Bước chân vào căn nhà ma tăm tối rợn người, tim tôi vô thức thắt lại.
Vừa nhấc một chân vào, chưa kịp đặt chân thứ hai xuống, phía sau bỗng vang lên một giọng nam cộc cằn.
"Hai người đang làm cái gì thế!?"
Tôi thì đỡ, chứ Tôn Thiến Mỹ dường như giật nảy mình.
Ngoảnh lại nhìn, một gã đàn ông đứng sừng sững giữa hành lang, ánh đèn vàng vọt khiến khuôn mặt gã xanh xao, gã đang trừng mắt nhìn về phía này bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Đạt Cường, anh... anh về rồi à." Tôn Thiến Mỹ hoảng hốt trông thấy.
Chồng của Tôn Thiến Mỹ sao?
Tôi cũng hơi bất ngờ, gã đến từ bao giờ mà chẳng có tiếng động gì cả.
"Tìm thấy con gái sao không gọi điện cho anh một tiếng." Trần Đạt Cường giọng đều đều, càu nhàu một câu rồi ngồi thụp xuống, dang hai tay về phía Hoan Hoan, nở nụ cười.
"Hoan Hoan, lại đây với bố nào."
Hoan Hoan lại chỉ biết nấp sau lưng mẹ, rụt rè nhìn gã.
"Điện thoại anh không liên lạc được." Tôn Thiến Mỹ đáp.
"Sao có thể thế được, điện thoại anh lúc nào cũng mở, chỉ sợ em không tìm thấy anh." Trần Đạt Cường chau mày, "Anh gọi cho em mới không được ấy chứ."
"Điện thoại em bị rơi hỏng rồi."
"Trùng hợp vậy sao! Dù thế thì tìm thấy con cũng phải nhanh chóng đưa nó về nhà chứ." Trần Đạt Cường liếc tôi một cái, ánh mắt đầy thù địch, "Bên trong đó là chỗ nào em không biết sao? Nửa đêm nửa hôm tự dưng chạy vào đó với một thằng đàn ông xa lạ làm gì?"
"Anh nói chuyện kiểu gì thế?" Tôn Thiến Mỹ trừng mắt nhìn gã, "Nhờ có anh này tốt bụng giúp đỡ mới tìm được Hoan Hoan đấy, giờ người ta đang giúp tôi đi tìm Nhạc Nhạc!"
Nghe xong Trần Đạt Cường nhìn tôi hai cái, buông lời cảm ơn, sau đó xua tay với Tôn Thiến Mỹ: "Nhạc Nhạc không có trong đó đâu, đưa Hoan Hoan về nhà với anh."
Tôn Thiến Mỹ kinh ngạc: "Anh tìm thấy Nhạc Nhạc rồi à?"
Tôi thấy hơi lạ.
Lẽ nào gã đã vào nhà Hoàng Hữu Thành trước chúng tôi một bước và tìm thấy đứa bé kia?
"Đúng vậy, mau về nhà với anh." Trần Đạt Cường bước lên, tóm lấy tay vợ, "Nửa đêm nửa hôm đứng cùng một gã đàn ông lạ mặt, hàng xóm thấy lại nói ra nói vào cho xem."
"Trần Đạt Cường, anh có ý gì?" Tôn Thiến Mỹ vùng vằng hất tay chồng ra, "Con cái mất tích, anh không lo thì chớ, người ta có lòng tốt giúp đỡ, anh còn đứng đó mà nói móc!"
"Anh đâu có ý đó, anh cũng đang sốt ruột đây này." Thấy vợ nổi cáu, Trần Đạt Cường vội vàng đổi giọng, nở nụ cười lấy lòng.
"Là anh trách nhầm em, giờ con cũng tìm thấy rồi, mình đừng phiền người ta nữa. Em bận rộn cả buổi tối chắc cũng mệt rồi, về nhà với anh nhé, được không?"
"Đêm nay anh không nói cho rõ ràng thì tôi không về với anh đâu, mấy năm qua tôi chịu đựng đủ rồi!" Tôn Thiến Mỹ hừ lạnh, ngoảnh mặt đi, có vẻ rất không cam tâm.
"Thiến Mỹ, đừng làm loạn nữa..."
"Xin lỗi, cho phép tôi mạo muội hỏi một câu, anh Trần, xin hỏi anh tìm thấy đứa trẻ kia ở đâu vậy?" Tôi hắng giọng, cắt ngang cuộc tranh cãi của họ.
Trần Đạt Cường khựng lại, ánh mắt nhìn tôi càng thêm thù địch, thái độ với tôi hoàn toàn khác hẳn vẻ mềm mỏng với vợ.
"Anh có ý gì? Tôi tìm thấy con trai tôi ở đâu thì liên quan gì đến anh?"
"Tôi không có ý gì cả, chỉ muốn xác nhận lại thôi." Tôi mỉm cười nhạt.
"Anh có gì mà phải xác nhận? Anh là ai, lấy quyền gì mà xen vào chuyện nhà tôi?" Trần Đạt Cường trố mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Vốn dĩ tôi còn định cảm ơn anh đã giúp chúng tôi tìm thấy con gái, giờ xem ra, anh cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì."
Nói xong, gã lại đưa tay kéo Tôn Thiến Mỹ.
