Tôi nheo mắt lại. Chẳng phải đây là Đao Gia - tay sai cộm cán của nhà họ Hàn sao?
Tuy chưa gặp mặt gã ngoài đời, nhưng trong xấp hồ sơ thám tử tư đưa hôm nọ có kèm ảnh chụp. Cộng thêm vết sẹo rành rành kia, tôi dám chắc mười mươi gã đàn ông xách vali đen dưới lầu chính là hắn.
Đao Gia ngẩng đầu lên, dường như đang nhìn thẳng lên hướng tầng ba.
Tôi vội lùi lại hai bước. Đợi vài giây sau mới khẽ thò đầu nhìn xuống tiếp.
Xe vẫn đậu ngoài cửa, nhưng người đã biến mất. Không biết gã đã vào nhà nghỉ hay chưa.
Đao Gia chạy xe thẳng đến đây, mục tiêu quá rõ ràng, chẳng lẽ là nhắm vào tôi?
Mẹ kiếp, Lâm Vũ Thuần và Hàn Thiên Vũ muốn cạn tàu ráo máng thật sao? Dám đuổi cùng giết tận đến mức này!
Tôi bắt đầu nổi cáu.
Đang vắt óc nghĩ cách đối phó thì tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc cốc cốc.
Đến nhanh thế cơ à?
Tôi giấu con dao ra sau lưng, bước tới mở hé cánh cửa, người ép chặt vào ván cửa, cảnh giác nhìn ra ngoài.
Cái cửa chết tiệt này lởm đến mức một cái lỗ mắt mèo cũng không có.
"Người anh em, ngại quá, cậu giúp tôi một việc được không?" Đứng bên ngoài lại là ông chủ nhà nghỉ với vẻ mặt tươi cười xun xoe.
Một gã đàn ông trung niên tầm tứ tuần, đầu hói địa trung hải, bụng bia, bên hông lủng lẳng chùm chìa khóa.
"Việc gì?" Tôi hỏi vặn lại, mắt liếc nhanh ra hành lang. Thấy không có ai khác mới dám mở cửa rộng hơn một chút.
"Chỗ chúng tôi hẻo lánh, ít khách, phòng VIP chỉ có mỗi căn này, trước đây đều để dành cho một vị khách quen." Ông chủ cười gượng gạo.
"Hôm nay anh ấy tình cờ ghé qua, kẹt nỗi phòng lại bị cậu thuê mất rồi. Anh ấy nhờ tôi lên hỏi xem cậu có thể nhượng lại phòng này không, anh ấy sẽ đền bù gấp đôi tiền."
"Khách nào? Cái gã lái BMW lúc nãy á?"
"Đúng đúng, chính là anh ấy. Vị đại ca đó trông có vẻ khó xơi, dân làm ăn cò con như chúng tôi đắc tội không nổi. Mong cậu em tạo điều kiện giúp cho, được không?"
Đổi phòng?
Nói vậy là Đao Gia không biết tôi đang ở cái nhà nghỉ này, việc gã đến đây chỉ là sự tình cờ.
"Ông chủ, ông nói câu này nghe chướng tai quá. Chẳng lẽ trông tôi dễ xơi lắm à?" Tôi lắc đầu từ chối thẳng thừng. "Ông về bẩm lại với vị đại ca đó, có cho bao nhiêu tiền tôi cũng không đổi!"
"Chuyện này... Hay là cậu cân nhắc thêm chút đi? Cùng lắm thì tôi miễn phí tiền phòng hôm nay cho cậu."
"Tôi không có thói quen ăn chực."
Từ chối xong, tôi đóng rầm cửa lại, chốt khóa trong.
Thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần Đao Gia không nhắm vào tôi là được. Đợi đến tối tôi mới mò ra ngoài, né mặt nhau ra là xong chuyện.
Tiếp đó, tôi đóng cửa sổ, bật điều hòa lên.
Ngồi khoanh chân trên giường luyện công, lúc nào mỏi thì lăn ra ngủ.
Cứ thế, thời gian thấm thoắt trôi qua, chớp mắt đã đến chiều tối.
Tiếng chuông báo thức gọi tôi dậy. Rửa mặt mũi xong xuôi, tôi bóc hộp mì tôm có sẵn trong phòng ra úp.
Một hộp không thấm tháp gì, tôi úp thêm hộp nữa.
Bụng đã có lót dạ, tinh thần tôi lập tức sung mãn.
Lấy bộ áo choàng đen và mũ phớt ra mặc vào, tôi đứng trước gương trong nhà vệ sinh ngắm nghía.
Tự dưng thấy nếu giờ mà thêm đôi găng tay trắng nữa, khéo tôi ra ngoài làm ảo thuật gia cũng được.
Nghĩ đến đó lại thấy buồn cười. Nếu không phải vì muốn vào Dị Thị, còn khuya tôi mới ăn mặc kiểu "trẻ trâu" thế này.
Thời điểm Dị Thị xuất hiện chắc là vào lúc nửa đêm. Nhưng để chắc cú, tôi sẽ ra bãi đất trống phục sẵn trước.
Trời dần sẩm tối, màn đêm buông xuống đúng hẹn.
Thị trấn nhỏ chìm vào giấc ngủ từ rất sớm, lác đác vài ánh đèn mờ ảo.
Tôi không đi cửa chính xuống lầu. Cả người trùm áo choàng đen, đội mũ phớt, lại thêm quả khẩu trang bịt kín mít thế này thì lạy chúa. Tôi kéo cửa sổ, lấy đà nhảy vọt ra ngoài... đáp thẳng xuống phần mái hiên tầng hai.
