Người đàn ông trung niên khẽ cau mày.
Tôi châm một điếu thuốc, ung dung nhả một vòng khói, rồi mới thủng thẳng đáp: "Tôi nghĩ ông hiểu lầm rồi. Tôi chẳng có hứng thú gì với đại tiểu thư nhà ông cả."
Ông ta cười khẩy, tất nhiên là không tin, toan mở miệng mỉa mai nhưng tôi không để ông ta có cơ hội đó.
"Tuy nhiên, tôi công nhận câu nói kia của ông đúng, trên đời này chẳng có gì là công bằng tuyệt đối, con người quả thực có chia ba bảy loại. Có những người đáng được tôn trọng, và có những kẻ thì không."
"Thời đại nào rồi, tiểu thư nhà ông là người trưởng thành, kết bạn với ai là quyền tự do cá nhân của cô ấy. Hơn nữa, ông chỉ là một kẻ làm công ăn lương, lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón vào chuyện riêng của cô ấy?"
"Cậu! Đồ không biết trời cao đất dày, cậu có biết đắc tội với nhà họ Chiến thì hậu quả thế nào không?" Người đàn ông trung niên thẹn quá hóa giận, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
"Ông Lâm! Đừng nói nữa, bây giờ cháu sẽ theo ông về gặp họ!" Chiến Lam kéo tay ông ta, dường như đã thỏa hiệp chuyện gì đó.
Người đàn ông trung niên hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị, đáp lại một tiếng: "Vâng, thưa tiểu thư." Sau đó làm động tác mời cô lên xe.
Chiến Lam áy náy nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng cắn răng quay người bước lên chiếc xe sang trọng.
Người đàn ông trung niên quay lại lườm tôi một cái đầy cay độc, rồi cũng lên xe theo.
Chiếc xe hạng sang ngạo nghễ phóng vút đi.
Tôi lắc đầu, lái chiếc xe cọc cạch của mình trở về làng trong phố.
Vừa đến cửa nhà, tôi nhận được tin nhắn của Chiến Lam.
"Xin lỗi anh."
Chỉ vỏn vẹn ba chữ đơn giản, nhưng dường như chất chứa rất nhiều tâm trạng.
"Không sao."
Tôi cũng chỉ rep lại ngắn gọn hai chữ. Không phải tôi sợ lời đe dọa của lão già kia, mà chỉ là không muốn chuốc thêm phiền phức.
Vốn dĩ chỉ định mượn cô ấy làm bình phong để né vũng bùn lầy nhà họ Hàn, ai ngờ gia tộc của cô ấy cũng phức tạp chẳng kém.
Chiến Lam không nhắn thêm gì nữa.
Trong lòng tôi chợt thấy bồn chồn. Cảm giác này kéo dài mãi cho đến tận hôm sau. Tôi dứt khoát đi ra ngoài, mua một đống đồ chơi rồi phóng thẳng đến trại trẻ mồ côi.
Đã liên lạc trước với Chiến Tuyết, nên lúc tôi đến nơi, cô ấy đã đứng đợi sẵn ở cổng.
"Anh Lý, mới đó mà anh lại đến thăm bọn trẻ rồi à?" Chiến Tuyết nở nụ cười tươi tắn.
"Ừ, Vân Trạch với Vân Nhã dạo này sao rồi?"
"Hai bé thích nghi khá tốt. Vân Nhã còn nhỏ nên nhanh quên những chuyện buồn, dỗ dành cũng dễ. Còn Vân Trạch thì lúc nào cũng hiểu chuyện, không bao giờ quậy phá, nhưng tôi cứ thấy thằng bé im lặng quá."
Có thể thấy Chiến Tuyết làm việc rất có tâm, nắm rất rõ tình hình của hai anh em.
"Bây giờ bọn trẻ đã có thể học chung với các bạn khác chưa?"
"Thông thường phải đợi tầm một tháng. Tổn thương tâm lý đâu phải dễ gì xóa nhòa được. Có những bé biểu hiện rất tốt, không phải vì các con đã khỏi bệnh, mà là do các con đã chôn chặt nỗi ám ảnh đó vào sâu thẳm trong lòng."
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa đi đến trước cửa phòng ký túc xá.
Cửa phòng đang mở, hai đứa trẻ đang ở bên trong.
Người anh đang ngồi vẽ tranh trong im lặng.
Cô em gái thì ôm khư khư cuốn truyện tranh, vừa xem vừa lầm bầm gì đó.
"Tiểu Trạch, Tiểu Nhã, xem ai đến thăm hai đứa này?" Chiến Tuyết gõ cửa nhè nhẹ, cười nói với hai anh em.
"Anh lớn!" Vân Nhã ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rỡ. Con bé vứt phăng cuốn truyện, chạy bịch bịch đến nhào vào lòng tôi. "Anh lớn, cuối cùng anh cũng đến, Tiểu Nhã nhớ anh lắm."
"Xem anh mang gì cho em này?" Tôi ngồi xổm xuống, lôi ra một con búp bê vải từ trong túi.
"Oa, Tiểu Nhã thích lắm!" Cô bé ôm chầm lấy con búp bê, cưng nựng không nỡ buông tay.
"Anh lớn, anh đến rồi." Vân Trạch đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt cũng lóe lên niềm vui. Thấy rõ là cậu bé cũng rất vui, nhưng chững chạc và trưởng thành hơn hẳn em gái.
"Ừ, em thích vẽ à? Anh có mua cho em một bộ dụng cụ vẽ tranh, hy vọng em sẽ thích." Tôi dắt tay Vân Nhã đi tới, lấy hộp bút chì màu ra.
