Dưới ánh đèn vàng vọt, cỡ chừng ba mươi lá bùa vàng to nhỏ được xếp ngay ngắn trên mặt quầy hàng cũ kỹ.
"Mấy thứ này là cậu đi xin bên ngoài về à?" Vương thọt liếc mắt nhìn.
"Đúng vậy. Lão Vương, ông xem giúp tôi xem cái nào dùng được?" Tôi gật đầu, vờ vật nhìn ông ta chờ đợi.
"Toàn là mấy loại bùa chú hạ cấp không nhập lưu. Bỏ qua năm tờ hàng pha-ke này, trong số còn lại thì hai mươi hai tờ là bùa bình an loại bét nhất. Có mỗi ba tờ bùa này họa may còn có chút đặc biệt." Vương thọt vươn tay, chia mớ bùa thành ba xấp.
Tiêu tốn bao nhiêu tiền của, cuối cùng chắt lọc ra được mỗi ba cái dùng được?
Ruột gan tôi đau như cắt.
"Đây là Bùa Tăng Vận, mang theo bên người có tác dụng giải xui chuyển vận, nhưng hiệu quả cũng thường thôi."
"Đây là Bùa Nhân Duyên Hoa Đào. Đem lá bùa này tặng cho người cậu thầm thương trộm nhớ, nếu đối phương nhận lấy thì sẽ nảy sinh tình cảm với cậu, tạo nên một mối lương duyên tốt đẹp."
Tôi ngớ người. Rõ ràng tôi đang tìm bùa trừ tà, cái bùa tình duyên này sao lại lọt vào đây?
"Ấy, lá bùa cuối cùng này thú vị đây." Vương thọt cầm lên một lá bùa vàng rách nát nhất, đưa ra trước ánh đèn săm soi cẩn thận.
Tôi vội vàng hỏi dồn: "Thú vị là sao ông?"
"Cậu nói trước xem lá bùa này từ đâu mà ra?" Biểu cảm của Vương thọt hơi dị.
"Đúng là lá bùa này không phải tôi đi xin. Hôm qua lúc lên núi, thấy một lão ăn mày lôi thôi lếch thếch, khát khô cả môi. Tôi tiện tay đưa cho lão chai nước suối, lão liền tặng tôi lá bùa này."
"Tôi thấy lá bùa này nét vẽ có vẻ cổ xưa, hơi giống cái Bùa Trấn Linh ông đưa, nên mới giữ lại." Tôi mừng rỡ. "Chẳng lẽ, lão ăn mày đó là cao nhân ở ẩn?"
"Cao nhân hay không thì tôi chịu, nhưng lá bùa này không phải thứ gì tốt đẹp đâu." Vương thọt ném tờ bùa cũ xuống mặt quầy, dường như không muốn chạm vào quá lâu. "Thứ này gọi là Bùa Phá Thần. Đây là một loại bùa chú rất đặc biệt, không thuộc loại bùa hung, cũng chẳng phải bùa cát."
Tôi mù tịt: "Ý ông là sao?"
"Nói thế này cho cậu dễ hiểu nhé. Thường thì, bùa mang lại may mắn, tránh tai họa bình an là bùa cát, bùa gọi tà ma hại người là bùa hung. Nhưng Bùa Phá Thần này vừa không trừ tà được, lại chẳng hại người được."
"Thế bùa này dùng để làm gì?"
"Phá Thần, Phá Thần, nghĩa là vạn sự bất thành. Lá bùa này có thể cắt đứt bất cứ việc gì đối phương đang làm! Dùng đúng chỗ thì là bùa cát, dùng sai chỗ thì thành bùa hung."
"Cắt đứt bất cứ việc gì... nghe có vẻ được đấy chứ." Tôi nhìn chăm chăm vào lá Bùa Phá Thần, xoa cằm đăm chiêu.
"Nhìn cái đạo vận này thì biết pháp lực của lá bùa không hề nhẹ, quả thực là một lá bùa cổ. Còn dùng như thế nào thì tự cậu liệu mà tính toán." Vương thọt nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị, một tia lo âu sâu thẳm giấu nơi đáy mắt.
