Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 227: Mời anh bắt đầu màn biểu diễn của mình



Mặt mày Hàn Thiên Vũ hớn hở, cứ như vừa rước được thần thánh phương nào giáng trần vậy.

Theo sau cậu ta bước vào là một người đàn ông mặc đạo bào màu trắng tinh tươm. Trên ngực áo thêu chữ "Huyền" bằng chỉ vàng lấp lánh. Tướng mạo tuấn tú, khí vũ hiên ngang, dẫu chưa đạt đến cảnh giới tiên phong đạo cốt nhưng trông cũng có vài phần dáng vẻ của bậc tu đạo.

Công nhận, cách ăn mặc của anh ta chuyên nghiệp hơn cái thân đồ chợ của tôi nhiều.

Bốn mắt chạm nhau, tôi nhướng mày. Cả hai đều không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

Oan gia ngõ hẹp thật, ai ngờ lại đụng mặt nhau ở nhà họ Hàn.

"Hấp ta hấp tấp!" Hàn Cảnh Xuyên nhăn mặt tỏ vẻ không vừa ý. "Thiên Vũ, chẳng phải tao bảo mày đi bắt người cùng lão Đao sao? Chạy về đây làm gì?"

"Chú Đao đi tìm người là có cách của chú ấy rồi. Con đi theo cũng chỉ đứng ngó, thà đi làm chuyện gì có ích còn hơn." Hàn Thiên Vũ vội vàng thanh minh.

"Trong lòng con luôn lo lắng cho sự an nguy của ông nội, sợ bên này xảy ra chuyện gì bất trắc. May quá, con đã mời được vị cao nhân thực thụ này tới rồi. Phen này ông nội chắc chắn được cứu!"

"Xin giới thiệu, đây là đạo trưởng Lâm Khâm, đến từ đạo quán Huyền Thanh lừng danh. Là danh môn chính phái đàng hoàng, mấy tên tép riu ất ơ vô danh tiểu tốt làm gì có cửa mà so sánh."

Hàn Văn Sơn nhăn mày: "Thiên Vũ, cháu không biết chuyện này không thể tiết lộ ra ngoài sao?"

"Chú hai cứ yên tâm. Đạo trưởng Lâm Khâm là người tu hành thanh tịnh, đâu có giống loại giang hồ bịp bợm mờ mắt vì tiền." Hàn Thiên Vũ vênh váo đáp.

"Hơn nữa, nhà họ Hàn chúng ta xưa nay vẫn giữ mối thâm giao với đạo quán Huyền Thanh, hai bên đều hiểu rõ gốc gác của nhau. Đạo trưởng tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời với người ngoài. Chuyện này, con cũng có thể dùng danh dự ra đảm bảo giống như chú hai!"

Nói đoạn, vẻ đắc ý trên mặt cậu ta càng hiện rõ, còn không quên ném cho tôi một ánh nhìn khinh khỉnh.

Tôi giữ vẻ mặt thản nhiên, không đáp trả.

Sắc mặt Hàn Văn Sơn trở nên khó coi. Dù là trưởng bối, nhưng lại bị Hàn Thiên Vũ công khai giật dây trước mặt mọi người. Tính khí tốt đến mấy cũng khó mà nuốt trôi cục tức này.

Thế nhưng, nể mặt anh cả Hàn Cảnh Xuyên đang đứng sờ sờ ra đó, ông ta đành nín nhịn không phát tác.

"Chí lý! Mỗi ngày nhà họ Hàn cúng dường cho đạo quán Huyền Thanh một khoản không nhỏ đâu, cũng đến lúc họ phải ra tay tương trợ nhà mình rồi." Hàn Trạch Hải vỗ tay tán thưởng.

"Nếu quả thực là đạo trưởng của đạo quán Huyền Thanh thì tôi vô cùng hoan nghênh. Nhưng tôi có sai người đi dò hỏi, được biết Thanh Phong thiên sư hiện đang bế quan, nên mới phải bí quá hóa liều đi tìm cách khác." Hàn Cảnh Xuyên hướng ánh mắt dò xét về phía Lâm Khâm.

