Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 221: Bí mật giấu kín nơi đáy lòng



Thang cuốn trong trung tâm thương mại chầm chậm trôi xuống.

Lâm Vũ Thuần dát đầy hàng hiệu trên người, lấp ló sau dòng người qua lại, mỉm cười tình tứ nhìn tôi.

"Sao lại là cô ta nữa?" Tôi chưa kịp phản ứng, Chiến Lam đã lên tiếng trước, ánh mắt đầy thù địch ghim thẳng vào Lâm Vũ Thuần.

"Kệ cô ta, chúng ta đi." Tôi kéo tay Chiến Lam nhanh chóng bước khỏi thang cuốn.

Bị người của Hàn Văn Sơn bám theo cả ngày trời, giờ Lâm Vũ Thuần lại đột ngột xuất hiện, tôi không tin trên đời lại có sự trùng hợp đến thế.

"Này, Lý Vân Phong, sao vừa thấy tôi anh đã chạy rồi? Cứ làm như giữa hai chúng ta có bí mật gì động trời không thể để bạn gái nhỏ của anh biết ấy."

Lâm Vũ Thuần quả nhiên bám riết lấy. Mặt mũi xinh xẻo đấy, nhưng lời thốt ra thì khó lọt tai vô cùng.

"Chuyện đó cô không cần bận tâm, Vân Phong nhà chúng tôi chuyện gì cũng sẵn lòng kể cho tôi nghe hết!" Chiến Lam khoác tay tôi, quay đầu lại đốp chát. "Còn mấy cái chuyện rách nát trong quá khứ của hai người, tôi đây thèm vào mà để bụng."

Nói xong, cô nàng hất cằm kiêu ngạo, lôi tuột tôi đi thẳng, bỏ mặc Lâm Vũ Thuần giậm chân bình bịch tức tối ở phía sau.

Dưới bãi đỗ xe tầng hầm.

"Nói đi, hôm nay anh tìm tôi, hết mời đi ăn lại bao đi xem phim, rốt cuộc là có âm mưu gì?" Lên xe rồi, Chiến Lam khoanh tay trước ngực, nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn như đang tra khảo tội phạm.

"Đúng là Chiến đại tiểu thư, không những xinh đẹp mà còn cực kỳ thông minh." Tôi cười hì hì.

"Thôi bớt đi, bình thường anh toàn tìm cách né tôi, hôm nay tự dưng lại chủ động tìm đến, đầu đất cũng nhìn ra là có vấn đề!" Chiến Lam hừ mũi.

Tôi gật đầu thừa nhận: "Hôm nay đúng là có chuyện cần bà giúp."

"Chuyện gì?"

"Giúp xong rồi." Tôi nổ máy xe. "Đi thôi, tôi đưa bà về."

"Anh lại giở cái trò này ra rồi, có chuyện gì thì nói thẳng ra không được à?"

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Bà cũng thấy rồi đấy. Chính là người phụ nữ đó, cô ta cứ bám lấy tôi hoài, phiền phức lắm. Nên tôi định nhờ bà diễn một vở kịch."

Chuyện nhà họ Hàn không tiện nói cho cô ấy biết.

"Thảo nào trên đường đi anh cứ thi thoảng lại ngoái ra đằng sau nhìn, cứ như bị ai theo dõi ấy." Chiến Lam bĩu môi. "Cát-xê của chị đây cao lắm đấy nhé, chỉ hai bữa cơm với một bộ phim mà đòi mua chuộc tôi à?"

"Sau này có cơ hội tôi mời bà ăn tiếp." Tôi sảng khoái đáp. "Nói tóm lại là vẫn phải cảm ơn bà đã hợp tác diễn xuất. Nếu thành công, tôi sẽ bớt đi được khối rắc rối."

Chiếc xe lăn bánh khỏi tầng hầm, hòa vào màn đêm.

