"Thành phố chúng ta vừa xảy ra một vụ án mạng vô cùng kỳ dị."
"Vào lúc nửa đêm qua, hung thủ đã lợi dụng lúc con cái ngủ say, dùng dao sát hại vợ và hàng xóm, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn..."
"Sau khi gây án, hung thủ đã nhảy từ cửa sổ tầng bốn tự sát..."
"Đáng chú ý là, hiện trường vụ án không phải là nhà của hung thủ, mà là tại căn nhà ma ám - nơi từng xảy ra vụ thảm án diệt môn mười hai năm về trước..."
"Bất luận nguyên nhân vụ án là gì, đáng thương nhất vẫn là hai đứa trẻ vô tội. Chỉ sau một đêm, chúng mất đi toàn bộ người thân. Mới tí tuổi đầu, chúng sẽ phải đối mặt thế nào đây..."
"Chân tướng sự việc ra sao, tương lai hai đứa trẻ sẽ đi về đâu, đài chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật..."
Tạch!
Tôi tắt tivi.
Châm một điếu thuốc, tôi lặng lẽ ngồi trong cửa tiệm tối tăm.
Hồi lâu sau, tôi lấy lại bình tĩnh, lôi chiếc điện thoại của "Phòng livestream quái đàm" ra kiểm tra phần thưởng nhiệm vụ lần này.
"Chúc mừng streamer, nhiệm vụ livestream lần này đã hoàn thành! Bạn nhận được 46.000 tiền âm phủ tiền donate từ buổi livestream này."
"Tổng số tiền âm phủ tích lũy hiện tại: 85.000. Khi tiền âm phủ đạt đến một mức nhất định, bạn sẽ nhận được phần thưởng bất ngờ."
"Phần thưởng tùy chọn: Bùa người giấy thế mạng, bí kíp 'Thuật gọi hồn', ba tấm bùa Trung thừa ngẫu nhiên. Chọn 1 trong 3."
Vuốt màn hình, tôi đọc phần mô tả giải thưởng.
Bùa người giấy thế mạng: Người giấy được cắt bằng thuật cắt giấy. Ghi bát tự sinh thần của đối phương lên lưng người giấy, niệm chú là có thể khống chế lời nói, hành động của người đó trong vòng một ngày. Nếu làm hỏng người giấy, vị trí tương ứng trên người bị khống chế cũng sẽ bị thương.
Thuật gọi hồn: Bí thuật dân gian. Học được thuật này có thể gọi hồn phách đã mất của người sống về.
Ba tấm bùa Trung thừa ngẫu nhiên: Bất kể tốt xấu, bốc thăm ngẫu nhiên.
Xem xong, tôi không chút do dự chọn bốc bùa ngẫu nhiên.
Người giấy thế mạng xem ra hơi giống phiên bản nâng cấp của trò yểm bùa hình nhân, chẳng có gì mới mẻ.
"Thuật gọi hồn" thực chất cũng chỉ là chiêu gọi hồn trong dân gian, đối với tôi cũng chả có tác dụng gì.
Quan trọng nhất là, livestream đến giờ tôi chưa từng bốc được tấm bùa nào. Bùa Hạ thừa thì không nói làm gì, đằng này là bùa Trung thừa hiếm có.
Tổng cộng có ba tấm, tay tôi có đen đến mấy thì cũng không đến mức chẳng bốc trúng tấm bùa xịn nào chứ!
Màn hình chớp sáng đỏ, ba tấm bùa vàng hiện lên.
Bùa Âm Sát Đoạt Mạng: Hung bùa, đoạt mạng người. Bất kể là ai, sau khi dính bùa này sẽ bị âm sát nhập thể, sinh lực suy kiệt nhanh chóng, bị hành hạ cho đến chết.
Bùa Ngũ Quỷ Tuyệt Duyên: Hung bùa, cắt đứt tơ duyên. Phàm là vợ chồng, tình nhân hay những người đang yêu nhau, dính bùa này sẽ bị cắt đứt duyên phận, tình cảm tan vỡ.
Bùa Thiên Sư Trừ Bệnh: Cát bùa, trừ tà chữa bệnh. Bất kể ai bị âm vật tà tuế bám thân sinh bệnh, dùng bùa này sẽ thuốc đến bệnh trừ, lập tức khỏi hẳn.
Đọc xong, tôi thở phào nhẹ nhõm.
May quá, vẫn còn một tấm bùa Cát.
Đặt điện thoại xuống, chưa đầy năm phút sau, bưu kiện đã được giao đến đúng giờ.
Mở hộp giấy ra, đập vào mắt là ba tấm bùa màu bạc.
Không phải loại giấy vàng bùa chú thông thường, mà nó lấp lánh ánh bạc nhạt. Phù văn vẽ bằng chu sa nét bút thanh thoát, đạo vận tràn trề, trông cực kỳ xịn xò.
Chỉ là, trên hai tấm bùa Hung lại tỏa ra ánh sáng đen ngòm, toát ra tà khí nồng nặc.
Tôi cẩn thận tách hai loại bùa ra cất riêng.
Bùa Cát thì giữ lại để mình dùng. Còn bùa Hung chuyên đi hại người thì chẳng phải tôi có thể xài cho kẻ thù sao? Ví dụ như lão già quái gở ở tiệm Bánh Bao Bát Tiên chẳng hạn.
Tâm trạng phơi phới, tôi ra ngoài kiếm đồ ăn.
Trời đã tối mịt. Ngọn đèn đường trước cửa nhấp nháy liên tục, bóng một đứa trẻ xanh xao mờ ảo đang ngồi bệt dưới đất.
Con phố vắng tanh, ngoài tôi ra chẳng có một bóng người.