"Nhóc con, tướng mạo của cậu lại thay đổi rồi. Vốn dĩ là trong hung có cát, giờ chỉ rặt một điềm đại hung... Tôi không cản được việc cậu sắp làm, nhưng trước lúc ra đi, bố cậu đã gởi gắm cậu cho tôi. Tôi không muốn nhìn cậu bước vào con đường tà đạo."
"Tà đạo gì chứ, lão Vương ông nghĩ đi đâu vậy? Tôi cam đoan với ông là tôi không làm chuyện gì xấu xa hết! Tôi chỉ... vướng vào chút rắc rối, muốn tự bảo vệ mình thôi."
"Mong là vậy, cậu tự giải quyết cho ổn thỏa đi." Vương thọt không gặng hỏi thêm, lắc đầu quay lưng đi.
Tôi ném mấy tờ bùa dỏm vào sọt rác, cất lại hai mươi hai tờ bùa bình an, tính bán cho khách gỡ gạc lại chút đỉnh.
Nghĩ ngợi một lát, tôi giắt Bùa Tăng Vận, Bùa Nhân Duyên Hoa Đào và lá Bùa Phá Thần kỳ lạ nhất vào sát người.
Sau đó, tôi châm điếu thuốc, ngồi trong tiệm lặng lẽ chờ đợi.
Thời gian chầm chậm trôi qua, màn đêm càng lúc càng buông xuống nặng nề.
Rung...
Đúng mười hai giờ đêm, chiếc điện thoại màn hình lớn màu đen trên quầy hàng rung lên đúng giờ.
Mở ứng dụng phòng livestream quái dị lên, những dòng chữ máu đỏ tươi gớm ghiếc hiện ra trên màn hình.
"Xác cốt quấn quýt cùng thủy thảo, chúng ta mặc hỉ phục đỏ rực ôm chặt lấy nhau, cuối cùng cũng được mãi mãi không rời. Chàng từng nói, trên thế gian này mọi thứ đều có thể chia sẻ cùng ta, tại sao duy nhất kẻ đó lại không được?"
"Chào mừng trở lại phòng livestream kinh dị!"
"Địa điểm livestream: Hồ chứa nước Tam Thắng, xã Thắng Lợi, vùng ngoại ô phía Đông thành phố Đông Châu."
"Nhiệm vụ livestream: Trong vòng 24 giờ, tiến vào hồ chứa nước Tam Thắng mở livestream. Trước khi trời sáng, vớt bộ hài cốt của cô dâu thật sự dưới đáy hồ lên."
"Phần thưởng nhiệm vụ: 1 viên An Thần, Công pháp Chưởng Tâm Lôi, 3 lá bùa chú hạ cấp ngẫu nhiên. Chọn 1 trong 3."
"Cấp bậc hiện tại là Streamer cấp 9, tổng số tiền donate là 3100 tiền âm phủ. Khi tiền âm phủ đạt đến một định mức nhất định, sẽ nhận được bất ngờ ngẫu nhiên."
"Thời gian còn lại trước khi bắt đầu livestream: 23 giờ 58 phút."
"Cảnh báo: Tiết lộ thông tin livestream, không phát sóng đúng giờ hoặc thất bại, bạn sẽ bị xóa sổ hoàn toàn!"
Đọc xong nội dung yêu cầu, tâm trạng tôi nặng nề đến tột độ.
Mới nghĩ đến cảnh bước chân vào cái hồ chứa nước âm u đó thôi đã đủ sởn gai ốc rồi, đằng này còn bắt phải lặn xuống tận đáy hồ mò xác người chết.
Nhiệm vụ lần này chỉ cần tưởng tượng thôi cũng thấy lạnh toát sống lưng.
Bốn chữ "Xóa sổ hoàn toàn" giờ đây đập vào mắt chói lọi hơn bao giờ hết. Biết mình chẳng còn đường lùi, tôi hít một hơi thật sâu, mở điện thoại của mình lên.
Tôi bật trình duyệt web, gõ từ khóa "Hồ chứa nước Tam Thắng" vào thanh tìm kiếm.
Hàng loạt trang kết quả hiện ra. So với thị trấn Long Phúc vô danh tiểu tốt, tiếng tăm của cái hồ chứa nước Tam Thắng này quả thực lẫy lừng vô cùng.