Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 218: Mang Ngọc Có Tội



Kết hợp cùng khẩu quyết độc môn của phái Trát Chỉ, hình nhân giấy mới có thể cải tử hoàn sinh.

Dưới dòng đó, cuốn sách kết thúc cái rụp, đách còn chữ nào nữa.
Tôi híp mắt lại.

Nói trắng ra, cuốn sách này chỉ dạy mấy trò thủ công cắt xén, còn linh hồn của nó nằm ở cái khẩu quyết kia.
Phải thu thập đủ trọn bộ hai cuốn mới gọi là lĩnh ngộ được Thuật Cắt Giấy.

Tôi cất kỹ nửa cuốn bí kíp này đi, biết đâu một ngày đẹp trời nào đó phần thưởng livestream lại nhả ra cái khẩu quyết thì sao.
Bí thuật này nghe cũng quỷ dị và vi diệu phết, học được chắc chắn có lúc xài tới.

Cất gọn phần thưởng, tôi móc cái la bàn đen ngòm ra.
Một niềm vui bất ngờ.

Lại có thêm một tinh tú nữa được thắp sáng.
Tra cứu với nội dung trong cuốn sổ tay.

Ngôi sao vừa được nạp điện là Nguy Tú, thuộc chòm Huyền Vũ phương Bắc.
"Nguy Tú, hình dáng như mặt trăng, như chim én. Là ngôi sao thứ năm của phương Bắc, nằm ở vị trí đuôi Rùa và Rắn, do đó có tên là 'Nguy' (nguy hiểm). Trong chiến đấu, kẻ đoạn hậu thường dễ gặp hiểm nguy."
"Nguy nghĩa là cao, cao ắt có hiểm, nên Nguy Tú đa phần mang điềm hung."
"Ngày Nguy Tú trực ban ít có điềm lành, thường có tai ương tật ách, mọi việc xây cất, sửa chữa đều bất lợi, hung nhiều cát ít, sự dễ thành họa."

Tôi ngẫm nghĩ về ý nghĩa của đoạn chêm này.
Trong trận chiến, kẻ đoạn hậu thường dễ gặp nguy hiểm, hoàn toàn khớp với lời cảnh báo "cẩn thận sau lưng".
Đêm qua đúng ngày Nguy Tú trực ban, vạn sự bất lợi, hèn gì xui xẻo ập xuống liên tọi, sóng gió trập trùng.

Cũng may, cuối cùng mèo mù vớ cá rán, tôi vô tình giúp gia đình ba người kia đoàn tụ, coi như hoàn thành tâm nguyện cho hai mẹ con, nhờ thế mới thắp sáng được ngôi sao này.
Đặt la bàn xuống, tôi lại nhớ đến tiếng gọi giật ngược tên mình trong cái thế giới xám xịt đó.

Rít một hơi thuốc, tôi chìm vào trầm tư, cõi lòng rối như tơ vò.
Mãi đến khi tàn thuốc cháy xém vào ngón tay, tôi mới giật mình tỉnh mộng.

Dí tàn thuốc.
Trừ khi chính mắt tôi nhìn thấy, còn không tôi đách tin ông ấy đã đi bán muối!

Gom hết đồ nghề cất đi, tôi ngồi khoanh chân trên giường, dọn sạch mớ bòng bong trong đầu.
Linh đài sáng rực, chân khí chạy dọc cơ thể, đánh tan nốt những tàn dư âm khí còn sót lại.

Chẳng bao lâu sau, cơn buồn ngủ kéo đến, tôi ngả lưng làm một giấc say như chết...
Một đêm không mộng mị.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng đập cửa rầm rầm.
Cơ thể không còn đau nhức mệt mỏi nữa. Nắng ngoài cửa sổ đã lên cao rực rỡ.

Rời giường, mở cửa.
Bản mặt đôn hậu của Lưu Phi đập thẳng vào mắt tôi.

Tôi hơi bất ngờ: "Lão Lưu, tìm tôi có việc gì à?"
"Lý... Lý đại sư, cậu về lúc nào thế? Hôm qua tôi sang tìm mà không có ai ở nhà." Lưu Phi chưng ra cái nụ cười nịnh nọt lấy lòng khiến tôi thấy gợn gợn.