Từ mái hiên, tôi tiếp tục nhảy xuống đất, lăn một vòng giảm chấn rồi dựa lưng vào tường đứng dậy.
Đưa mắt nhìn ngó xung quanh vài giây, tôi mượn màn đêm chạy thục mạng về phía bãi đất trống.
Trăng sáng sao thưa.
Từ xa đã thấy cây hòe vẹo cổ khổng lồ đứng trơ trọi. Trong đêm tối, trông nó y hệt một ông lão đang còng lưng cúi xuống dòm ngó thứ gì đó.
Cách bãi đất tầm 100 mét có một căn nhà hoang bỏ không. Tôi chui tọt vào đó trốn, đợi Dị Thị hiện hình rồi mới qua.
Dù sao truyền thuyết cũng kể, thứ giao dịch trong Dị Thị phần lớn chẳng phải người sống. Ai biết có quy tắc hay kiêng kị gì không. Cái gì cũng mù tịt mà đâm đầu vào, lỡ cống nạp luôn cái mạng quèn này thì lỗ to.
Thời gian nhích từng phút một. Cả thị trấn tĩnh lặng như tờ, bãi đất trống không có dấu hiệu gì thay đổi.
Tôi bắt đầu thấy chán. Lượn lờ quanh căn nhà hoang một vòng, tôi phát hiện giữa nhà có kê một chiếc ghế Thái sư vẫn còn nguyên vẹn. Kéo nó ra sát cửa sổ, lau sạch bụi rồi ngồi phịch xuống. Công nhận ngồi ghế vẫn sướng hơn ngồi xổm.
Tựa lưng vào ghế Thái sư, vắt hai chân lên bậu cửa sổ. Tôi vừa đeo tai nghe nghe nhạc, vừa chằm chằm theo dõi động tĩnh ở bãi đất. Giờ mà có thêm tách trà nữa thì đúng bài.
"Công tử, mời dùng trà." Mười ngón tay trắng nõn nà bưng một chén trà có nắp đậy, nhẹ nhàng nâng đến trước mặt tôi.
"Ừm... Hả?"
Tôi giật bắn mình, bật dậy như cái lò xo, quay ngoắt lại nhìn.
Chẳng biết từ lúc nào, căn nhà hoang rách nát này đã biến thành một khu phủ đệ cổ kính, xa hoa, nhìn y chang nhà của mấy trọc phú thời xưa.
Một cô gái áo trắng ẻo lả, tay bưng chén trà, môi ngậm nụ cười đang nhìn tôi chằm chằm.
"Lại dính mấy cái trò này, mình biến thành thể chất hút tà từ bao giờ thế nhỉ?" Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là sợ, mà là cạn lời.
"Người đẹp à, tôi không cố ý làm phiền đâu, chỉ mượn chỗ của cô tá túc một lát thôi. Tôi đi ngay đây."
"Công tử hà tất phải khách sáo. Người đến là khách, nô gia còn chưa kịp vui mừng chào đón nữa là." Cô gái áo trắng... À không, gọi là nữ quỷ thì chuẩn hơn.
Nữ quỷ áo trắng cười mỉm chi, bưng chén trà uyển chuyển bước về phía tôi.
"Công tử không cần vội, cứ dùng chút trà nước, đêm nay nghỉ lại chỗ nô gia cũng chẳng sao."
"Tôi không khát, cảm ơn." Tôi lùi lại hai bước.
"Công tử à, ngài đừng từ chối nô gia mà..." Giọng nữ quỷ chảy nước, ra vẻ tủi thân. "Đã bao nhiêu năm rồi, nô gia mới khó khăn lắm mới gặp được một người sống... à nhầm, một nam nhân. Ngài cứ ở lại trò chuyện cùng nô gia đi."
Tôi nhịn không nổi đành trợn mắt lên.
"Tôi nể tình đang đứng ké trên đất của cô nên mới ăn nói tử tế, cô đừng có mà được nước làm tới nhé."
"Làm tới cái gì chứ, nô gia chỉ muốn cùng công tử chung hưởng đêm xuân. Chút tâm nguyện cỏn con này, công tử cũng không đáp ứng sao?"
Khóe mắt nữ quỷ lúng liếng đưa tình, duỗi những ngón tay dài thượt định vồ lấy cổ áo tôi.
Mặt tôi sầm lại.
Tôi nhẩm khẩu quyết trong đầu, vận chuyển chân khí. Lòng bàn tay từ từ nóng rực lên.
Những tia chớp điện lờ mờ rỉ ra từ kẽ ngón tay.
"Á? Ngài..." Cảm nhận được chí dương chi khí, sắc mặt nữ quỷ biến đổi hẳn, vội bay giật lùi về sau. "Ngài là người phương nào?"
"Tôi nói rồi, chỉ là kẻ qua đường, mượn chỗ của cô nghỉ chân một lát thôi." Tôi nhạt giọng đáp.
"Kẻ qua đường sao có thể biết pháp thuật?" Nữ quỷ tỏ vẻ hồ nghi. "Nhưng ngài trông không giống pháp sư, trên người cũng không có cái thứ chính khí đáng ghét của lũ mũi trâu, ngược lại còn mang theo luồng âm tà chi khí... Lẽ nào..."
Nữ quỷ từ từ trợn trừng mắt: "Ngài là Tà Tu?!"
"Cô muốn nghĩ sao thì tùy, tóm lại đừng chọc vào tôi, tôi đi ngay bây giờ đây." Tôi thu hồi sấm sét lại, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cây hòe già còng lưng đứng lặng im trên bãi đất, trông cô độc đến lạ.
"Ngài định vào Dị Thị sao?" Nữ quỷ thốt lên đầy kinh ngạc.