Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 237: Người đàn bà điên tìm con



Ngày livestream ở trấn Long Phúc rơi vào ngày sao Phòng trấn giữ. Ngôi sao Phòng này không chỉ ứng với ngày tháng mà còn ứng với phương vị và địa điểm. Sao Phòng thuộc chòm Thanh Long phương Đông, là vị trí bụng rồng. Trấn Long Phúc nằm ở ngoại ô phía đông thành phố Đông Châu. Long Phúc, bụng rồng.

Địa điểm livestream lần này ở gần trấn Long Phúc, nghĩa là tôi có thể dựa vào vị trí của nhà tang lễ so với trấn Long Phúc để suy đoán xem lần này sẽ gặp phải ngôi sao nào. Nhà tang lễ nằm ở phía bắc trấn Long Phúc. Ngôi sao gần nhất về phía bắc của sao Phòng chính là sao Tâm.

"Tâm Nguyệt Hồ, là tú thứ năm của phương Đông, vị trí thắt lưng rồng."

"Tâm thuộc hỏa, là ngôi sao ứng với tháng đầu tiên của mùa hạ. Thắt lưng rồng là nơi của thận, nguồn gốc của sự trao đổi chất, không thể xem thường, đa phần là điềm hung."

"Tâm tú ác tinh nguyên phi hoành, khởi tạo nam nữ sự hữu thương, phần táng bất khả dụng thử nhật, tam niên chi nội kiến ôn vong." (Sao Tâm là sao ác, vốn không tốt lành, khởi công xây dựng hay chuyện nam nữ đều có tổn thương, chôn cất không được dùng ngày này, trong vòng ba năm sẽ thấy dịch bệnh chết chóc.)

Tâm thuộc hỏa, vừa hay ứng với địa điểm livestream lần này là nhà tang lễ hỏa táng. Đúng là sao Tâm không sai vào đâu được!

Nhiệm vụ livestream có nhắc tới hình nhân giấy, liệu có liên quan gì đến kỹ thuật làm đồ mã không? Tôi suy nghĩ một chút rồi lôi cuốn sách "Tiễn Giấy Thuật" từ trong ngăn kéo dưới gầm giường ra. May mà cuốn sách này quá cũ nát, tôi sợ để trong ba lô lúc di chuyển sẽ bị mòn hỏng nên cất ở nhà, thành ra không bị kẻ bắt cóc lấy đi. Tiễn Giấy Thuật có quan hệ mật thiết với thuật làm đồ mã, phần thưởng lần này lại có cây kéo, có lẽ giữa chúng thực sự có mối liên hệ nào đó.

Lật xem cuốn Tiễn Giấy Thuật, tôi tìm một cây kéo và một tờ giấy trắng, làm theo phương pháp ghi trong đó, cắt ra một hình nhân giấy nhỏ. Tất nhiên, không có khẩu quyết đi kèm thì nó cũng chỉ là một hình nhân giấy bình thường mà thôi. Hình nhân giấy mặc áo đỏ nhắc tới trong nhiệm vụ chắc không phải loại nhỏ này, mà là loại hình nhân đồ mã dùng để tùy táng.

Nhà tang lễ vốn là nơi tang lễ nên có hình nhân giấy cũng chẳng lạ, nhưng tại sao lại phải vẽ mắt cho nó? Luôn có cảm giác sẽ có chuyện gì đó rất kinh khủng xảy ra. Tôi tìm một chiếc áo phông bọc cuốn Tiễn Giấy Thuật lại, lồng thêm một túi nilon rồi mới bỏ vào ba lô.

Trong lòng không yên, lại thêm tiểu quỷ cứ rình rập trong bóng tối khiến tôi cả đêm ngủ chập chờn, không ngon giấc. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tinh thần khá uể oải. May mà nhà tang lễ không xa, tôi nghỉ ngơi ở cửa hàng nửa ngày, ăn trưa xong mới lái xe xuất phát.

Xe rời khỏi khu đô thị, còn chưa đến nơi đã thấy thấp thoáng cái ống khói khổng lồ của nhà tang lễ từ xa. Từng luồng khói đen kịt không ngừng tuôn ra, bao phủ bầu trời xám xịt, mãi không tan đi. Xung quanh hoang vắng, ngoại trừ trấn Long Phúc ra thì hầu như không có người ở.

Lái xe vào bãi đỗ của nhà tang lễ, vừa mở cửa xe, không biết là do tâm lý hay sao mà tôi luôn thấy có mùi khét lẹt. Trong không khí lạnh lẽo dường như có những hạt bụi đen li ti rơi rụng. Tôi dùng tay xua xua trước mũi, nheo mắt quan sát xung quanh.

Đây là nơi biểu tượng cho cái chết, chẳng ai ra vào nơi này mà lại nở nụ cười trên môi. Nhìn qua một lượt, chỉ thấy những gương mặt trầm mặc, nhợt nhạt. Không khí tĩnh lặng, trang nghiêm và đau thương bao trùm khắp nơi. Đứng ở đây, tâm trạng cũng tự nhiên mà trở nên đè nén.

Tôi bước vào sảnh lễ tân dành cho khách, trong sảnh có mấy dãy ghế kim loại, lưa thưa vài người ngồi. Bên trái hành lang là nơi gửi tro cốt, bên phải là văn phòng cung cấp dịch vụ tang lễ. Những đồ mã như hình nhân giấy chắc sẽ để ở bên đó.

