Khuôn mặt trắng bệch của nữ quỷ nhìn tôi chòng chọc từ đầu đến chân: "Ngài vào Dị Thị làm gì?"
"Cô có biết một trong những kiểu chết lãng xẹt nhất là biết quá nhiều không?" Tôi lạnh lùng lườm cô ả. "Nhưng mà, cô cũng chết một lần rồi. Thêm lần nữa là hồn bay phách tán, bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới này đấy."
Đạo hạnh của con nữ quỷ này rất nông, phóng đại một luồng sét thôi cũng đủ giật nó cháy thành tro, chẳng có gì đáng ngại.
"Nô gia không muốn lo chuyện bao đồng, chỉ muốn nhắc nhở công tử một câu: Nếu không nắm rõ quy củ của Dị Thị, tu vi của công tử có cao đến mấy e rằng cũng một đi không trở lại."
"Ồ?" Tôi nhướng mày. "Nghe giọng điệu này, hình như cô biết điều gì đó."
"Nô gia ở khu trạch viện cổ này đã cả trăm năm, tình hình bên trong Dị Thị cũng có đôi chút hiểu biết." Nữ quỷ đảo mắt, ánh nhìn né tránh.
"Nô gia có thể tương phùng với công tử hôm nay đúng là duyên phận. Nô gia thật sự không nỡ nhìn công tử bỏ mạng tại đây."
"Hehe, nếu cô không nỡ thật thì lúc nãy giở trò hại tôi làm cái quái gì?" Tôi cười nhạt. "Nói thẳng đi, cô muốn tôi giúp chuyện gì?"
Cái câu "nói dối như cuội" (Quỷ thoại liên thiên) sinh ra là để nhắc nhở chúng ta: Tuyệt đối đừng bao giờ tin lời ma quỷ.
"Công tử quả là thông minh." Nữ quỷ sững lại một giây, nhưng phản ứng cực nhanh. Ả bạo gan tiến lên hai bước, phô ra vẻ mặt bi thương.
"Nô gia họ Mưu, tên Xu Nghiên. Trăm năm trước bị kẻ gian sát hại tại nơi này, xương cốt vùi lấp dưới lòng đất sâu, hồn phách không thể quay về quê hương, cô độc thê lương vô cùng."
Nói đến đây, ả còn lấy tay quệt khóe mắt.
Nhưng ma quỷ làm quái gì có nước mắt.
"Bao năm qua, nô gia bị nhốt ở đây, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt. Nô gia chỉ có một tâm nguyện, đó là báo thù rửa hận..." Nét mặt nữ quỷ lộ ra vài phần dữ tợn.
"Cả trăm năm rồi, kẻ hại cô khéo xanh cỏ từ tám đời nào rồi. Cái nguyện vọng này của cô chắc dẹp đi là vừa." Tôi ngắt lời.
"Nô gia hiểu." Thần sắc nữ quỷ ảm đạm. "Một trăm năm qua rồi, còn chuyện gì mà không buông bỏ được nữa? Bây giờ, nô gia chỉ muốn rời khỏi chốn nhân gian này, đi đến nơi cần đi, hy vọng có cơ hội đầu thai làm người kiếp khác..."
"Cô muốn chuyển kiếp? Nhưng tôi không biết phải giúp thế nào."
"Với công tử thì không khó." Nữ quỷ mỉm cười. "Xương cốt của tôi bị chôn ngay dưới nền ngôi nhà lớn này. Công tử chỉ cần đào hài cốt của tôi lên, cải táng đàng hoàng, dựng cho tôi một tấm bia mộ. Khi đó, tôi sẽ không còn là cô hồn dã quỷ vô chủ nữa."
"Chỉ đơn giản thế thôi à?" Tôi bán tín bán nghi.
"Nô gia tuyệt đối không dám lừa dối công tử." Nữ quỷ quả quyết.
Tôi suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được, tôi hứa với cô. Chỉ cần tôi lành lặn từ Dị Thị trở về, tôi sẽ giúp cô đào hài cốt lên và cải táng."
"Đa tạ công tử!" Nữ quỷ nhún người hành lễ, tạ ơn rối rít. "Đại ân của công tử, nô gia không biết lấy gì đền đáp, chỉ đành lấy thân báo đáp..."
Vừa nói, ả vừa sấn tới.
"Thôi thôi, dừng lại! Tới đây thôi!" Tôi cạn lời xua tay, không ngờ sắc quỷ thì bất kể nam hay nữ đều tởm như nhau. "Tôi chả có hứng thú gì với cô cả. Mau nói cách vào Dị Thị đi."
"Người sống muốn vào Dị Thị thì phải giấu nhẹm khí tức của mình. Xem bộ đồ trên người công tử thì chắc hẳn đã chuẩn bị trước. Đáng tiếc, nó chỉ che được diện mạo, không giấu được hơi thở." Nữ quỷ thong thả giải thích.
Tôi khẽ nhíu mày: "Chẳng lẽ bắt tôi nín thở?"
"Không cần phải thế. Trên người kẻ sống có ba ngọn dương hỏa khiến tà ma không dám lại gần. Chỉ cần dập tắt dương hỏa, sẽ che giấu được khí tức người sống."
"Cô muốn xúi tôi dập dương hỏa à?" Tôi ném cái nhìn đầy nghi ngờ về phía nữ quỷ.
