"Thưa anh, xin chia buồn cùng gia đình."
Gã mặc vest đen đặt ly nước trước mặt tôi, mỉm cười lịch sự nhưng không quá vồn vã, rất biết cách nắm bắt tâm lý người nhà. Tôi rời mắt khỏi bức ảnh.
"Tôi là Tiết Chính Khải, anh cứ gọi tôi là lão Tiết được rồi. Không biết là người thân nào trong nhà qua đời? Tùy đối tượng mà đám tang sẽ có những lưu ý khác nhau."
"Người già trong nhà mới mất, anh có tài liệu gì cho tôi xem trước không?"
"Có chứ, đây là các gói dịch vụ của chúng tôi." Tiết Chính Khải lấy ra một cuốn sổ lật cho tôi xem, "Mọi mức giá đều có cả. Với người già thì chúng tôi thường gợi ý những gói này, để các cụ ra đi thanh thản, vẻ vang, cũng là cách để con cháu thể hiện lòng hiếu thảo."
Tôi lật xem hết một lượt rồi khẽ lắc đầu, lộ vẻ thất vọng.
"Nếu anh chưa ưng ý, chúng tôi cũng có gói đặt riêng theo yêu cầu."
"Cụ nhà tôi lúc còn sống thích náo nhiệt lắm, trước khi đi cứ dặn đi dặn lại là phải đốt cho cụ mấy hình nhân giấy xuống dưới để bầu bạn." Tôi nghiêm túc bịa chuyện. "Nhưng tôi xem hết tài liệu của các anh rồi, hình như trong đồ lễ đám tang không thấy có hình nhân giấy nhỉ?"
"Nhất định phải có hình nhân giấy sao?" Tiết Chính Khải lộ vẻ hơi khó xử, "Giờ đều hỏa táng cả rồi, đám tang thường không để mấy thứ đó ở hội trường nữa."
Không có? Tôi nhướn mày. Dù bây giờ đẩy mạnh hỏa táng nhưng cũng không đến mức đến cả vòng hoa, hình nhân giấy - những đồ mã dùng để cúng tế - cũng không cho dùng chứ.
"Cụ nhà tôi khổ cả đời rồi, có chút tâm nguyện cuối cùng này mà con cháu không đáp ứng được thì còn ra thể thống gì? Tiền nong không thành vấn đề, lúc này rồi ai còn tiếc mấy đồng bạc lẻ đó nữa?" Tôi đặt tài liệu xuống rồi đứng dậy. "Nếu các anh không có thì để tôi sang chỗ khác xem sao."
"Anh đừng vội, để tôi nghĩ cách giúp anh. Khi nào thì cụ làm lễ? Anh cứ để lại số điện thoại, tôi sẽ báo lại sớm nhất, không để lỡ việc của cụ đâu."
"Tôi đang cần gấp, tối nay phải có phản hồi ngay." Tôi lấy giấy bút trên bàn làm việc viết lại số điện thoại của mình.
"Được rồi, anh Lý, tôi sẽ lo việc này ngay." Tiết Chính Khải cầm tờ giấy liếc qua rồi cam đoan với tôi.
Tôi gật đầu, lúc quay người đi thì giả vờ vô ý nhìn vào bức ảnh tập thể nhân viên.
"Ơ, người phụ nữ này trông giống con mụ điên tôi vừa gặp ngoài kia thế nhỉ?" Tôi lộ vẻ thắc mắc, bước lại gần quan sát kỹ bức ảnh.
"À, anh đang nói Dương Mai đấy hả? Cô ta từng là nhân viên của nhà tang lễ này đấy, có điều ba năm trước xảy ra chút sự cố nên mới hóa điên hóa dại như vậy." Tiết Chính Khải thoáng vẻ không tự nhiên, bước lại gần giải thích.
Trong ảnh có tổng cộng bảy người, hai nữ năm nam. Họ đứng trước cổng nhà tang lễ, mặt không cảm xúc nhìn vào ống kính, trông tử khí nặng nề cứ như ảnh thờ vậy. Góc dưới bên phải ghi thời gian nhưng không có năm, chỉ có ngày tháng: Ngày 10 tháng 7.
Thực ra tôi cũng chẳng nhìn rõ mặt người đàn bà điên kia, chỉ dựa vào mốc thời gian trong ảnh mà đoán là cô ta cũng có mặt. Dù ảnh hơi mờ nhưng vẫn thấy rõ hai người phụ nữ, một xấu một đẹp. Tôi không phân biệt được ai là người điên đó. Còn về đám đàn ông, có một người tướng tá khá nổi bật, số còn lại thì bình thường, Tiết Chính Khải là một trong số đó. Ánh mắt tôi lướt qua từng gương mặt mờ ảo, cuối cùng dừng lại ở gã đàn ông đeo kính.
"Đây là ai?" Tôi trợn mắt, cố kìm nén cú sốc trong lòng, chỉ tay vào gã đeo kính.
"Hắn á? Ông chủ của chúng tôi." Tiết Chính Khải nhìn qua một cái, "Anh Lý, anh quen ông ấy à?"
"Hắn tên là gì?"
"Trương Kiến Minh."