"Mày định bám theo tao đến bao giờ đây? Nghe tao, đi tìm kẻ thù của mày đi, đừng bám theo tao nữa, nếu không tao cho một chưởng Lôi ấn nổ tung mày bây giờ!"
Tôi giơ tay lên, làm mặt dữ tợn dọa con tiểu quỷ.
Con tiểu quỷ biến mất ngay tắp lự, đèn đường cũng hết nhấp nháy.
Tôi cười khẩy, đi ra ngoài đánh chén một bữa no nê, sau đó lượn lờ phố xá. Vừa hay thấy một tiệm điện thoại, tôi tạt vào tậu luôn một chiếc smartphone mới cóng.
Cầm điện thoại, tôi đi dạo một vòng quanh khu ổ chuột mà không thấy Lão Vương què đâu. Nghe mấy người bán hàng rong nói lão đã về nhà rồi.
Tôi quét mã một chiếc xe đạp công nghệ, tà tà đạp đến.
Hơn hai mươi phút sau, tôi đến bên ngoài "Căn hộ view sông" của Lão Vương.
Sát cạnh sông Lan Đình, hai mặt kính lớn từ trần đến sàn, không bị che khuất tầm nhìn, view bao quát 180 độ.
Đúng rồi đấy, chính là thứ mà bạn đang nghĩ đấy.
Dưới gầm cầu, khói bếp lượn lờ.
Lão Vương bắc một cái nồi, đang ninh món gì đó. Lão ngồi xổm bên cái bếp lò sơ sài xếp bằng đá, mắt dán chặt vào cái nồi đang sôi sùng sục, thỉnh thoảng lại lau vội dòng nước miếng chảy quanh râu.
"Lão Vương, căn view sông của ông được phết nhỉ! Chỉ thiếu mỗi cái cửa thôi!" Tôi xách túi nilon, hớn hở bước tới.
"Mời tao ăn một bữa mà mày nhiệt tình thế, mò tận đến đây cơ à." Lão Vương chằm chằm nhìn tôi hai cái, "Hôm nay miễn đi, tao đang hầm đồ ngon rồi."
Mùi thịt thơm phức từ trong nồi nhỏ tỏa ra.
"Lén lén lút lút nấu món gì ngon đấy?" Tôi bước tới, vươn tay định mở nắp vung, "Tôi mời ông bao nhiêu bữa rồi, vừa vặn hôm nay ông phải mời lại tôi một bữa chứ."
"Đừng có đụng vào!" Lão Vương căng thẳng gạt tay tôi ra, "Chưa đến lúc, mày mà mở nắp ra, mùi thơm bay sạch sành sanh cho mà xem."
"Trong túi mày đựng gì thế? Đến thăm nhà mà còn biết mang quà ra mắt, ừm, dưới sự dạy dỗ của lão phu, tiểu tử nhà mày cũng tiến bộ phết."
Lão chẳng khách khí giật luôn cái túi nilon, lôi chiếc hộp điện thoại mới cứng ra.
"Cái quái gì đây?"
Lão cau mày, ném trả lại cho tôi.
"Điện thoại chứ gì, tôi lắp sẵn sim rồi, số tôi cũng lưu trong đó luôn, ông cứ thế mà xài thôi. Tốn của tôi mấy củ đấy, còn chê à."
Tôi mở hộp, đưa chiếc điện thoại mới cho lão.
"Lão phu là người tu đạo lâu năm, cần dăm ba cái đồ trần tục này làm gì, ảnh hưởng đến đạo tâm..." Lão Vương ngoài miệng thì nói thế, nhưng tay lại rất thành thật nhận lấy chiếc điện thoại, bắt đầu vọc vạch một cách đầy mới mẻ.
"Mày đừng hiểu lầm, lão phu chỉ muốn nghiên cứu xem cái thứ này rốt cục có gì hay ho? Thanh niên bây giờ suốt ngày ôm khư khư, đến đi đường cũng cắm mặt vào, chả sợ hỏng mắt..."
Tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới dạy được Lão Vương cách gọi điện thoại.
"Ừm... Chết mẹ!" Lão đột nhiên vỗ đùi đánh đét một cái, mặt mày hoảng hốt. Lão quăng điện thoại sang một bên, vội vàng nhấc cái nồi thịt hầm ra khỏi bếp.
Mở vung ra, mùi thịt thơm lừng ngào ngạt bốc lên.
Trong nồi hầm nguyên một con vịt, chỉ cho thêm vài lát gừng, trông thì đơn giản nhưng ngửi thôi đã thấy ngon nhức nách.
"Có mỗi con vịt thôi, làm gì mà ông phải xoắn thế."
"Mày không hiểu, đây là thứ lão vất vả lắm mới tóm được..." Dường như nhận ra mình lỡ mồm, lão im bặt, lôi ra một cái muôi và hai bộ bát đũa.
Trước khi đến tôi đã ăn rồi nên chỉ húp hai bát canh.
Lão Vương một mình gặm hết cả con vịt, húp hơn nửa nồi canh.
Lão ợ một tiếng rõ to, xoa xoa cái bụng căng tròn, mãn nguyện ngồi bên bờ sông, ngắm mấy con vịt trời đang bơi lội dưới nước.
Cái gầm cầu lão ở là một cây cầu nhỏ vắng vẻ nhất trên sông Lan Đình. Bình thường ở đây rất ít người qua lại, hai bên bờ mọc đầy lau sậy, là bãi đáp ưa thích của lũ vịt trời.
"Tiểu tử mày đúng là cú đêm vào nhà, không có việc không đến, nói đi, tìm lão phu lại có chuyện gì?"