Dương hỏa mà tắt, tôi không vận được Chưởng tâm lôi nữa, khi đó ả ta tha hồ tiếp cận tôi làm xằng làm bậy.
"Không phải nô gia muốn dập dương hỏa của công tử, mà là có làm vậy, công tử mới vào được Dị Thị." Nữ quỷ kiên nhẫn giải thích, trên mặt không hề có vẻ chột dạ.
"Công tử nghĩ xem, trong Dị Thị toàn là âm vật. Người sống vác theo dương hỏa chạy vào đấy khác nào cầm theo ngọn đuốc thiêu đốt người ta, thế thì còn buôn bán trao đổi gì nữa?"
Nói cũng có lý.
"Nếu công tử không tin, cứ từ từ chờ xem. Đợi đến khi Dị Thị mở cửa rồi hẵng dập dương hỏa cũng chưa muộn." Nữ quỷ cười cười.
Làm thế thì tôi chẳng thiệt thòi gì.
Xem ra con nữ quỷ này ngoài tật hám trai ra thì có vẻ không phải là ác quỷ.
"Ngoài cái đó ra, còn kiêng kị gì nữa không?" Tôi hỏi tiếp.
"Nô gia chưa từng vào Dị Thị nên bên trong giao dịch cụ thể ra sao thì chịu." Nữ quỷ áy náy lắc đầu, rồi liếc mắt ra ngoài.
"Công tử, thời gian Dị Thị mở cửa còn sớm, ngồi không cũng chán. Hay để nô gia múa hát phục vụ ngài..."
Nữ quỷ lại giở trò nhiệt tình thái quá.
"Không cần, cô cứ ở yên đó, đừng làm phiền tôi là được." Tôi cực kỳ nghi ngờ con mẹ này lúc còn sống là gái lầu xanh.
"Nếu công tử không có nhã hứng, vậy nô gia xin cáo lui." Nữ quỷ bày ra vẻ mặt oán hờn nhìn đến là nổi da gà. "Nếu công tử thấy hiu quạnh, cứ gọi tên nô gia một tiếng, nô gia sẽ xuất hiện lập tức."
"Biết rồi, cô biến nhanh đi." Tôi phẩy tay đuổi thẳng cổ.
Nữ quỷ cúi mình hành lễ rồi lùi dần về sau.
Cảnh trí trong phòng cũng phai nhạt theo sự biến mất của ả. Từ căn phủ đệ nguy nga, nó lại biến về thành căn nhà hoang tồi tàn lúc trước.
Tôi ngồi trên chiếc ghế Thái sư bên cửa sổ, kiên nhẫn chờ đợi.
Thời gian chầm chậm trôi qua, nữ quỷ mấy lần phát ra tiếng động định chui ra, đều bị tôi nạt cho thụt vào.
Trời càng lúc càng khuya.
Cả thị trấn chìm sâu vào sự tĩnh mịch.
Sắp đến 12 giờ đêm, thời khắc Dị Thị xuất hiện không còn xa nữa.
Tôi bắt đầu nghiêm túc, tập trung theo dõi bãi đất trống cách đó không xa.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài nhà hoang đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Dù rất khẽ, nhưng giữa không gian yên tĩnh tuyệt đối này lại nghe cực kỳ rõ.
"Khuya khoắt thế này, ai lại chạy ra đây?" Tôi đảo mắt tìm kiếm.
Từ trong bóng tối, một người trùm áo choàng đen bước ra. Không thể nhìn rõ mặt mũi, gần như hòa làm một với bóng đêm, nhưng vóc dáng thì rất vạm vỡ.
Lẽ nào là Đao Gia?
Tim tôi đập thót một cái.
Càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao. Gã đến thị trấn này không phải vì tôi, chứng tỏ gã có việc khác. Hơn nữa việc này lại cực kỳ quan trọng nên gã mới phải đích thân ra mặt.
Gã là tay sai của nhà họ Hàn, chắc chắn đang làm việc cho nhà đó.
Không ngờ gia tộc Hàn Bán Thành danh gia vọng tộc mà cũng dây dưa đến Dị Thị. Cái nhà này đúng là không phải dạng thương gia bình thường.
Ngoài chung cư Vân Hối và Thế Kỷ Thụy Phủ, bọn chúng có xây dựng thêm hung trạch nào khác không?
Làm mấy chuyện này rốt cuộc nhằm mục đích gì?
Thôi bỏ đi. Chỉ cần nhà họ Hàn không đụng đến tôi, tôi cũng chẳng rảnh háng đi lo chuyện bao đồng. Bản thân tôi rắc rối còn đang chất thành đống đây này.
Đao Gia thong thả tiến về bãi đất trống, xem chừng đây không phải lần đầu gã đi Dị Thị, động tác vô cùng thuần thục.
Gã đứng chờ ngoài rìa bãi đất một lát. Vừa đúng 12 giờ đêm, gã đưa tay lên, vỗ mạnh vào đỉnh đầu và hai bên vai của mình.
Dập dương hỏa!
Quả nhiên nữ quỷ không lừa tôi.
Sau khi dập dương hỏa, Đao Gia mới cất bước đi vào bãi đất. Nói ra cũng kỳ lạ, chân gã vừa đạp vào khu vực đó, bóng dáng gã liền biến mất hút.
Cứ như bị không khí nuốt chửng vậy.
Thấy cảnh này, tôi không chần chừ nữa, phóng qua cửa sổ, lao thẳng về phía Dị Thị.