《Ngọc Nữ Tĩnh Tâm Chú》, tâm pháp tu luyện cơ bản của phái Thiên Liên, giúp định tâm an thần. Lâu ngày tu tập có thể đoạn tuyệt thất tình lục dục, vô cảm vô ái.
Đoạn tình tuyệt ái?
Vãi nồi! Cái này cho mấy bà sư cô tu hành chứ gì.
Tiểu gia đây còn muốn cưới vợ đẹp cơ mà!
Không được, tuyệt đối không được!
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, đọc tiếp dòng dưới.
Quả Long Diên, bảo vật đất trời có tiền cũng không mua được. Sinh trưởng tại long mạch, hội tụ tinh hoa đất trời. Sau khi nuốt vào có công năng tẩy tủy phạt cốt, thanh lọc toàn bộ tạp chất trong cơ thể.
Bộ ba lá bùa hạ phẩm ngẫu nhiên. Tốt xấu chưa rõ, bốc trúng cái nào xài cái nấy.
Ba món chọn một, cấm đổi trả. Trừ bùa ngẫu nhiên ra, những vật phẩm không chọn sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.
Phân vân một hồi giữa Quả Long Diên và bộ bùa ngẫu nhiên, cuối cùng tôi chốt hạ Quả Long Diên.
Tuy tôi đang rất cần linh bùa phòng thân, nhưng bùa chú có bùa lành bùa dữ. Ai mà biết hệ thống sẽ ném cho tôi cái của nợ gì? Rủi bốc nhầm bùa dữ thì có mà lỗ nặng.
Linh bùa thì có thể đắp tiền mua được. Còn thứ đồ hiếm có khó tìm như Quả Long Diên, bỏ lỡ cơ hội này coi như mất trắng.
"Đã chọn phần thưởng. Quả Long Diên sẽ được giao đến trong vòng năm phút."
Vứt điện thoại sang một bên, tôi khoái chí ngồi rung đùi chờ đợi.
"Lý Vân Phong, có bưu kiện!"
Đúng năm phút sau, shipper giao hàng đến chuẩn không cần chỉnh. Cậu ta ném cái bọc cho tôi rồi rồ ga phóng đi mất dạng.
Tôi kéo cửa cuốn xuống, sốt sắng xé toạc lớp bọc. Một chiếc hộp gỗ cỡ lòng bàn tay đập ngay vào mắt.
Đường nét chạm trổ đám mây bay trên nắp hộp sống động như thật. Chỉ nhìn cái hộp đựng thôi đã thấy nức mùi tiền rồi.
Mở nắp hộp ra, một mùi hương kỳ lạ thơm ngát xộc thẳng vào mũi, đánh thức mọi giác quan.
Nằm chễm chệ bên trong là một trái quả màu đen to cỡ quả óc chó. Lớp vỏ sần sùi xếp lớp như vảy rồng, tỏa ra ánh tím mờ ảo. Chỉ ngửi mùi thôi đã thấy thần thanh khí sảng, tinh thần phấn chấn.
Bóc lớp vảy bên ngoài, lộ ra phần thịt quả trong vắt màu hổ phách. Bỏ vào miệng là tan ra tức thì. Nó hóa thành một luồng khí nóng rực, cuồn cuộn chảy tràn qua các kinh mạch trong cơ thể tôi.
Da dẻ đỏ rực lên, đầu óc choáng váng. Trước mắt tối sầm lại, tôi lăn đùng ra ngất xỉu.
Mặt trời lặn hướng Tây.
Ngủ li bì suốt trọn một ngày, tôi lờ mờ tỉnh dậy, đầu óc váng vất hệt như người vừa tỉnh rượu.
Nhưng khác với cảm giác mệt mỏi sau khi say, cơ thể tôi nhẹ bẫng, ấm áp như vừa bước ra từ bồn suối nước nóng. Mắt sáng rực, đầu óc tỉnh táo, sinh lực tràn trề, cảm giác năng lượng trong người nhiều đến mức xài không hết.
Bảo vật đất trời, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tôi lồm cồm bò dậy, xả nước tắm rửa sạch sẽ bùn đất cáu bẩn trên người, thay một bộ quần áo sạch tươm.
Bước chân nhẹ tênh, cơ thể thư thái. Tôi bước ra đường phố lộn xộn của khu ổ chuột với tinh thần sảng khoái chưa từng có.
Ruột gan cồn cào, bụng sôi réo rắt. Giờ phút này tôi có cảm giác mình ăn nuốt trôi cả một con bò.