"Sao tự dưng lại gọi tôi là đại sư? Có việc gì ông cứ nói toẹt ra đi." Tôi mời lão vào nhà.
"À thì, cái chuyện tối hôm nọ bắt Quỷ Nhi ấy mà. Mấy anh em trong xóm góp tiền, cứ tưởng rước được thầy xịn, ai dè rước trúng thằng lừa đảo."

Lưu Phi bắt đầu gãi đầu gãi tai lúng túng.
"Cũng may có cậu ra tay. Thằng Quách Thạc mồm mép tép nhảy chửi bới cậu như thế, vậy mà cậu vẫn ra tay cứu mạng cả đám. Bọn này thực lòng biết ơn lắm, nhưng tụi nó sĩ diện cùi không dám vác mặt sang, nên đẩy tôi sang đây cảm tạ cậu."

Hóa ra là vì vụ này.
Thành thật mà nói, tôi ra tay cũng đách phải để đợi mấy lời cảm ơn suông của bọn họ.

"Có gì đâu mà để bụng, tôi cũng tiện tay thôi. Lần sau tìm thầy bà thì nhớ check kỹ vào, đừng để bị chăn gà nữa." Tôi phẩy tay cho qua chuyện.
"Tụi này đúng là có mắt không tròng. Đại sư sờ sờ ngay trước mắt mà không biết, lại đi rước cái thằng ất ơ ở đâu về." Lưu Phi tự cười giễu mình.

"Dù sao đi nữa, đây cũng là ơn cứu mạng. Với cậu là chuyện nhỏ, nhưng với bọn này là ân tình bằng trời. Tối nay tầm 8 giờ, anh em có đặt một mâm ở nhà hàng Kim Hạnh để tạ ơn, cậu nể mặt qua chung vui nhé, cấm vắng mặt đấy."

Lưu Phi rào đón từng câu từng chữ, sợ lỡ mồm làm tôi phật ý.
Nghĩ ngợi một lúc, tôi cũng ậm ừ nhận lời.

"Được rồi, tối tôi sẽ có mặt."
"Thế thì tốt quá! Tôi biết kiểu gì Lý đại sư cũng nể mặt anh em mà!"

Lưu Phi hớn hở chuồn mất.
Tôi lắc đầu ngán ngẩm.

Nhắc mới nhớ, từ lúc về đến giờ tôi vẫn chưa thấy mặt mũi Quỷ Nhi đâu. Không biết nó đã đi đầu thai chưa.

Ban ngày tôi cứ ru rú trong tiệm.
Ngâm nước lá bưởi thêm một bận, cộng thêm ngồi thiền luyện khí, mớ âm khí bám trên người đã bị quét sạch bảy tám phần.

Dưỡng sức cả ngày, đúng 8 giờ tối, tôi lên đồ, đi phó hội.
Nhà hàng Kim Hạnh là một quán khá có số má gần khu thành thị.

Trong phòng bao rộng thênh thang, đồ ăn ê hề ngập mặt bàn, còn thủ sẵn hai chai rượu xịn.
Bữa nhậu tạ ơn này có vẻ chơi lớn đây.

Lưu Phi và Quách Thạc cùng mấy gã nữa cười giả lả, đon đả mời tôi ngồi ghế trên.
Tôi cũng đách buồn khách khí, cứ chễm chệ ngồi xuống xem bọn họ diễn tuồng gì.

Đong đưa vài câu dạo đầu, gắp mấy đũa mồi, Quách Thạc đứng bổng dậy, hai tay bưng ly rượu.
"Lý đại sư, trước đây là tôi có mắt như mù, dám đắc tội với ngài. Tôi xin tự phạt ba ly." Nói xong, gã ngửa cổ nốc cạn ly rượu trắng cái rụp.

Tôi chỉ mỉm cười nhạt, không bình luận.
Quách Thạc tu liên tù tì thêm hai ly nữa, mặt mũi bắt đầu đỏ gay.

