Nghe đến đây, tôi càng khẳng định chắc nịch bóng đen này chính là người bạn của anh Béo – cậu thanh niên bỗng dưng bốc hơi không một dấu vết năm nào.
"Trùng hợp thật, đúng lúc cũng có người nhờ tôi gửi một câu đến người bạn của anh ta." Tôi thở phào nhẹ nhõm. Có mối quan hệ với anh Béo làm cầu nối, chắc chắn anh ta sẽ không làm hại tôi.
Bóng đen hơi khựng lại, trong giọng nói nghe ra vài phần dao động:
"Anh ấy nói gì?"
"Anh ấy bảo, nếu tôi gặp một người trẻ tuổi họ Lâm, hãy nhắn lại là anh Béo rất muốn uống rượu với anh thêm lần nữa."
Bóng đen im lặng một lúc lâu.
"Cảm ơn cậu. Cũng xin cậu nhắn lại với anh Béo, hãy rời khỏi thị trấn Long Phúc càng sớm càng tốt. Khi thời cơ chín muồi, tôi sẽ tự đi tìm anh ấy."
"Được, tôi nhất định sẽ chuyển lời."
Bóng đen không nói thêm gì nữa. Đột nhiên, từ phía cửa ra vào vang lên tiếng cót két của ván gỗ bị đẩy ra.
Khung cảnh bên ngoài xám xịt, gió núi ùa vào mát lạnh.
Tiệm quan tài rốt cuộc cũng đón được luồng không khí trong lành. Phổi tôi như nở ra, hô hấp sảng khoái hơn hẳn.
"Cửa quan tài đã mở. Đợi khi trời hửng sáng đằng Đông, cậu có thể rời đi."
Quay đầu nhìn lại, cỗ quan tài đỏ thẫm đã đóng kín bưng. Chỉ còn dư âm hư ảo của bóng đen bị gió thổi tản mát trong không trung.
Sợi dây thần kinh căng như đàn đứt phựt. Toàn thân rã rời ê ẩm, tôi ngồi phịch xuống nền đất phủ đầy lớp bụi dày.
"Các anh em viewer, cảm giác còn sống thật là tuyệt."
Thế mà lại có mấy người xem trụ lại livestream cùng tôi suốt cả đêm. Buổi live tối nay đã đập tan định kiến của họ, không một ai còn mở miệng chửi tôi là kẻ lừa đảo nữa.
Một tia nắng mỏng manh lọt qua khe ngói vỡ trên trần nhà, chiếu thẳng lên mặt tôi.
Ting!
Livestream tự động ngắt kết nối.
Đêm dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc.
Trời sáng tỏ.
Tôi bước ra khỏi tiệm quan tài, đứng phơi mình dưới ánh nắng một lúc lâu. Cơ thể cứng đờ, tê cóng mới bắt đầu có chút hơi ấm.
Quay đầu lại nhìn, tôi đơ người.
Căn nhà cổ trăm năm tuổi ban nãy giờ chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát. Gạch vỡ ngói vụn chất thành đống, cỏ dại mọc um tùm xung quanh, trông chẳng khác nào một nấm mồ khô khốc.
Tấm biển hiệu cũ kỹ, đen kịt rớt chỏng chơ trên nền đất. Trên mặt ván gỗ mục nát dường như có vẽ thứ gì đó trông khá quen mắt.
Tôi tò mò ghé sát lại gần. Nhìn kỹ thì giật thót mình.
Đó là một bức tranh.
Người trong tranh không rõ nam nữ, đầu trọc lốc, áo quần bay phấp phới, chân đạp mai rùa, thân quấn mãng xà.
Thần chẳng ra thần, Phật chẳng ra Phật.
Đây chẳng phải là bức tranh tôi từng nhìn thấy trong tiệm bánh bao Bát Tiên sao?
Tôi lôi điện thoại ra, mở ảnh lên so đi xét lại. Chắc chắn trăm phần trăm hai bức tranh này tuy khác nhau về màu nền nhưng nội dung bên trong lại giống hệt nhau.
Cái thần thái quái dị và đặc trưng ấy, không lệch đi đâu một ly nào.
Cùng một bức tranh lại xuất hiện ở hai nơi kinh dị khác nhau, tôi tuyệt đối không tin đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Lẽ nào tiệm bánh bao và tiệm quan tài có mối liên hệ mật thiết nào đó?
Cau mày nhìn chằm chằm bức tranh mặt sau tấm biển hiệu để suy đoán, tôi tình cờ phát hiện bên dưới bức vẽ còn khắc một dòng chữ:
"Thiên Tứ Phòng Túc, ruột của Thương Long, ngự tại ngũ tạng, vạn vật tan chảy."