"Không biết vị đạo trưởng này xưng hô thế nào, là cao đồ của vị thiên sư nào ở đạo quán Huyền Thanh?"

"Thanh Phong thiên sư chính là gia sư của bần đạo. Quả thực người đang bế quan, cũng chưa biết khi nào mới xuất quan." Lâm Khâm khẽ mỉm cười, gật đầu xác nhận. "Tuy nhiên, trước khi bế quan, gia sư đã bấm quẻ dự đoán nhà họ Hàn có thể sẽ gặp kiếp nạn, nên đặc biệt căn dặn bần đạo xuống núi."

"Nếu nhà họ Hàn gặp nạn, bần đạo sẽ ra tay tương trợ. Nếu không có biến cố gì, thì coi như bần đạo đến cầu phúc cho gia đình, cũng không uổng công đi một chuyến."

"Hóa ra Thanh Phong thiên sư đã an bài từ trước, quả thực vô cùng cảm kích!" Sự căng thẳng trên khuôn mặt Hàn Cảnh Xuyên cuối cùng cũng giãn ra, nở nụ cười nhẹ nhõm. "Đạo trưởng Lâm Khâm, ông cụ đang nằm liệt trên giường bệnh, đành làm phiền đạo trưởng vậy."

"Việc nên làm thôi, có thể giúp đỡ nhà họ Hàn là niềm vinh hạnh của bần đạo." Lâm Khâm ra vẻ khiêm nhường, khác hẳn với vẻ mặt hống hách tôi từng thấy trước đây.

Hàn Thiên Vũ cười khẩy: "Nếu cao nhân thực thụ đã đến rồi, kẻ vô công rỗi nghề còn không mau cút đi, định ở lại đây làm trò hề à?"

"Thiên Vũ! Đến nhà là khách, con hành xử với khách khứa kiểu đấy à?" Hàn Cảnh Xuyên nghiêm giọng mắng con. "Cậu Lý, mời cậu tạm nghỉ ngơi ở đây. Đạo trưởng Lâm Khâm đã cất công vì cụ nhà tôi mà đến, tôi không thể để ngài ấy uổng công vô ích."

Ông ta đặt niềm tin vào ai, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu.

Mục đích giữ tôi lại chẳng qua là muốn khống chế, tránh việc tôi ra ngoài khua môi múa mép lung tung khi ông cụ chưa khỏi bệnh.

Tôi nhún vai, tỏ vẻ không bận tâm.

Cứ hy vọng Lâm Khâm có tài cán thực sự đi, nếu không, họ lại phải mặt dày quay lại cầu cạnh tôi thôi.

Hàn Văn Sơn lộ rõ vẻ áy náy, đích thân pha trà mời tôi ngồi xuống ghế sofa, rồi nối gót đám người kia đi vào phòng ngủ xem xét tình hình.

Phòng khách thênh thang giờ chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại tôi và lão đầu bếp Ngô.

Lão Ngô lúc này mới dám thở phào, chốc chốc lại thở dài thườn thượt, liếc mắt ngóng về phía phòng ngủ.

"Người anh em, ông cụ nhà tôi không qua khỏi thật à?" Lão Ngô tò mò hỏi khẽ.

"Sao, bác mong ông cụ chết sớm à?" Tôi vừa đủng đỉnh nhấp ngụm trà, vừa liếc xéo lão.

"Sao có thể thế được! Tôi theo hầu ông cụ từ hồi nào tới giờ, ông cụ đối xử với người làm bọn tôi chưa từng tệ bạc. Tôi làm gì có thứ tâm địa rắn rết ấy!" Lão Ngô vội vàng xua tay phân bua.

"Vậy thì thím Thúy là thế nào?" Tôi đặt chén trà xuống.

"Haizz, lòng người khó đoán thật, có đánh chết tôi cũng không tin thím Thúy lại là con người như thế." Lão Ngô liên tục lắc đầu. "Thường ngày bà ấy chăm sóc ông cụ tận tụy lắm, ông cụ cũng đối xử rất tốt với bà ấy, chẳng bao giờ la mắng nửa lời. Ôi dào, bà ấy có lý do gì để làm thế cơ chứ, đúng là điên thật rồi..."