Để ăn mừng màn thoát chết trong gang tấc lại vớ được bảo vật, tôi quyết định kiếm chỗ nào đó ăn một bữa ra trò.
Đi dạo thế quái nào lại lạc bước đến khu làng đại học.
Nhìn dòng sinh viên lố nhố qua lại, trong giây lát tôi hơi chột dạ.
Nếu không vì biến cố hai năm trước, năm nay tôi cũng đang sửa soạn tốt nghiệp đại học rồi...
Chỉ thoáng chốc, tôi cười tự giễu rồi dứt khỏi dòng suy nghĩ. Chọn bừa một nhà hàng trông có vẻ khang trang nằm ngay trên khu phố ẩm thực.
Dưới ánh mắt xác nhận đi xác nhận lại của cậu phục vụ, tôi gọi một bàn thức ăn đầy ắp, ngồi ung dung ăn một mình.
"Lý Vân Phong, đúng là cậu rồi!"
Một giọng nói lanh lảnh chói tai vang lên ngay sát bên. Một cô nàng đeo kính cận gọng tròn tự động kéo ghế ngồi vào bàn. Tôi coi như không thấy, mí mắt cũng lười nhấc lên.
"Hai năm không gặp, suýt thì tớ không nhận ra cậu đấy. Nhìn mãi mới dám chắc." Lưu Giai Kỳ ngồi chễm chệ đối diện. Thấy tôi chẳng có phản ứng gì, cô ta bĩu môi khó chịu: "Này, dù sao cũng là bạn học cùng lớp, đừng nói là cậu không nhớ tớ là ai nhé?"
"Sao mà không nhớ được? Lưu Giai Kỳ, cô vẫn ồn ào như ngày nào." Đặt đũa xuống, tôi liếc nhìn cô ta một cái.
So với hai năm trước, cô ta đã lột bỏ được vẻ quê mùa, mộc mạc, nhìn cũng tươm tất, xinh xắn hơn đôi chút.
Nhưng nói đi nói lại thì cũng chỉ thuộc dạng ưa nhìn, chứ chả được tính là mỹ nữ tầm trung.
Từ lúc tôi bắt đầu gắp đũa, cô ta đã ngồi lấp ló ở bàn chéo nhòm ngó sang. Tôi muốn làm lơ cũng khó, chỉ là không buồn để tâm thôi.
"Sao cậu càng lớn càng đẹp trai ra thế? Dạo này đang làm việc ở đâu rồi?"
"Lông bông thôi."
"Đùa à? Thằng lông bông nào mà vung tiền gọi nguyên một bàn đồ ăn thế này? Ăn hết không đấy?" Lưu Giai Kỳ cười toe toét.
"Nếu cô chưa ăn thì ngồi ăn chung cho vui."
"Bạn học cũ mời thì tớ không khách sáo đâu nhé!" Lưu Giai Kỳ chỉ đợi có mỗi câu này. Cô ta lập tức quay sang gọi phục vụ lấy thêm một bộ bát đũa.
"À này, cậu còn liên lạc với Lâm Vũ Thuần không?"
Tay tôi khựng lại: "Không."
Từ lúc nghỉ học, tôi cắt đứt liên lạc với toàn bộ bạn bè trong lớp.
"Chậc, dạo trước cậu ấy còn hỏi thăm tin tức của cậu trong group lớp đấy. Hai người ngày xưa đúng là tiếc thật." Lưu Giai Kỳ ra vẻ xót xa.
"Chuyện qua rồi, chẳng có gì phải tiếc cả." Tôi mất hứng ăn, buông đũa chuẩn bị gọi tính tiền chuồn thẳng.
"Ây da, đi đâu vội thế? Cậu không muốn biết dạo này cậu ấy sống sao à?"
"Không liên quan đến tôi."
"Đừng có giả vờ nữa. Ngày xưa cậu dám vì cậu ấy mà đấm luôn thằng con trai hiệu trưởng, báo hại bị đuổi học, trong lòng sao có thể không vương vấn chút nào? Có muốn xin số liên lạc của cậu ấy không?"
"Không."
Tôi sải bước bước ra khỏi nhà hàng, không ngờ cái cô nàng bà tám này vẫn lẽo đẽo bám theo.
"Này, Lý Vân Phong! Cậu có cần thiết phải chảnh chó thế không? Ít ra cũng cho cái số điện thoại chứ. Lâm Vũ Thuần có chuyện muốn nói với cậu đấy."