"Cảm ơn anh." Vân Trạch mỉm cười, đặt hộp bút chì lên bàn, che mất bức tranh đang vẽ dở. Dường như thằng bé không muốn để tôi nhìn thấy.
Tôi chỉ kịp liếc qua một cái.
Trên tờ giấy trắng là những họa tiết bị bôi đen bằng bút chì, nhìn không rõ là gì, nhưng nét vẽ rất u ám.
"Ở đây quen chưa? Chơi với các bạn khác thế nào?"
"Mọi thứ đều ổn ạ, các cô giáo đối xử với hai anh em rất tốt." Vân Trạch toát ra vẻ già dặn không đúng với lứa tuổi. "Cảm ơn anh lớn đã quan tâm, chắc bọn em sắp được đi học lại rồi."
"Không phải đâu! Anh hai nói dối đấy, các bạn khác chẳng ai chịu chơi với bọn em cả!" Vân Nhã chu mỏ bất mãn. "Lần nào Tiểu Nhã muốn chơi cùng, các bạn ấy cũng bỏ chạy hết."
Chiến Tuyết vội vàng giải thích: "Bọn trẻ còn chưa quen nhau, có sự xa lánh cũng là chuyện bình thường thôi. Chuyện này anh cứ yên tâm, các cô sẽ có cách điều hòa mà."
"Tôi tin tưởng ở các cô." Tôi gật đầu.
"Cảm ơn anh đã hiểu." Chiến Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Cô ngồi xổm xuống ôm Vân Nhã vào lòng, nói giọng dịu dàng: "Tiểu Nhã vừa ngoan vừa nghe lời, làm sao các bạn lại không thích con được? Các bạn ấy chỉ hơi nhút nhát một chút thôi. Dĩ nhiên là nếu chơi thua mà con đừng ăn vạ nữa thì các bạn sẽ càng thích con hơn."
"Thật vậy sao anh lớn?" Vân Nhã ngước khuôn mặt nhỏ xíu lên, đôi mắt đen láy nhìn tôi đầy mong đợi.
"Chắc chắn rồi, đâu có ai thích những em bé hay cáu kỉnh đâu." Tôi xoa nhẹ lên mái tóc tơ mềm mại của con bé.
Dù hai anh em mới đến trại trẻ mồ côi chưa đầy một tháng, nhưng trạng thái đã tốt lên trông thấy.
Đặc biệt là Vân Nhã, khuôn mặt vàng vọt trước kia giờ đã phúng phính hơn nhiều, da trắng bóc như được đúc từ ngọc, cộng thêm đôi mắt đen tròn xoe như quả nho, trông hệt như một con búp bê Tây.
"Tiểu Nhã nhất định sẽ cố gắng, không bao giờ ăn vạ nữa!" Con bé gật đầu nghiêm túc.
"Ngoan quá!" Chiến Tuyết không kìm được, thơm một cái rõ kêu lên má cô bé.
Tôi lại nói chuyện thêm vài câu với Vân Trạch. Đa phần là tôi hỏi, thằng bé đáp, câu chữ cực kỳ chừng mực.
Chính vì quá chừng mực nên thằng bé thiếu đi sự hoạt bát cần có của lứa tuổi này. Sự đề phòng ẩn chứa bên trong lại càng khiến tôi lo lắng hơn.
Cái ông cụ non này, rõ ràng là đang che giấu điều gì đó.
Tính cách trầm lặng, nhạy cảm nhưng lại có lòng tự trọng cực cao, thằng bé sẽ không dễ dàng thổ lộ bí mật của mình.
Người mẹ lúc nắng lúc mưa, người cha thần kinh hay lên cơn điên như kẻ biến thái, cộng thêm cái đêm kinh hoàng xảy ra bao nhiêu chuyện đó, ai mà biết được rốt cuộc đã để lại bóng ma tâm lý gì trong lòng cậu bé?
Thằng bé lớn hơn Vân Nhã rất nhiều, đã hiểu chuyện rồi, muốn quên đi chẳng phải là chuyện một sớm một chiều.
Tôi đã làm tất cả những gì trong khả năng của mình, phần còn lại, đành phó mặc cho thời gian vậy.
Trước khi rời khỏi trại trẻ, tôi định hỏi Chiến Tuyết xem cô ấy có phải cũng là người của nhà họ Chiến hay không. Nhưng nghĩ lại, tôi đành dập tắt ý định đó.
Phải hay không phải thì có liên quan gì đến tôi đâu.
Có điều, tôi vừa mới lết thân về đến phòng trọ thì Chiến Tuyết lại đột ngột gọi điện tới.
"Anh Lý, thực sự cảm ơn anh nhiều lắm. Lần trước anh đã quyên góp 200 triệu, không ngờ lần này anh lại cho thêm tận 1 tỷ, tôi thật không biết nói gì để cảm ơn anh nữa!"
"Cái gì? 1 tỷ á?" Tôi nhíu mày. "Lần này tôi đâu có quyên góp gì đâu, có khi nào cô nhầm không đấy?"
"Nhầm sao được? Tôi vừa nghe viện trưởng nói xong, trong biên lai chuyển khoản ghi rành rành tên anh mà! Tôi biết anh không muốn phô trương, nhưng tôi vẫn phải thay mặt bọn trẻ gửi lời cảm ơn tới anh!"
Cúp điện thoại, trong lòng tôi đầy thắc mắc.
Ai lại chơi lớn đến mức lấy danh nghĩa của tôi để quyên góp hẳn 1 tỷ cho trại trẻ mồ côi thế này?
Rất nhanh sau đó, điện thoại của tôi lại reo lên.
Cái tên nhấp nháy trên màn hình đã cho tôi câu trả lời.