Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 179: Anh Bạn Là Người Hiểu Chuyện



Ngửi cái mùi tanh tưởi bốc ra từ túi vải, tôi im lặng chốc lát rồi đẩy hai lá hung phù trong chiếc mũ phớt tới trước mặt gã.

Gã đàn ông sợ tôi đổi ý, chộp lấy lá bùa rồi quay ngoắt đi luôn. Nhoáng cái đã lẩn vào đám đông áo choàng đen, chẳng còn nhận ra ai với ai nữa.

Cất chiếc hộp gỗ và túi vải đi, tôi cuốc chặt áo choàng, rời khỏi Dị Thị.

Đến tận lúc này, tôi mới sực nhớ ra một lỗ hổng chết người.

Tôi chỉ biết cách dập dương hỏa, nhưng lại cóc biết cách mồi cho nó cháy lại.

Lúc này mà đụng phải âm vật hay tà ma nào đó thì...

Ruột gan thắt lại, tôi rảo bước chạy bán sống bán chết về nhà nghỉ.

Lúc chạy ngang qua căn nhà hoang, lờ mờ thấy con nữ quỷ áo trắng đang đứng bên cửa sổ. Ả nở một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt nham hiểm chiếu thẳng vào tôi.

"Công tử, nguy hiểm lắm, mau qua đây với nô gia..."

Có quỷ nó mới tin cô.

Tôi cắm đầu chạy không thèm ngoái lại.

Đêm tĩnh mịch ở thị trấn nhỏ dường như không hề yên bình. Từ những góc khuất tăm tối, từng cặp mắt đầy ác ý mở trừng trừng, lạnh lẽo săm soi tôi.

Toàn thân lạnh toát. Tôi thậm chí còn thấy một đôi tay quỷ vươn ra từ góc tường...

Người sống mất đi dương hỏa, tà ma âm vật ngu gì mà khách sáo.

Phóng như bay, cuối cùng tôi cũng về đến nhà nghỉ. Đạp lên cửa sổ trèo lên mái hiên tầng hai, rồi chui tọt về phòng mình.

Nhưng nguy hiểm chưa dừng lại ở đó.

Những cái bóng đen bò ra từ bóng tối đang rục rịch kéo đến bủa vây quanh nhà nghỉ.

Phải tìm cách khôi phục dương hỏa ngay lập tức!

Tôi móc điện thoại ra gọi cho Lão Vương thọt. May mà vứt lại điện thoại cho lão từ trước, không thì đêm nay tôi thành cá nằm trên thớt, mặc cho bầy quỷ mổ xẻ.

Chuông reo hết một hồi, không ai bắt máy.

Tôi tiếp tục gọi.

"Nghe máy nhanh lên coi!"

Trong căn phòng nhỏ bé, ánh đèn vàng vọt dường như không xua tan nổi sự tăm tối. Tôi cảm thấy người mình ngày càng lạnh buốt, da thịt tái nhợt đi.

Bịch!

Một tiếng động khẽ vang lên. Trên cửa sổ xuất hiện thêm một bàn tay quỷ.

Bọn âm vật đuổi tới nơi rồi!

May quá, cuối cùng điện thoại cũng kết nối.

"Alo, nửa đêm nửa hôm không cho ai ng..."

"Lão Vương, nói nhanh, làm thế nào để mồi lại dương hỏa!" Không đợi cái giọng lười nhác của lão cằn nhằn xong, tôi đã gắt lên cắt ngang.

"Dương hỏa? Cậu vào Dị Thị thật đấy à?" Lão Vương bừng tỉnh.

"Bớt lằng nhằng đi, nói mau!"

"Ngồi khoanh chân trên giường. Dùng thuật luyện khí bố cậu để lại, vận chân khí lên, mồi lại dương hỏa!" Lão Vương tuôn một tràng với tốc độ chóng mặt. "Đốt trên đỉnh đầu trước, sau đó đến vai trái, rồi vai phải."

"Được! Đừng cúp máy!"

Tôi bật loa ngoài, quăng điện thoại sang một bên rồi bay lên giường ngồi khoanh chân.

Rầm! Rầm! Rầm!

Ngoài cửa sổ xuất hiện thêm vài bàn tay quỷ nữa. Vài cái bóng đen hình thù cổ quái bò trườn trên mặt kính, đôi mắt độc ác đảo quanh tìm kiếm vị trí của tôi.

Tôi kìm nén hơi thở, lẩm nhẩm khẩu quyết để ép bản thân bình tĩnh lại.

Càng những lúc thế này, càng không được rối.

Bùng!

Một cơn gió âm hất tung cửa sổ, tạt thẳng vào mặt tôi.

Gió lạnh rít qua má, buốt và đau như dao cứa.

Đám bóng đen quái dị kia chảy dọc theo cửa sổ y như chất lỏng, tụ lại dưới sàn thành những hình thù méo mó, trườn nhanh về phía tôi.

Không còn thời gian nữa!

Tôi hỏa tốc điều động chân khí từ đan điền, chạy dọc theo kinh mạch hướng lên trên, tụ tập tại huyệt Dũng Tuyền.

Vũng bóng đen chảy đến sát mép giường, bỗng sôi sùng sục như nước sôi. Một đôi tay rặt những khúc xương trắng hếu thò ra từ bên trong.

Càng vươn càng dài, càng vươn càng dài.

Năm ngón tay trắng xám chĩa ra như móng vuốt, bổ thẳng xuống đỉnh đầu tôi.

Hơi lạnh thấu xương xộc tới, da đầu tê rần rần.

