Dứt lời, một lúc sau, có người từ trong góc tối ven đường ngượng ngùng bước ra.
Dưới ánh đèn đường, mảng da đầu nhẵn thín giữa kiểu tóc hói vương miện phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
"Quả không hổ là cao nhân, liếc mắt một cái đã nhìn thấu." Gã cười nịnh nọt, bước tới cạnh tôi với bộ dạng vô cùng khúm núm.
"Ông còn bám theo tôi làm gì, đã bảo là tôi không nhận đồ đệ rồi cơ mà!" Tôi bực bội lườm gã một cái.
Đúng vậy, gã chính là Vân Trung Tử, tên thầy cúng rởm đi bắt quỷ nhi không thành mà còn bị rượt chạy té khói hôm nọ.
"Không sao đâu cao nhân, cậu không cần phải quyết định vội. Tôi biết muốn gia nhập những môn phái lớn như của cậu thì đều phải vượt qua thử thách mà."
Vân Trung Tử nói với vẻ cực kỳ thành khẩn.
"Tôi có thể làm việc vặt, trông tiệm giúp cậu, để cậu thấy được sự chân thành của tôi."
"Tiệm của tôi bé tẹo, cũng chẳng có mối làm ăn nào, không cần người rảnh rỗi." Tôi xua tay, đứng dậy chuẩn bị rời đi. "Ông về đi, đừng lãng phí thời gian bám theo tôi nữa."
"Cao nhân, cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không ăn bám đâu! Tôi không lấy một đồng lương nào, cũng không cần cậu lo ăn ở, tôi đã thuê sẵn phòng ở khu làng trong phố gần đây rồi..."
"Ấy, cao nhân, đừng đi mà! Cậu nghe tôi nói đã, tôi thực sự thành tâm đấy. Bao nhiêu năm nay, tôi mới gặp được một người có bản lĩnh thực sự như cậu, chắc chắn là do duyên phận..."
"Cao nhân, đợi tôi với..."
Tôi nhức hết cả đầu.
Vân Trung Tử ngay cả nhà cũng đã thuê xong xuôi, kiểu này là quyết tâm bám lấy tôi đến cùng rồi.
"Tôi thực sự không phải là cao nhân như ông tưởng tượng đâu, tôi không thể nhận ông làm đồ đệ được. Dù ông có bám lấy tôi mỗi ngày cũng vô ích thôi." Tôi dừng bước, nhìn gã bằng ánh mắt nghiêm túc.
"Nhưng mà, nể tình ông thành tâm như vậy, tôi có thể chỉ cho ông một con đường sáng."
Vân Trung Tử mừng rỡ ra mặt: "Xin cao nhân chỉ giáo!"
"Trong làng này có một vị cao nhân thực thụ, kiểu đại ẩn ẩn ư thị ấy. Thỉnh thoảng ông ấy hay ra phố bày sạp bói toán, ông đi tìm chưa chắc đã gặp. Nhưng tôi chỉ cho ông một chỗ, chắc chắn sẽ tìm được."
"Mời cậu nói, mời cậu nói."
"Dọc theo con đường này, đi về hướng Đông khoảng 5 cây số có một cây cầu đá. Dưới gầm cầu có một vị thế ngoại cao nhân đang ở ẩn. Ông ấy có chịu nhận ông làm đồ đệ hay không thì còn phải xem tạo hóa của ông."
"Đa tạ cao nhân đã điểm hóa!" Vân Trung Tử tin sái cổ, cúi rạp người cảm ơn tôi rối rít.
"Không có gì. Nhưng ông phải nhớ kỹ một điều, những cao nhân thực thụ thường không màng đến vẻ bề ngoài đâu, ông đừng để ngoại hình của ông ấy đánh lừa đấy." Tôi làm ra vẻ nghiêm trọng.
"Hiểu rồi, tôi hiểu rồi! Lời chỉ dạy của cao nhân, kẻ hèn này xin khắc cốt ghi tâm. Nếu thực sự có thể bái vị cao nhân đó làm thầy, tôi nhất định sẽ..."
"Đừng cảm ơn tôi. Nếu ông ấy thực sự nhận ông làm đồ đệ, thì đó là do hai người có duyên thầy trò, là số mệnh đã định." Tôi nghiêm mặt xua tay.
"Còn nếu ông ấy không nhận, chứng tỏ duyên chưa tới, cũng là định mệnh, chẳng liên quan gì đến tôi cả."
"Đi mau đi, chúc ông may mắn."
"Vâng, vâng, tôi đi ngay đây. Một lần nữa cảm ơn cao nhân đã chỉ điểm!"
Nói xong, Vân Trung Tử hớn hở chạy thục mạng về hướng Đông theo lối đi bộ.
Tôi cũng vội vàng chuồn về phòng trọ.
Chỉ mong lần này lão Vương đừng làm tôi thất vọng, hãy phát huy triệt để cái tài lẻo mép lừa người của lão.
Đêm đến.
Tắm rửa qua nước lá bưởi xong xuôi, tôi ngồi vắt chéo chân trên giường luyện công. Chẳng bao lâu sau, chuông điện thoại chợt vang lên dồn dập.
Mở mắt ra liếc nhìn, là lão Vương thọt.
Tôi dứt khoát cúp máy, tắt nguồn.
Sáng hôm sau, cánh cửa cuốn nhà tôi bị đập rung bần bật.
"Thằng nhãi họ Lý kia, lăn ra đây nói chuyện cho rõ ràng!" Giọng điệu hậm hực của lão Vương vang lên ngay sau đó.
Tôi ngái ngủ lết ra mở cửa: "Lão Vương, có chuyện gì mà mới sáng bảnh mắt ra thế?"