Tim tôi lập tức đập liên hồi. Lại là hắn! Tôi không nhìn lầm, gã đeo kính trong ảnh chính là kẻ bí ẩn xuất hiện trên màn hình giám sát ở nhà máy ngầm Lục Thành trong buổi livestream thứ tư.
"Tôi không quen, chỉ là thấy giống một người bạn quá, chắc nhìn nhầm thôi." Tôi nén lại cảm xúc đang trào dâng, bình tĩnh nói.
"Tôi cũng bảo mà, nếu anh quen ông chủ chúng tôi thì có việc hiếu hỉ thế này ông ấy chắc chắn sẽ đánh tiếng với tụi tôi rồi."
"Hắn có ở đây không? Chuyện hình nhân giấy bàn trực tiếp với hắn chắc là được nhỉ?" Tôi mượn cớ hỏi thăm.
"Ông chủ không ở đây đâu, ông ấy ít khi can thiệp vào mấy việc này lắm. Nghe đâu việc kinh doanh bên ngoài bận rộn, có khi cả tháng mới ghé qua một lần. Anh cứ yên tâm, chuyện hình nhân giấy tôi tự quyết được, chắc chắn sẽ có cách cho anh." Tiết Chính Khải vỗ ngực cam đoan.
"Vậy thì tốt." Tôi hơi thở phào, "Thường thì người giàu hay coi thường người khác, ông chủ các anh còn chụp ảnh chung với nhân viên thế này xem chừng cũng khá đấy."
"Đây là ảnh chụp với nhân viên cũ từ ba năm trước rồi, cũng chỉ chụp đúng tấm này thôi, treo ở đây chứ không cho gỡ xuống, giờ thì đúng là vật đổi sao dời rồi..." Ánh mắt Tiết Chính Khải thoáng qua một tia giễu cợt. "Ông chủ là người thế nào thì phận làm thuê như tụi tôi không quản được, cứ trả lương đúng hạn là xong. Tụi tôi cứ làm việc tận tâm, không phụ lòng khách hàng là được, anh thấy đúng không?"
"Đúng là như vậy." Tôi gật đầu tán thành, "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô Dương Mai kia đúng là tội thật, đang yên đang lành, còn trẻ thế mà đã điên rồi."
"Đúng là đáng thương nhưng cũng có chỗ đáng trách, nói sao nhỉ, đều là cái số cả." Tiết Chính Khải lại lắc đầu.
"Cô ấy đã thế kia rồi mà còn đáng trách sao? Chẳng lẽ anh có xích mích gì với cô ta à?" Tôi cố ý trợn mắt hỏi.
"Anh Lý, chuyện không phải như anh nghĩ đâu." Tiết Chính Khải vội giải thích, "Cô ta có kết cục như ngày hôm nay hoàn toàn là do cô ta tự chuốc lấy đấy."
Có vẻ gã rất muốn chốt đơn hàng này nên sợ để lại ấn tượng xấu với tôi.
"Tự mình hại mình? Không lẽ thế?" Tôi tỏ vẻ không tin.
"Sao tôi lại lừa anh làm gì?" Tiết Chính Khải nhìn quanh quất rồi hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí nói: "Ba năm trước, chồng cô ta đột nhiên tìm đến tận công ty làm loạn, bảo cái thai trong bụng cô ta là giống hoang, là của một tay nhân viên nào đó ở đây."
"Cô ta bị chồng đánh cho sảy thai ngay tại chỗ đấy, lúc đó nếu tụi tôi không can ngăn thì chắc bị đánh chết rồi."
"Hả?" Tôi nhìn chằm chằm Tiết Chính Khải.
"Anh đừng nhìn tôi thế chứ, sao mà là tôi được?" Tiết Chính Khải xua tay lia lịa, "Chưa nói đến chuyện cô ta vừa xấu vừa thô, kể cả có đẹp như chuyên viên trang điểm Liễu Vân của tụi tôi thì tôi cũng chẳng dám làm chuyện đó đâu!"
"Vậy đứa bé đó có thực sự là của đồng nghiệp các anh không?" Tôi tò mò.
"Cô ta cứ khăng khăng là của gã dẫn chương trình tang lễ bên tôi, nhưng làm sao có chuyện đó được? Kim Chí Hữu đường đường chính chính, tuy làm nghề này nhưng quanh hắn chẳng bao giờ thiếu đàn bà, sao mà lọt mắt xanh cô ta được?"
"Lão Kim cũng đen, tự nhiên bị vu oan giá họa, lại còn bị chồng cô ta tẩn cho một trận, đến giờ trên cổ vẫn còn cái sẹo đấy."
"Tóm lại là xảy ra chuyện đó xong thì chồng cũng bỏ, vứt cô ta lại nhà tang lễ luôn. Cô ta cũng không chịu nổi cú sốc nên hóa điên. Suốt ngày lởn vởn quanh đây làm khách khứa sợ phát khiếp."
"Nếu chỉ có thế thì tụi tôi cũng chẳng ghét bỏ gì cô ta đâu. Con mụ điên đó nhìn bề ngoài thế thôi chứ không tội nghiệp như người ta tưởng đâu, cô ta suýt chút nữa là thiêu sống tất cả tụi tôi rồi đấy!"