Ngoài cửa sổ còn cả đống bóng đen tương tự đang bám vào. Chúng nó đang chờn vờn. Chỉ cần bàn tay khô cốt kia đắc thủ, cả đám sẽ lập tức xông vào xâu xé.

Cái cảm giác trở thành con mồi này khiến tôi đổ mồ hôi hột.

May mắn thay, ngay khoảnh khắc ngón tay xương xẩu kia sắp chạm vào da đầu, đỉnh đầu tôi chợt nóng rực lên.

Xèo!

Bàn tay khô cốt bị bỏng nặng, giật nảy mình thụt vội lại. Đầu ngón tay cháy đen thui, bốc lên mấy sợi khói mù mịt.

Ngọn dương hỏa đầu tiên đã được thắp sáng.

Tôi không dám nghỉ nửa giây.

Vai trái.

Vai phải.

Bàn tay xương xẩu bị dương hỏa thiêu đốt nên bắt đầu dè chừng, những đợt tấn công tiếp theo trở nên ngập ngừng, chậm chạp. Nhờ thế, tôi có đủ thời gian để đốt nốt hai ngọn dương hỏa còn lại.

Ba ngọn dương hỏa cháy rực trở lại. Cơ thể âm hàn của tôi từ từ khôi phục hơi ấm.

Đám bóng đen lỏng lẻo trườn nhanh về sau. Bọn quỷ bám ngoài cửa sổ vừa thấy biến cố thì chuồn nhanh hơn chớp.

Âm phong tan biến, rèm cửa rủ xuống nhè nhẹ.

Tôi bước tới cửa sổ, chỉ còn nhìn thấy thị trấn nhỏ chìm trong bóng đêm tĩnh lặng.

Khi dương hỏa khôi phục, mắt thường sẽ không thể nhìn thấy âm vật nữa.

"Alo, nhóc con, chết chưa? Lâu thế rồi sao chả thấy động tĩnh gì thế!" Trong điện thoại vang lên giọng oang oang sốt sắng của Lão Vương.

"Lão Vương, ông nói chuyện kiểu gì thế, cứ sợ tôi chưa chết hay sao á?" Tôi cầm điện thoại lên, càu nhàu.

"Giọng khỏe thế này thì xem ra không sao rồi! Cậu mà ngoẻo thì tôi biết ăn nói sao với bố cậu." Lão Vương hừ lạnh.

"Tôi có cách hay nè. Khỏi cần báo cáo với bố tôi, ông cứ nôn ra ổng là ai, đi đâu rồi là xong chuyện..."

"Hả? Cậu nói cái gì cơ? Sóng chỗ tôi yếu quá, không nghe thấy..."

Tút tút tút——

Đầu dây bên kia báo bận.

Tôi bất lực lắc đầu.

Nhưng an toàn rồi thì tôi cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Cởi áo choàng đen ra, tôi mở chiếc hộp gỗ nặng trịch, lấy thỏi vàng ra ngắm nghía lật lật lại.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn thấy một cục vàng xịn to nhường này.

Cũng chả biết là hàng thật hay giả. Bắt chước mấy lão trong phim truyền hình đưa lên cắn thì trông ngu quá. Thôi đợi về phố kiếm tiệm thu mua trang sức giám định là rõ.

Ngắm nghía chán chê, tôi mới lưu luyến cất cục vàng đi, chuyển sự chú ý sang cái túi vải đen.

Mở miệng túi ra, bên trong là mớ bột màu đen sì, bốc mùi tanh tưởi kỳ quái.

Giống hệt cái mùi tôi từng ngửi thấy ở thôn Nguyệt Viên.

Bột đuổi rắn do bà ngoại Mộc Bạch bào chế.

Cái mùi này quá đặc trưng, tôi dám cá mình không thể ngửi nhầm được.

Tại sao Đao Gia lại có loại bột đuổi rắn giống hệt vậy? Gã có quan hệ gì với bà ngoại Mộc Bạch?

Thôn Nguyệt Viên vẫn còn quá nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Đáng tiếc bà ngoại Mộc Bạch đã chết, cả ngôi làng giờ hóa thành đống tro tàn.

Mộc Bạch chắc sẽ không xuất hiện nữa.

Chiếc vảy rắn màu xanh vẫn còn nằm trong túi tôi, chưa biết giải quyết ra sao.

Nhưng mà, kẻ giao dịch với tôi đêm nay có chắc là Đao Gia không thì vẫn còn là một ẩn số.

Lắc mạnh đầu, tôi gom hết đồ đạc nhét vào balo.

Ban đầu định đi kiếm chuyện với con nữ quỷ trong nhà hoang, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bớt việc đi vẫn hơn. Ngộ nhỡ làm rùm beng lên, đánh động đến Đao Gia thì phiền to.

Sáng mai đợi Đao Gia rời đi, tôi cũng sẽ rút êm.

Đánh răng rửa mặt qua loa, tôi định tắt đèn đi ngủ thì tiếng gõ cửa chợt vang lên.

Cốc cốc cốc.

Tim tôi giật thót. Khuya khoắt thế này, ai lại tìm tôi?

"Ai đó?" Nắm chặt con dao đa năng trong tay, tôi tiến sát cửa, cách lớp ván gỗ cất tiếng hỏi.

"Tôi ở lầu dưới, khó ngủ quá nên ra ngoài đi dạo. Thấy phòng cậu còn sáng đèn nên lên đây tính rủ cậu nói chuyện phiếm chút thôi." Đáp lại tôi là giọng trầm khàn của một người đàn ông.