"Cậu bớt giả vờ với tôi đi, chuyện gì trong lòng cậu còn không rõ à?" Lão Vương tức tối giơ nạng gõ bộp một cái vào mông tôi.
"Tự mình chọc phải cái đuôi phiền phức, giải quyết không được liền đùn đẩy sang cho tôi. Cậu tính toán khôn ngoan gớm nhỉ."
"Tính toán gì đâu, lão Vương hiểu lầm tôi rồi!" Tôi xuýt xoa xoa mông. "Trong lòng tôi, ông mới là cao nhân đích thực. Không bảo ông ta đi tìm ông thì tìm ai bây giờ."
"Xê ra, từ nay bớt rước việc vào người tôi đi, tôi còn đang bận bù đầu đây này!" Lão Vương hung hăng lườm tôi một cái.
"Bận đi bắt vịt đồng chứ gì..." Tôi cười hì hì. "Lão Vương, tay đó đi rồi à?"
"Không đi thì định ăn vạ ở chỗ tôi chắc?"
"Ông đuổi ông ta đi đâu rồi?"
"Tôi bói cho gã một quẻ, bảo gã không có mệnh tu đạo. Gã coi trọng công danh lợi lộc quá, không có đạo tâm. Nhưng gã với Đạo môn cũng có chút duyên phận, tôi bảo gã cứ đi về hướng Nam, biết đâu lại có hy vọng."
"Vẫn là ông cao tay!" Tôi giơ ngón cái bái phục từ tận đáy lòng.
"Cậu bớt tào lao đi, tôi có chuyện hệ trọng muốn hỏi cậu đây." Sắc mặt lão Vương đột nhiên trở nên nghiêm nghị, chằm chằm nhìn tôi. "Tên kia bảo, cậu biết dùng Chưởng Tâm Lôi?"
"Lời của ông ta mà ông cũng tin à?" Tôi giả ngu.
"Cậu nghĩ tôi cũng dễ bị lừa như gã chắc?" Lão Vương hừ lạnh. "Nếu không có chuyện đó, cậu hỏi xin tôi thuật pháp luyện khí để làm cái quái gì?"
"Nhất thời tò mò thôi mà." Tôi cười hề hề.
"Hai tháng nay cậu thay đổi lạ lùng lắm. Tôi không cần biết cậu đang làm gì, nhưng làm sao cậu có được bí thuật Chưởng Tâm Lôi đã thất truyền từ lâu?"
Lão Vương hiếm khi nghiêm khắc đến vậy, bên dưới vẻ ngoài luộm thuộm thường ngày toát ra một cỗ uy nghiêm lạ thường.
"Ba cái chuyện tào lao của cậu tôi lười quản, chỉ nhắc nhở cậu một câu thôi."
"Bây giờ trong giới giang hồ chỉ còn lưu truyền tàn quyển của môn bí thuật này, các môn phái đều đang tranh giành sứt đầu mẻ trán. Thất phu vô tội, mang ngọc có tội. Cậu liệu hồn mà cẩn thận."
"Tôi hiểu rồi, tiền tài không để lộ ra ngoài mà." Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Lão Vương nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp. Lão mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, chống nạng quay bước rời đi.
Lão là thế, khẩu xà tâm phật. Lần nào cũng bảo lười quản tôi, nhưng lần nào cũng nhịn không được mà phải dặn dò thêm vài câu.
Giấc ngủ nướng coi như hỏng bét, tôi đành ra ngoài kiếm chút gì lót dạ.
Quán ăn vặt thưa thớt khách, chiếc TV treo trên tường đang phát bản tin địa phương.
"Gần đây có tin đồn cho rằng sức khỏe của ông cụ nhà họ Hàn - tập đoàn Hàn Thịnh đang ngày một suy yếu, chuẩn bị lui về hậu trường... Cụ có ba người con trai, giới kinh doanh đang xôn xao bàn tán xem ai sẽ là người kế vị đế chế khổng lồ này..."
"Tuy nhiên, gia tộc họ Hàn đã nhanh chóng bác bỏ tin đồn, đồng thời khẳng định ông cụ vẫn đang rất khỏe mạnh, tạm thời chưa có ý định nghỉ hưu..."
"Được biết, kẻ tung ra tin đồn thất thiệt này chính là đối thủ của nhà họ Hàn, nhằm mục đích gây hoang mang trong nội bộ tập đoàn Hàn Thịnh..."
Quả không hổ danh là Hàn "Bán Thành" (người sở hữu nửa tòa thành), gia tộc họ có cái hắt hơi sổ mũi nhỏ xíu cũng đủ khiến cả nửa thành phố này phải bàn tán xôn xao.
Cũng chẳng bận tâm lắm đến bản tin này, tôi lắc đầu, lùa vội mấy miếng cơm cho xong bữa.
Lúc quay về tiệm, tôi bất ngờ phát hiện trước cửa có đỗ một chiếc Mercedes màu đen trông rất kín đáo.
"Đây chẳng phải là xe của Hàn Văn Sơn sao?"
"Anh Lý, anh về rồi à." Cửa xe mở ra, tài xế lão Châu bước xuống, cung kính gật đầu chào tôi.
"Tìm tôi có việc gì không?"
"Cũng không có chuyện gì đặc biệt đâu ạ. Đã lâu Hàn tổng không gặp anh nên muốn mời anh dùng bữa, không biết anh có nể mặt không?" Lão Châu mỉm cười.
Tầm cỡ như ông ta, làm quái gì có chuyện rảnh rỗi sinh nông nổi đi mời tôi ăn cơm?
Nhớ lại bản tin vừa xem ngoài quán ăn, tôi dám cá là ông ta có việc cần nhờ vả, chỉ là không tiện nói huỵch toẹt ra thôi.