Cửa sổ xe hé mở, Chiến Lam trầm ngâm không nói tiếng nào, ngây người nhìn ra ngoài.

Những lọn tóc lưa thưa trước trán tung bay nhè nhẹ trong gió đêm, ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu trong đôi mắt cô.

"Sao thế, giận rồi à? Lần này tiền trảm hậu tấu là tôi sai, lần sau có chuyện gì tôi sẽ hỏi ý kiến bà trước, được chưa?"

"Ái chà, không ngờ anh cũng biết xin lỗi cơ đấy." Chiến Lam bật cười khúc khích, rồi hào phóng xua tay. "Thôi bỏ đi, trước đây tôi cũng gây bao rắc rối cho anh, giúp anh một lần coi như hai bên hòa nhau."

Tôi hơi bất ngờ, thế này chẳng giống tính cách của cô nàng chút nào.

"Tôi cũng nghĩ thông suốt rồi, chuyện của chị Nhã Lan không thể trách anh được. Dù sao thì, trên đời này, ngoài tôi ra, cũng chỉ còn anh biết đến sự tồn tại của chị ấy." Chiến Lam cười tự trào, ánh mắt thoáng qua một tia bi thương.

"Ít nhất, có anh ở đây... tôi mới biết rõ được rằng... mình không phải kẻ điên."

Tôi khựng lại, bất giác nhìn Chiến Lam thêm vài lần.

Có lẽ, việc trước đây cô ấy cố chấp điều tra chuyện của Tống Nhã Lan như vậy, là có nguyên do đặc biệt nào đó...

"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại..." Nét mặt Chiến Lam thoắt cái đã thay đổi, cô sán lại gần, đôi mắt ngập tràn vẻ hóng hớt. "Anh với người phụ nữ kia rốt cuộc là quan hệ gì thế? Trong quá khứ hai người có chuyện tình lâm li bi đát nào à?"

Tôi nhịn không được lườm cô nàng một cái: "Này Chiến đại tiểu thư, bà đừng có nhập tâm quá đà được không? Mấy chuyện này không thuộc phận sự của bà quản đâu nhé."

"Người phụ nữ đó xinh đẹp như yêu tinh vậy, đàn ông mấy anh chẳng phải thích kiểu đó nhất sao? Anh thế mà lại trốn tránh người ta, chẳng lẽ..." Chiến Lam nở một nụ cười ranh mãnh.

"Anh không 'được' à?"

"Bà chưa thử bao giờ sao biết tôi không được?" Tôi cũng cười đểu đáp trả, nhìn cô đầy ẩn ý. "Hay đêm nay mình thử xem sao?"

"Này, anh định làm gì hả? Mắt anh nhìn đi đâu đấy... Đồ lưu manh..."

"Bỏ tay ra, tôi đang lái xe đấy, bà không muốn sống nữa à..."

Đùa giỡn rôm rả một hồi, xe cũng dừng trước cổng nhà họ Chiến.

"Nhớ đấy, anh nợ tôi ba bữa cơm." Chiến Lam tháo dây an toàn. "Lúc nào tôi muốn ăn là anh phải mời đấy nhé!"

"Chỉ cần tôi rảnh, nhất định sẽ hầu tiếp bà." Tôi xua tay. "Muộn rồi, bà vào nhà đi."

"À đúng rồi, ghế phụ này tôi bao thầu rồi, cấm anh cho người khác ngồi!"

"Đây là xe của tôi mà..."

Cộc cộc cộc!

Đang mải chí chóe thì cửa kính ô tô đột nhiên bị gõ, một gương mặt hoàn toàn xa lạ không biết từ đâu thò vào.

Chiến Lam quay ra nhìn, sắc mặt lập tức tái nhợt.

"Tôi xuống đây, anh mau đi đi." Cô nói nhanh một câu rồi luống cuống mở cửa bước xuống, lí nhí nói gì đó với người đàn ông bên ngoài.