Tôi sải bước về phía văn phòng, mới đi được vài bước thì đột nhiên có một người phụ nữ tóc tai bù xù lao đến trước mặt tôi.

"Anh có thấy con tôi không?" Đôi mắt vằn tia máu nhìn tôi chằm chằm qua làn tóc bẩn thỉu, người đàn bà cất giọng khàn đặc hỏi.

"Con chị bị lạc à? Tôi không thấy, hay chị vào hỏi nhân viên ở đây xem?" Tôi hơi lùi lại, người phụ nữ này áo quần rách rưới, trên người tỏa ra một mùi rất khó ngửi.

"Anh có thấy con tôi không?" Chị ta cứ như không hiểu lời tôi nói, lại tiến sát lại gần, nghiêng đầu nhìn tôi vẻ rất thần kinh.

"Xin lỗi, thật sự là không thấy."

Tôi né sang một bên định rời đi, nhưng người phụ nữ đó đột nhiên túm chặt lấy áo tôi.

"Con tôi đâu?"

"Tôi đã bảo không thấy mà, buông tay ra..."

"Này, cái con mẹ điên này lại đến nữa à, cút mau!" Một bác lao công thấy tình hình liền cầm chổi chạy tới.

Người đàn bà dường như rất sợ bác ấy, lập tức buông áo tôi ra, cúi gầm mặt lủi thủi chạy mất.

"Xin lỗi cậu, người phụ nữ đó bị điên, không làm cậu sợ chứ?" Bác lao công ái ngại cười với tôi.

"Không sao ạ, cô ấy trông còn khá trẻ, sao lại điên thế bác?" Tôi phủi lại áo, chỗ vừa bị người đàn bà đó túm lấy để lại mấy dấu ngón tay đen mờ mờ.

"Cũng là người khốn khổ, cô ta vốn là nhân viên của nhà tang lễ chúng tôi đấy, nhưng từ ba năm trước sau khi bị sảy thai thì thần trí không còn bình thường nữa. Gặp ai cũng hỏi có thấy con cô ta đâu không." Bác lao công thở dài lắc đầu ngao ngán.

"Người nhà không quản sao bác, để cô ấy chạy đến nhà tang lễ thế này? Gặp ai nóng tính là dễ chuyện lắm." Tôi thắc mắc.

"Bố mẹ cô ta mất sớm, đứa con không còn thì chồng cũng bỏ luôn, một mình lang thang bên ngoài. Chúng tôi thấy tội nghiệp, dù gì cũng từng là đồng nghiệp nên thỉnh thoảng cho chút đồ ăn cái áo, chắc vì thế nên cô ta cứ lởn vởn quanh nhà tang lễ này suốt."

"Thế thì tội thật." Tôi bùi ngùi nhìn ra ngoài.

Người phụ nữ đó vẫn chưa đi, đang túm lấy một gã đàn ông trung niên lực lưỡng hỏi xem có thấy con mình đâu không. Gã đàn ông nhìn mặt là biết loại nóng nảy, trực tiếp vung chân đá văng người đàn bà xuống đất. Có thứ gì đó rơi ra từ túi áo cô ấy.

"Ở đâu ra con điên này, cút mẹ mày đi!" Gã trung niên nhổ một bãi nước bọt rồi chửi đổng bỏ đi.

Người đàn bà cứ như không biết đau, nhặt thứ đó dưới đất lên, cẩn thận ôm vào lòng rồi tiếp tục chặn người khác hỏi con đâu. Đa số mọi người đều tỏ vẻ ghê tởm rồi tránh xa cô ta.

"Này, Dương Mai, đừng quậy nữa, còn quậy nữa là tôi bắt nhốt lại đấy!" Bác lao công cầm chổi chạy ra. Người đàn bà sợ hãi co vai lại, hoảng hốt chạy biến.

Vốn dĩ một người đàn bà điên thì chẳng có gì đáng để tâm, nhưng tôi chú ý thấy thứ mà cô ấy cẩn thận ôm trong lòng hình như là một chiếc áo đỏ bị vo tròn. Cô ấy có liên quan đến nhiệm vụ đêm nay sao?

Tôi rảo bước ra khỏi sảnh lễ nhưng người phụ nữ đó đã chạy xa, bóng dáng mất hút sau cổng nhà tang lễ. Phải tìm nơi để hình nhân giấy trước rồi mới đi tìm cô ta sau. Tôi quay người đi về phía khu văn phòng, chỉ còn một phòng trống, có một gã mặc vest đen đang ngồi vắt vẻo trên ghế nghịch điện thoại. Thấy có người vào, gã lập tức bỏ điện thoại xuống đứng dậy, nụ cười trên mặt chuyển ngay sang trạng thái nghiêm trang.

"Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh?"

"Ở đây cũng cung cấp dịch vụ tang lễ đúng không? Tôi muốn tư vấn về quy trình làm đám tang."

"Vâng, mời anh ngồi." Gã đi rót nước cho tôi.

Tôi ngẩng đầu quan sát căn phòng này, trên tường có treo mấy bức ảnh tập thể nhân viên, trong đó có một bức ảnh lớn nhất. Giấy ảnh đã hơi ngả vàng, nhìn qua cũng phải hai ba năm rồi.