệt đối không phải giả vờ.
Tôi kinh ngạc nhìn cô ta: "Sợ cái gì? Con cô có thể đang ở trong đó, cô không muốn cứu chúng sao?"
"Không phải tôi không muốn." Tôn Thiến Mỹ ấp úng, ánh mắt né tránh, tựa hồ có nỗi niềm khó nói, "Anh, anh gọi giúp tôi với. Anh đã cứu Hoan Hoan, con bé chắc chắn sẽ tin anh."
Tôi nhìn cô ta mấy lần, rồi quay người vỗ vỗ cửa.
"Hoan Hoan, anh trai đây, có phải em với anh Nhạc Nhạc ở trong đó không? Ra nhanh đi, mẹ hai em lo lắm đấy."
"Hoan Hoan, Nhạc Nhạc?"
Gọi một lúc lâu, bên trong vẫn im ắng tĩnh mịch, chẳng có lấy một tiếng động.
"Chẳng lẽ bọn trẻ xảy ra chuyện rồi?" Dự cảm chẳng lành trào dâng, tôi lùi lại hai bước, co chân tung cú đá mạnh vào cửa phòng.
Bụi rơi lả tả, đạp liền mấy phát, cánh cửa gỗ thịt rốt cuộc cũng bung ra, đập sầm vào tường.
Tôi vội vàng rọi đèn pin vào trong.
Căn phòng không lớn, sát tường kê một chiếc giường tầng, phía bên kia là tủ quần áo.
Không thấy bóng dáng bọn trẻ trên giường, tôi dời mắt sang chiếc tủ quần áo.
Cửa tủ đóng kín mít, bên trong không một tiếng động.
Lòng chùng xuống, tôi ngoảnh lại nhìn Tôn Thiến Mỹ.
Cô ta dựa lưng vào tường như người mất hồn, toàn thân run rẩy dữ dội, miệng lẩm bẩm không rõ từ gì, tôi chỉ loáng thoáng nghe được hai chữ "quả báo".
Nhìn bộ dạng đó đủ hiểu, cô ta không dám bước vào phòng.
Tôi nhíu mày, đi vào phòng, đến cạnh tủ quần áo, hít một hơi thật sâu rồi kéo cửa tủ.
Có lẽ đã quá lâu không ai mở, cánh cửa tủ rít kẹt.
Tiếng kẽo kẹt ma sát như đang kéo căng sợi dây thần kinh của tôi.
Tôi thực sự rất sợ, sợ rằng khi cửa mở ra, đập vào mắt sẽ là cảnh hai đứa trẻ nằm bất động không còn chút sinh khí bên trong.
Tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh rịn ướt lòng bàn tay.
Ánh đèn pin từ từ rọi vào trong tủ.
Tôi trố mắt, hoàn toàn chết sững.
Trong chiếc tủ không một mảnh vải, lại có hai người đang cuộn tròn với một tư thế cực kỳ kỳ dị!
Nhưng không phải hai đứa trẻ, mà là hai người lớn.
Hai tay ôm chặt đầu gối cuộn tròn thành một cục, khó nhọc nhét mình trong chiếc tủ quần áo chật hẹp, cứ như bị ai đó nhồi nhét vào vậy.
Là chị Trân và gã râu quai nón.
"Sao lại là bọn họ?" Não tôi quả thực không load kịp, chẳng phải bọn họ đã đi thang bộ xuống lầu rồi sao?
Lồng ngực hai người này vẫn phập phồng, vẫn còn thở.
"Này, tỉnh dậy đi." Tôi lay chị Trân mấy cái, cuối cùng cô ta cũng từ từ mở mắt.
"Á á á, đau quá..." Vừa mở miệng đã kêu la oai oái, "Tôi bị làm sao thế này, chuyện gì vậy, cứu với, cứu với..."
Tôi túm cánh tay cô ta, lôi cả cô ta và gã râu quai nón ra ngoài.
Cả hai rơi phịch xuống sàn nhà, cơ thể duỗi thẳng lại, gã râu quai nón cũng giật mình tỉnh giấc.
"Chuyện gì thế này?"
Hai người với ánh mắt ngơ ngác, ôm cánh tay nhức mỏi ngước lên nhìn thấy tôi, đều sững sờ.
"Thằng ranh, tao coi thường mày rồi đấy, dám giở trò với bọn tao cơ à! Sao, định ăn cướp của cướp à?" Gã râu quai nón lập tức sầm mặt, một tay sờ soạng trên người tìm vũ khí nhưng không thấy.
"Tôi đã nói rồi, tôi không hứng thú với mấy cái trò mèo của các người." Tôi lạnh lùng đáp, "Hai người tự nhìn xem đây là đâu!"
"Chẳng phải địa bàn của mày sao?" Gã râu quai nón hừ lạnh, ngoái đầu nhìn quanh, trên mặt lộ rõ vẻ hoang mang.
"Không đúng Lực ca, chỗ này sao giống căn nhà ma đó thế?" Chị Trân sợ sệt lên tiếng.
"Không thể nào, chắc chắn là do thằng ranh này giở trò!" Gã râu quai nón lồm cồm bò dậy, hung hăng đề phòng tôi, "Ông đây cũng không phải dạng vừa đâu, đừng có giở mấy trò mèo đó với ông!"
