Màu máu đỏ thẫm dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo trở nên chói lóa gai mắt.
Thái dương tôi giật bưng bưng.
Người lớn mất chừng này máu còn chưa chắc trụ nổi, huống hồ là một đứa trẻ 9 tuổi?
"Nhạc Nhạc?"
Tôi khom người, ngồi xổm xuống cạnh giường, túm lấy tấm ga trải giường phủ đầy bụi.
Hít một hơi thật sâu, tôi lật phắt tấm ga lên.
Dưới gầm giường hiện ra một bé trai với cơ thể trắng bệch.
Mặc áo thun in hình hoạt hình và quần bò nhạt màu, chính là Nhạc Nhạc, đứa con trai kia của Tôn Thiến Mỹ.
Thằng bé nằm ngay chính giữa gầm giường, cơ thể nhỏ bé bất động, máu từ dưới thân chảy tràn ra ngoài.
"Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc!"
Gọi không tỉnh.
Rọi đèn pin một vòng quanh người thằng bé, những chỗ nhìn thấy được không có vết thương nào, phải đưa thằng bé ra khỏi gầm giường mới kiểm tra kỹ lưỡng được.
Nhưng một tay tôi đang bế bé gái, không thể nào chui vào gầm giường được.
"Tôn Thiến Mỹ." Tôi ngoái đầu gọi ra ngoài cửa, "Tìm thấy cả hai đứa con của cô rồi, còn không mau vào giúp một tay?"
Trong mắt Tôn Thiến Mỹ lộ rõ vẻ sợ hãi, nét mặt đầy do dự, muốn vào nhưng lại không dám.
"Này, chúng là con của cô đấy, cô còn sợ cái gì chứ?" Tôi cau mày quát lớn, "Dù thế nào đi nữa, trẻ con là vô tội!"
Tôn Thiến Mỹ cắn răng, lúc này mới rón rén bước vào, cảnh giác nhìn chằm chằm bé gái mấy lần rồi mới đón lấy từ tay tôi.
Tôi nhờ Sử Cảnh Nguyên cầm điện thoại soi sáng, chui vào gầm giường thấp lè tè, cẩn thận kiểm tra tình hình của Nhạc Nhạc. Sau khi không phát hiện ra vết thương rõ ràng nào, tôi mới nhẹ nhàng đưa thằng bé ra ngoài.
Lật giở quần áo kiểm tra tỉ mỉ hai lượt, nằm ngoài dự đoán của tôi, Nhạc Nhạc cũng không hề bị thương, chỉ là ngất đi thôi.
Thở phào nhẹ nhõm một chút, ít nhất hai đứa trẻ đều bình an vô sự. Chỉ cần trông chừng chúng cẩn thận, không để lạc mất nữa, qua được đêm nay là mọi chuyện sẽ kết thúc.
Hai bàn tay dính đầy máu, tôi tiện tay quệt mồ hôi lạnh trên trán.
Tuy nhiên, nếu cả hai đứa trẻ đều không bị thương, vậy lượng máu lớn dưới gầm giường từ đâu ra?
Ba người đi xuống cầu thang bộ đều đã đến căn nhà ma này, không đúng, còn một người nữa!
Mắt tôi chợt mở to, chẳng lẽ...
Rầm rầm rầm!
Ngay khi tôi định chui vào gầm giường một lần nữa để tìm hiểu ngọn ngành, ngoài phòng khách bỗng vang lên tiếng đập cửa đùng đùng.
"Ai đó?"
Sử Cảnh Nguyên còn kinh ngạc hơn tôi. Gã giật nảy mình một cái, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, nở nụ cười mừng rỡ: "Có người bên ngoài, biết đâu chúng ta được cứu rồi!"
"Đừng mừng vội, ai lại rảnh rỗi chạy đến gõ cửa nhà ma lúc nửa đêm nửa hôm?" Tôi dội gáo nước lạnh vào gã, liếc nhìn Tôn Thiến Mỹ đang mặt cắt không còn hột máu.
"Đi, cùng ra ngoài xem sao, mọi người đừng tách nhau ra nữa."
Hai người gật đầu, mỗi người bế một đứa trẻ, lẽo đẽo theo sát tôi.
Chúng tôi ra đến phòng khách.
Ở đây cũng vậy, mùi máu tanh xộc lên nồng nặc.
Thi thể của chị Trân và gã râu quai nón vẫn nằm ở cửa ra vào, máu chảy ra từ cổ hai người đã đọng thành một vũng.
Mắt và miệng họ mở trừng trừng, tựa như chết không nhắm mắt.
Rầm rầm rầm!
Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục, người bên ngoài có vẻ cực kỳ hung hãn.
Sử Cảnh Nguyên và Tôn Thiến Mỹ không dám lại gần.
"Hai người trông chừng bọn trẻ cẩn thận, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì nữa." Tôi dặn dò một câu, bước đến huyền quan, cẩn thận tránh vũng máu trên sàn, bước qua thi thể của chị Trân và gã râu quai nón.
"Ai đó?" Đứng trước cửa, tôi nhìn ra ngoài qua lỗ mắt mèo.
Lớp bụi dày cộm làm mờ tầm nhìn, cộng thêm ánh sáng mờ ảo, tôi chỉ lờ mờ thấy một bóng người đang đứng bên ngoài, nhưng không nhìn rõ mặt.
Chắc hẳn là đàn ông, hắn đang dùng nắm đấm đập cửa điên cuồng, như thể cánh cửa có thù oán gì với hắn vậy.