"Hoàn cảnh gia đình thím Thúy thế nào?"

"Cũng là người số khổ thôi. Chồng mất sớm, một thân một mình cắn răng nuôi con gái khôn lớn. Tưởng đâu khổ tận cam lai, con gái được đi du học nước ngoài, sắp đến ngày hưởng phước, ai dè bà ấy lại giở chứng thế này."

Lòng tôi chợt gợn sóng: "Con gái bà ấy du học ở nước nào?"

"Hình như là bên Nam Dương thì phải. Nghe bà ấy nói phong phanh thế, khoe con cái giỏi giang, không cần mẹ phải bận tâm này nọ. Hồi đó tôi còn mừng thầm cho bà ấy..."

Nam Dương?

Phỏng đoán trong đầu tôi lại có thêm cơ sở.

"Ông cụ Hàn chắc đối xử với người làm tốt lắm nhỉ?" Tôi tỏ vẻ bâng quơ, thuận miệng hỏi tiếp.

"Đương nhiên rồi, lương ở đây cao gấp ba lần bên ngoài đấy! Đã thế, lễ tết ông cụ còn phát lì xì cho bọn tôi. Dù bọn tôi có lỡ làm sai chuyện nhỏ nhặt cũng không bị quở trách. Tôi làm nghề này bao nhiêu năm, chưa từng thấy chủ nhà nào tốt như ông cụ."

Lão Ngô gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự biết ơn.

"Nếu ông cụ tốt bụng đến thế, thím Thúy lấy cớ gì mà hãm hại cụ được."

"Đúng rồi đấy, tôi cũng nghĩ y hệt cậu." Lão Ngô vỗ đùi đánh đét, vẻ mặt đầy khó hiểu. Bất thình lình, lão như sực nhớ ra điều gì đó.

"Lẽ nào... là vì chuyện đó?"

"Chuyện gì cơ?"

Lão Ngô cảnh giác lườm tôi một cái, lắc đầu quầy quậy: "Không có gì, chuyện vặt vãnh thôi, qua lâu rồi."

Tôi không gặng hỏi thêm, làm thế lộ liễu quá.

Cái lão Ngô này, nhìn cái mặt phì nộn thế thôi chứ trong bụng khôn ngoan đáo để.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ thật thà chất phác, nhưng thực chất lại cực kỳ tinh ranh.

Lão biết tỏng chuyện gì nên hé răng, chuyện gì nên sống để bụng chết mang theo.

Nãy giờ lão thao thao bất tuyệt với tôi, tưởng như ruột để ngoài da, thực chất toàn là tâng bốc chủ nhà. Hễ đụng đến chỗ nhạy cảm là lão kín miệng như bưng, không hé lộ nửa lời.

Nếu tôi có tiền mướn người ở, tôi cũng sẽ chọn loại người biết điều như lão.

Tuy nhiên, cuộc trò chuyện này cũng không hẳn là vô ích. Ít ra, tôi có thể khẳng định một điều: Ông cụ nhà họ Hàn tuyệt đối không phải là vị thánh sống như lão nói. Chắc chắn giữa ông cụ và thím Thúy từng có ân oán gì đó.

Và tôi dám chắc, sự việc lần này có liên quan mật thiết đến cô con gái của thím Thúy.

Chẳng qua là thím Thúy thấp cổ bé họng, đành nhẫn nhịn trước thế lực của nhà họ Hàn mà thôi.

Một kẻ chỉ mất vỏn vẹn hai mươi năm để biến gia tộc họ Hàn từ vô danh tiểu tốt thành một đế chế khổng lồ, tuyệt đối không phải loại người có trái tim thánh thiện, nhân từ nương tay.

Lão Ngô sốt sắng đi đi lại lại.

Tôi kiên nhẫn ngồi đợi.

Sau khi nốc cạn vài tuần trà, Lâm Khâm và bốn người nhà họ Hàn từ trong phòng ngủ bước ra.

Lúc này, sắc trời bên ngoài cửa sổ đã chuyển sang màu xám xịt.

Màn đêm đang buông xuống.