Ông ta là ai vậy? Lại có thể khiến đại tiểu thư đỏng đảnh này chớp mắt cái biến thành thỏ con ngoan ngoãn.

Tôi tò mò ngó ra nhìn.

Đó là một người đàn ông trung niên với gương mặt cực kỳ nghiêm nghị. Nghe Chiến Lam nói vài câu, ông ta cúi xuống nhìn vào trong xe, cất giọng nói với tôi: "Cậu thanh niên, ra đây nói chuyện một lát được chứ?"

Chiến Lam đứng phía sau, ra sức nháy mắt ra hiệu cho tôi mau chóng rời đi.

"Sao thế, có gan hẹn đại tiểu thư nhà chúng tôi ra ngoài chơi, mà lại không có can đảm nói với nhau vài câu à?" Khuôn mặt nghiêm nghị của người đàn ông trung niên thoáng hiện nét khinh khỉnh.

"Ông muốn nói gì?" Tôi bước xuống xe, điềm nhiên nhìn ông ta.

Chiến Lam đau đầu đưa tay day trán.

"Tôi họ Lâm, là người của nhà họ Chiến, nhìn tiểu thư lớn lên từ nhỏ. Tôi chưa từng thấy cô ấy có người bạn nào như cậu, xin hỏi cậu xưng hô thế nào?"

Người đàn ông trung niên tỏ vẻ lịch sự, nhưng ánh mắt lại ngang nhiên đánh giá tôi từ đầu đến chân. Khi lướt qua chiếc xe tàng tàng của tôi, sự khinh miệt trong mắt ông ta càng không thèm che giấu.

"Tôi là Lý Vân Phong, chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt." Tôi cười nhạt.

"Vô danh tiểu tốt?" Người đàn ông trung niên nhướng mày. Dù trên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng thái độ thì trịch thượng ra mặt: "Xem ra cậu cũng nhận thức rõ về thân phận của mình. Vậy chắc không cần tôi phải phí nhiều lời rồi nhỉ."

"Ồ?"

"Nhà họ Chiến chúng tôi là gia tộc thế nào, chắc cậu cũng từng nghe danh. Thiên kim tiểu thư nhà họ Chiến thân phận cao quý nhường nào, không phải loại người bình thường có thể trèo cao được đâu."

"Ông Lâm! Đừng nói nữa, anh ấy là bạn cháu! Không phải như ông nghĩ đâu!" Chiến Lam nhíu chặt mày, ngắt lời người đàn ông trung niên.

"Tiểu thư, cô bản tính đơn thuần không hiểu lòng người hiểm ác. Có quá nhiều kẻ vì muốn bám váy kẻ có tiền mà không từ thủ đoạn nào. Lão gia dặn tôi phải để mắt tới cô, tôi cũng chỉ đang làm tròn bổn phận bảo vệ cô thôi."

Người đàn ông trung niên khẽ cúi người tạ lỗi với cô, rồi quay sang tôi tiếp tục nói:

"Nếu cậu đã biết thân biết phận thì chứng tỏ không đến nỗi ngu ngốc, hẳn là sẽ không làm ra cái trò cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga đâu nhỉ. Thế giới này làm gì có sự công bằng tuyệt đối, con người vốn dĩ đã chia thành ba bảy loại rồi... Sau này phải làm thế nào, chắc không cần tôi phải nói nhiều thêm nữa chứ?"

"Ông Lâm, xin ông đừng nói nữa!" Chiến Lam cắn chặt môi, mặt đỏ bừng vì hoảng loạn, chỉ hận không thể tìm cái hố nào mà chui xuống cho bớt nhục. "Vân Phong, anh đừng để bụng, ông ấy chỉ là..."

Tôi giơ tay lên, ngắt lời Chiến Lam, lạnh lùng nhìn người đàn ông được gọi là ông Lâm kia.

"Ông nói xong chưa? Xong rồi thì đến lượt tôi!"