"Ai đó?"
Tôi lại lớn tiếng gọi thêm một câu.
Tiếng gõ cửa đột ngột ngừng bặt, người đàn ông thu tay về, đứng đờ ra trước cửa, dường như đã ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn vào lỗ mắt mèo.
"Anh là ai?" Vẫn không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng dáng vẻ này rất quen, quen đến mức khiến tôi dựng tóc gáy.
Hình như là Trần Đạt Cường.
Là suy đoán của tôi sai, hay kẻ đứng ngoài cửa vốn dĩ không phải là người?
"Anh có phải là Trần Đạt Cường không?"
Người đàn ông vẫn không đáp lời, cứ thế đứng im lìm trước cửa, dán mắt vào lỗ mắt mèo.
Cảnh tượng quái dị này khiến toàn thân tôi lạnh toát, huống hồ dưới chân tôi còn có hai thi thể chết thảm.
"Vợ ơi, mau về nhà đi!" Ngay lúc tôi định rời đi, người đàn ông ngoài cửa đột nhiên lên tiếng, quả thực là giọng của Trần Đạt Cường.
Chỉ là ngữ điệu rất quái đản, vừa như đang van xin, lại vừa như đang đe dọa.
Rầm rầm rầm!
Tiếng gõ cửa bạo lực lại vang lên, cánh cửa chống trộm nặng trịch rung lên bần bật, bụi rơi rào rào.
Tôi quay đầu nhìn Tôn Thiến Mỹ.
Tôn Thiến Mỹ chỉ hoảng hốt nhìn chằm chằm ra cửa. Biểu cảm đó chứng tỏ cô ta cũng không biết người bên ngoài có phải là Trần Đạt Cường thật hay không.
Dù sao cũng đã có vết xe đổ trước đó.
"Vợ anh bị nhốt trong căn nhà này rồi, anh có nghĩ cách mở cửa được không?" Tôi ngẫm nghĩ một lát, rồi hét lớn ra ngoài.
Dù hắn không phải là Trần Đạt Cường thật, nhưng so với hắn, căn nhà ma này còn đáng sợ hơn.
Nếu có thể lợi dụng hắn để trốn thoát, cũng là một cách giải thoát.
Tiếng gõ cửa ngừng lại, người đàn ông nghiêng đầu, dường như đang suy nghĩ.
"Mọi người đợi đấy." Hắn đột nhiên quay ngoắt người bỏ chạy, trong chớp mắt đã biến mất khỏi lỗ mắt mèo.
Cũng chẳng biết hắn có đi tìm cách thật không. Muốn kiểm chứng hắn có phải là Trần Đạt Cường thật hay không, thực ra rất đơn giản.
Chúng tôi quay lại căn phòng ngủ đẫm máu kia. Tôi cầm lấy đèn pin từ tay Sử Cảnh Nguyên, rọi vào gầm giường lần nữa, xem xét tỉ mỉ.
Sàn nhà không hề có thiết kế nào giống như ngăn bí mật.
Tí tách...
Một giọt máu rơi xuống, hòa vào vũng máu trên sàn.
Tôi hít một ngụm khí lạnh.
Máu này nhỏ xuống từ trên giường, nhưng chăn đệm trên giường được trải phẳng phiu, không thể nào có người giấu bên trong. Nơi duy nhất có thể giấu người chính là...
Tôi đứng thẳng dậy, nhìn bề mặt giường phủ đầy bụi, toàn thân gai ốc nổi rần rần.
"Sao thế?" Sử Cảnh Nguyên không hiểu hỏi, "Hai đứa trẻ đều tìm thấy rồi, chúng ta phải nghĩ cách thoát ra ngoài chứ?"
"Chuyện chưa giải quyết xong, không ra được đâu." Tôi lắc đầu, bảo gã ôm chặt Nhạc Nhạc, rồi vươn tay lật chăn đệm trên giường lên.
Bên dưới chăn đệm là chiếc đệm giường màu nâu sẫm.
Ngay chính giữa đệm giường bị rạch một đường rất dài. Máu tươi lấy vết rạch làm trung tâm loang lổ ra xung quanh, mờ mờ tạo thành hình thù một cơ thể người.
"Trong... trong này..." Môi Sử Cảnh Nguyên run lẩy bẩy, hoảng sợ ôm Nhạc Nhạc lùi lại hai bước.
Tôn Thiến Mỹ ôm con gái, im lặng không nói một lời, đôi mắt dán chặt vào chiếc đệm giường.
Hít một hơi thật sâu, tôi cố nén cảm giác tê dại da đầu, vươn tay vạch vết rách ra, một khuôn mặt trắng bệch không còn hột máu phơi bày trước mắt.
Làn da xanh xám, đôi mắt mở trừng trừng không còn chút sinh khí, rõ ràng đã không còn sự sống.
Đồng tử đột ngột co rút, nhìn rõ khuôn mặt đó, tôi không kiềm chế được mà hét lên thất thanh.
"Á!"
"Sao thế, sao thế?" Sử Cảnh Nguyên vội vàng hỏi.
Lồng ngực phập phồng dữ dội, tim đập thình thịch như sấm, tôi cứng đờ cổ quay lại, ánh mắt vượt qua Sử Cảnh Nguyên, nhìn về phía cửa.
Tôn Thiến Mỹ vốn đang bế con gái đứng đó đã biến mất tăm!