Sao Phòng?
Có phải là ngày sao Phòng chiếu mà A Hương và bóng đen đã nhắc tới không?
Ngó tới ngó lui vẫn không ngộ ra được điều gì. Tôi rút điện thoại chụp luôn cả bức tranh trên biển hiệu lẫn dòng chữ kia lại cho chắc ăn.
Mặt trời ló rạng.
Các cửa hàng vàng mã bắt đầu dọn hàng. Thị trấn nhỏ đìu hiu chết chóc rốt cuộc cũng vương chút hơi người.
"Cậu thật sự gặp được cậu ấy rồi sao?"
"Tôi chỉ thấy một cái bóng lờ mờ thôi, còn mặt mũi cụ thể thì không rõ."
Trước cửa tiệm tạp hóa, chùm chìa khóa trên tay anh Béo rơi loảng xoảng xuống đất. Anh trừng mắt nhìn tôi, không dám tin vào tai mình.
"Anh ấy nhờ tôi nhắn lại, khuyên anh mau chóng dọn khỏi thị trấn Long Phúc. Chờ đến lúc thích hợp, anh ấy sẽ tự đi tìm anh."
"Tôi biết ngay mà! Cậu ấy vẫn còn sống, cậu ấy vẫn ở đó!"
Mắt anh Béo đỏ hoe vì kích động. Anh liên tục liếc nhìn về phía tiệm quan tài.
Chỉ vì một tin tức của đối phương mà vui mừng đến rơi nước mắt. Xã hội bây giờ, tìm được một người bạn như thế quả là hiếm có khó tìm.
"Thật sự không biết phải cảm ơn cậu thế nào cho phải!" Anh Béo dần bình tĩnh lại, nhặt chìa khóa mở cửa tiệm, lôi từ trong tủ kính ra một cây thuốc lá loại xịn nhất.
"Chuyện này không cần đâu anh Béo."
"Đừng khách sáo thế. Cậu giúp tôi chuyện tày đình thế này, một cây thuốc lá ăn nhằm gì? Cứ cầm lấy đi! Dù sao cái tiệm tạp hóa này tôi cũng dẹp luôn không bán nữa. Trong một hai ngày tới, tôi sẽ dọn đồ rời khỏi đây."
"Gấp gáp thế sao?"
"Biết tin cậu ấy bình an, tôi nán lại đây giữ tiệm cũng chẳng để làm gì. Chút tiền lẻ này chỉ đủ bữa rau bữa cháo, vợ tôi ngoài miệng không cằn nhằn nhưng trong bụng đầy ý kiến rồi." Anh Béo gãi đầu cười ái ngại.
"Thế thì tôi không khách sáo nữa nhé." Tống cây thuốc vào ba lô, tôi mở bức ảnh chụp bức tranh ra cho anh Béo xem. Đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy nó, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa bức vẽ quái dị này là gì.
Tôi không tò mò hỏi thêm anh Béo về người bạn bí ẩn kia. Bởi tôi biết anh sẽ không hó hé nửa lời. Đứng húp vội bát mì tôm nóng hổi trong tiệm của anh xong, tôi bèn cáo từ.
Ôm ba lô ngủ một giấc ngon lành trên chuyến xe khách xóc nảy, loáng cái đã về tới thành phố Đông Châu.
Mãi đến khi chui tọt vào phòng trọ ở khu trọ nghèo, an tọa trong cái tiệm nhỏ của mình, tôi mới lôi chiếc điện thoại đen màn hình lớn ra, bấm vào phòng livestream tâm linh.
"Chúc mừng streamer, nhiệm vụ livestream lần này đã hoàn thành! Tổng tiền thưởng nhận được: 3100 âm phủ tệ."
"Phần thưởng tùy chọn: Một Quả Long Diên, sách 《Ngọc Nữ Tĩnh Tâm Chú》, ba lá bùa hạ phẩm."
Phần chú thích vật phẩm thưởng cuối cùng cũng hiện ra. Tôi không vội chọn ngay mà nghiền ngẫm kỹ lưỡng từng dòng mô tả.
Thứ đập vào mắt tôi đầu tiên là cuốn 《Ngọc Nữ Tĩnh Tâm Chú》. Đừng bảo tôi trần tục, tôi tò mò chết đi được cái thứ nghe có vẻ na ná bộ bí kíp 《Ngọc Nữ Tâm Kinh》 trong truyền thuyết này rốt cuộc là cái quái gì?