"Thằng chả này rõ ràng có ý đồ xấu, Thiến Mỹ, em đừng nghe hắn, về với anh. Khuya rồi, đừng đưa hai đứa nhỏ chạy lung tung nữa."
Tôn Thiến Mỹ có vẻ lưỡng lự, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: "Tối nay tôi không muốn ở nhà, anh đưa Nhạc Nhạc ra đây, chúng ta ra ngoài lánh một đêm đi."
"Có nhà không ở, ra ngoài tốn tiền làm gì?" Trần Đạt Cường chau mày.
"Anh còn hỏi tại sao á? Anh có biết tôi tìm thấy con gái thế nào không? Anh có biết vừa rồi tôi trải qua chuyện gì không?" Tôn Thiến Mỹ bất ngờ bùng nổ.
"Tôi suýt chết trong thang máy đấy... Anh hỏi tại sao, tất cả chẳng phải do mẹ anh hại sao!"
Sắc mặt Trần Đạt Cường biến đổi, nhưng vẫn cắn răng nhịn nhục: "Chẳng phải có anh ở đây rồi sao, không xảy ra chuyện gì nữa đâu, hơn nữa, cái thang máy đó vốn dĩ đã có vấn đề, sao có thể đổ lên đầu mẹ anh..."
Nghe đến đây, tôi nheo mắt lại, dò xét Trần Đạt Cường.
Người bình thường đối diện với việc hồn ma xuất hiện ít nhiều cũng phải tỏ ra kinh ngạc, nhưng gã ta lại hoàn toàn không hề bất ngờ trước việc hồn ma của mẹ mình quay về, dường như đã biết trước điều đó.
Và gã còn lảng tránh câu hỏi tìm thấy Nhạc Nhạc ở đâu.
Nhạc Nhạc có thực sự ở nhà không?
Tôi nghi ngờ sâu sắc điều này.
Nhưng gã là cha của đứa trẻ, không có lý do gì lại không lo lắng cho an nguy của con, trừ khi... đứa trẻ không phải con của gã.
"Nếu anh mà được việc thì tôi đã không phải chịu khổ bao nhiêu năm nay!" Tôn Thiến Mỹ cười gằn, nắm chặt tay con gái, "Chuyện này không thể thương lượng được, anh không muốn đi thì cứ việc ở lại cái gọi là nhà của anh đi, tôi tự dẫn con ra ngoài ở."
"Anh mau đi đưa Nhạc Nhạc ra đây, tôi đứng đây chờ anh."
"Thiến Mỹ, đừng làm loạn nữa!" Cơ mặt Trần Đạt Cường giật giật.
"Tôi không làm loạn với anh." Tôn Thiến Mỹ lạnh lùng sa sầm mặt.
Hơi thở Trần Đạt Cường trở nên dồn dập, gã căm hận trừng mắt nhìn tôi, tựa hồ coi tôi là đầu sỏ xúi giục tình cảm vợ chồng gã rạn nứt.
Sắc mặt âm u, đồng tử rung lên, gã phải khó khăn lắm mới kiềm chế được cảm xúc.
"Được, em cứ đứng đây đừng đi đâu, anh đi gọi Nhạc Nhạc ra." Lườm tôi một cái thâm hiểm, gã xoay người rời đi.
Dưới ánh đèn lờ mờ, dáng đi của gã hơi kỳ quặc.
Cứ như thể đang nhón gót đi vậy...
Lòng tôi bỗng thắt lại.
"Xin lỗi, để anh chê cười rồi, có lẽ anh cũng nghĩ tôi chẳng phải loại đàn bà tốt đẹp gì..." Tôn Thiến Mỹ không nhận ra những điều này, cười gượng gạo với tôi.
"Không có gì, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh." Tôi thu ánh mắt về, đăm chiêu nghĩ ngợi, "Chồng cô quan hệ với hai đứa trẻ thế nào?"
Tôn Thiến Mỹ sững lại: "Sao anh lại hỏi vậy?"
"Không có gì, tiện thì hỏi thôi."
"Nói thật, năm xưa tôi cũng vì bất đắc dĩ mới lấy anh ta, dù tình cảm vợ chồng không tốt, nhưng anh ta đối xử với bọn trẻ rất chu đáo. Hai đứa nhỏ cũng thích anh ta hơn cả tôi, đôi lúc..."
Tôn Thiến Mỹ ngập ngừng, giọng điệu hơi kỳ lạ.
"Đôi lúc tôi còn có cảm giác, bọn họ mới là một gia đình, còn tôi là người thừa."
"Nếu quan hệ tốt thế, sao lúc nãy Hoan Hoan nhìn thấy bố lại chẳng vui mừng chút nào?" Tôi cúi đầu, nhìn bé gái đang sợ sệt nhút nhát.
Tôn Thiến Mỹ khựng lại, lập tức liên tưởng đến điều gì đó, sắc mặt thay đổi: "Ý anh là..."
"Chỉ là suy đoán của tôi thôi." Tôi hạ giọng nói.
Tôn Thiến Mỹ vội vàng ngồi xổm xuống, nắm lấy vai con gái, gặng hỏi: "Hoan Hoan, lúc nãy con nhìn thấy bố, sao chẳng vui vẻ gì thế?"
"Đằng sau bố có một người, Hoan Hoan sợ." Thân hình gầy gò của Hoan Hoan run rẩy, giọng lí nhí như sợ người khác nghe thấy.