"Những gì các người vừa thấy lúc nãy, lẽ nào quên hết rồi sao?" Tôi chỉ cười khẩy.
Tôi chẳng quan tâm sống chết của bọn chúng, nhưng tôi rất tò mò, làm thế nào mà bọn chúng lại thu lu trong cái tủ quần áo này được.
Được tôi nhắc nhở, gã râu quai nón dường như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt biến đổi chóng mặt, nhảy bắn ra xa chị Trân, cảnh giác nhìn cô ta.
"Mày là thật hay giả?"
"Lực ca, em là thật mà." Chị Trân cạn lời, "Nếu em là giả, việc gì em phải chui vào tủ quần áo chịu tội chứ?"
"Nói cũng đúng..." Gã râu quai nón khịt khịt mũi như chó đánh hơi, "Có mùi nước hoa, mày là thật."
Gã thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn rất đề phòng tôi.
"Dù sao đi nữa, bọn tao gặp phải mấy chuyện quỷ quái này là từ sau khi mày xuất hiện. Ranh con, rốt cuộc mày làm nghề gì, rắp tâm chuyện gì?"
"Có thời gian nghi thần nghi quỷ, chi bằng nhớ lại xem các người làm cách nào mà đến được căn nhà ma này, người nhét các người vào tủ quần áo không phải là tôi đâu."
Gã râu quai nón và chị Trân đưa mắt nhìn nhau.
"Rõ ràng bọn tao đang ở cầu thang bộ, đột nhiên đèn phụt tắt... sau đó thì chẳng biết gì nữa." Gã râu quai nón vuốt râu ngẫm nghĩ.
Chị Trân mặt tái nhợt, bấu chặt cánh tay gã râu quai nón, ánh mắt hiện lên nỗi sợ hãi: "Lực ca, anh quên rồi à, trước lúc đèn tắt, hình như chúng ta nhìn thấy một đứa trẻ."
"Hình như là thế..." Gã râu quai nón trố mắt, nhìn quanh căn phòng trẻ con, "Tao nhớ ra rồi, căn nhà đó chết hai đứa trẻ..."
Gã bị chính suy nghĩ của mình dọa cho chết khiếp, không dám nói tiếp nữa.
Tôi gặng hỏi: "Các người chỉ nhìn thấy một đứa trẻ thôi sao, bé trai hay bé gái?"
"Chắc là bé trai, khoảng tám chín tuổi gì đó..." Chị Trân nhớ lại, mặt nhăn như khổ qua, giọng lạc đi, ra sức đẩy gã râu quai nón.
"Lực ca, chúng ta đi mau thôi! Đêm nay tà môn quá, em đã bảo nghỉ làm rồi mà anh cứ không nghe!"
"Tao làm sao biết được nó lại ra nông nỗi này, mẹ kiếp..." Gã râu quai nón chửi đổng một câu, kéo chị Trân co giò chạy khỏi phòng trẻ con. Nhìn thấy Tôn Thiến Mỹ bên ngoài, cả hai sững lại một chút.
Nhưng cũng chẳng nói năng gì, vội vã chạy mất hút.
Một đứa trẻ 9 tuổi thực sự, không thể nào vô thanh vô tức hạ gục hai người lớn, lôi họ từ cầu thang bộ vào nhà, rồi còn nhét vào tủ quần áo.
Kẻ mà họ nhìn thấy chắc chắn không phải Nhạc Nhạc, lẽ nào là...
"Hai đứa trẻ không có trong này, chúng ta sang phòng khác tìm xem." Tôi bước ra khỏi phòng trẻ con, nói với Tôn Thiến Mỹ đang đứng ngẩn ngơ.
"À, ừ." Tôn Thiến Mỹ gật đầu vô hồn.
Tôi chọn căn phòng đối diện phòng trẻ con, đặt tay lên nắm đấm cửa, chuẩn bị mở.
"Đừng, đừng mở cánh cửa đó..." Tôn Thiến Mỹ đột nhiên lên tiếng ngăn cản.
"Sao thế?" Tôi khó hiểu nhìn cô ta.
"Tôi, tôi cũng không biết, chỉ là... cảm giác không ổn lắm." Tôn Thiến Mỹ ấp úng. So với phòng trẻ con, dường như cô ta càng sợ hãi việc mở cánh cửa này hơn, tựa như bên trong chứa đựng thứ gì đó kinh khủng tột độ.
"Được thôi, con của cô, cô quyết định."
Cô ta chắc chắn đang che giấu bí mật gì đó, hơn nữa rất có thể liên quan đến vụ án mạng diệt môn. Muốn biết được sự thật, trước tiên phải thuận theo ý cô ta.
Buông tay khỏi nắm cửa, tôi chuyển sang một cánh cửa khác. Bất ngờ là cửa này không khóa chốt trong, đẩy nhẹ là mở.
Một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
Tôi lấy tay phẩy phẩy quanh mũi, rọi đèn pin vào trong.
Phòng ngủ này rất rộng, nhìn cách bài trí, rõ ràng là phòng ngủ chính.
Đồ đạc, sàn nhà, tường nhà đều phủ một lớp bụi dày cộp, nhưng chăn đệm trên giường lại nhô lên một cục to tướng, như thể có người đang trốn bên trong.