Sau gã, mấy cha nội kia cũng lần lượt đứng lên kính rượu. Bọn họ nốc cạn, còn tôi thì nhấp môi cho có lệ.
"Lý đại sư, bây giờ bọn này mới thực sự lĩnh hội được bản lĩnh của ngài. Cúi xin đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, đừng chấp nhặt mấy chuyện vặt vãnh với bọn này."

Quách Thạc vỗ ngực đùm bụp.
"Quách Thạc tôi xin thề, từ nay về sau đách dám ho he kiếm chuyện với ngài nữa. Ở cái xóm trọ này, thằng nào dám ho he nói xấu ngài nửa lời, thằng Quách này đấm cho vỡ mồm!"

"Thế thì phiền ông quá. Chỉ cần ông khóa chặt cái mồm lại, thì ở xóm này cũng đách có ai thèm nói xấu tôi đâu." Tôi cười ha hả.
Quách Thạc sượng trân, rồi cười hề hề chống nhục.

"Lão Quách, pha này ông phải tự phạt thêm ba ly nữa mới bõ!" Đám lâu la xung quanh thi nhau hùa vào.
"Đúng đúng đúng, mồm mép tép nhảy, đáng phạt, đáng phạt!" Quách Thạc cuống cuồng rót rượu, lại nốc thêm ba ly. Cồn lên não, gã bắt đầu bay bổng.

"Lý đại sư, ngài cứ yên tâm. Từ nay tôi nguyện làm đàn em của ngài. Ngài bảo đi đông, tôi đách dám sang tây. Ngài bảo ngậm mồm, tôi cạy miệng cũng không hé nửa lời!"
Gã líu cả lưỡi, hơi rượu phả ra nồng nặc.

"Chỉ cần... chỉ cần ngài đừng để bụng, rộng lượng bỏ qua cho tụi này là được!"
"Chú mày nói hay thế! Đại sư là nhân vật tầm cỡ nào, bụng dạ bao la, ai rảnh đâu mà chấp nhặt mấy cái chuyện cỏn con với anh em mình, đúng không đại sư?"
"Đại sư làm chuyện lớn, dăm ba cái ân oán vặt vãnh này ngài thèm vào mà để ý, phải không ạ?"

Mấy gã kia hùa theo, đưa cặp mắt chó con nhìn tôi chằm chặp.
Đến nước này thì tôi tóm được thóp của bọn họ rồi. Bọn họ đách phải thật lòng biết ơn gì tôi cả, mà là sợ.

Sợ tôi trả đũa.
Tôi cười gằn, thủng thẳng đáp: "Chỉ cần các người biết điều, tôi cũng chẳng rảnh háng đi làm khó các người."

"Chuẩn bài rồi! Sau vụ này, tụi tôi mới sáng mắt ra, ngài mới là cao nhân thứ thiệt! Bọn này chỉ có nước quỳ lạy kính phục, lấy gan cọp cũng đách dám kiếm chuyện với ngài nữa đâu!"
Cả đám trút được tảng đá đè nặng trong lòng, những nụ cười thảo mai giả lả bỗng chốc tự nhiên hơn hẳn. Bọn họ lại thi nhau nâng ly kính rượu.

Tiệc tàn, lúc chuẩn bị giải tán, Lưu Phi còn dúi vào tay tôi một cái phong bì dày cộp.
Tôi cười mỉm, chẳng thèm từ chối, điềm nhiên đút túi.

Tuy tôi đách thiếu mấy đồng bạc lẻ này, nhưng chỉ khi tôi nhận quà, bọn họ mới thực sự kê cao gối mà ngủ.
Đều là hàng xóm láng giềng sát vách, chừa cho nhau một con đường lùi, sau này còn dễ chạm mặt.

Rời nhà hàng, tôi không về phòng trọ ngay mà lững thững dạo một vòng quanh bờ sông để giải rượu.
Đi được một đoạn, tôi nhắm một góc khuất vắng vẻ ngồi xuống, nhạt giọng ném một câu ra phía sau lưng.

"Bám theo nãy giờ không mỏi chân à, vác mặt ra đây đi."