Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 46: Truyền thuyết Đầm Cô Dâu



Hồ chứa nước Tam Thắng nằm ở rìa ngoài cùng của xã Thắng Lợi, vùng ngoại ô phía Đông, cách trung tâm thành phố Đông Châu khoảng 50km. Nơi đây được hình thành từ sự giao thoa của ba con sông nhỏ nên mới có cái tên Tam Thắng, bốn bề núi non bao bọc, phong cảnh vô cùng hữu tình.

Vốn dĩ đây là một địa điểm lý tưởng để du khách tránh nóng, vãn cảnh hồ, nhưng không hiểu sao ba năm trước lại vội vã đóng cửa.

Nghe đồn nguyên nhân là do thiết kế đập nước bị lỗi, các biện pháp an toàn không đảm bảo, dẫn đến nhiều vụ du khách không may sẩy chân chết đuối.

Người chết càng nhiều, hồ nước dần dà cũng sinh ra những chuyện kỳ dị. Cứ hễ đến lúc mưa to gió lớn là mặt hồ lại nổi sóng cuồn cuộn, cuốn phăng cả những người qua đường xuống nước.

Mà bất kỳ ai rơi xuống đó, đến nay vẫn bặt vô âm tín, sống không thấy người, chết không thấy xác.

Người thì bảo là do ma da ăn thịt, kẻ lại kháo nhau là thủy quỷ kéo người làm bia đỡ đạn.

Nhưng dù là nguyên nhân gì đi chăng nữa, tuyệt nhiên chẳng thấy đả động đến hai chữ "cô dâu".

Xem ra chỉ có cách đến tận nơi khảo sát thực tế mới rõ ngọn ngành.

Tôi day day trán, tắt điện thoại rồi ngã lưng xuống giường, mang theo tâm trạng trĩu nặng chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, tôi ghé qua cửa hàng chuyên dụng sắm một bộ đồ lặn, cùng mớ đồ nghề linh tinh khác, nhét đầy ắp một chiếc balo leo núi cỡ bự.

Sau đó, tôi vác cái balo nặng trịch lượn lờ vài vòng quanh khu trung tâm, tìm cơ hội cắt đuôi cái "cái đuôi" nhỏ lẽo đẽo theo sau, rồi mới vẫy một chiếc taxi lao thẳng đến bến xe khách.

Chiếc taxi hòa vào dòng xe cộ đông đúc. Xuyên qua lớp kính cửa sổ phía sau, tôi thấy một cô nàng tóc ngắn nhan sắc rạng ngời đang đứng giữa dòng người, dáo dác ngó quanh tìm kiếm, vẻ mặt đầy sốt ruột.

Kể từ đêm chia tay ở tiệm bánh bao Bát Tiên, mỹ nữ này quả nhiên chưa chịu bỏ cuộc, ngày nào cũng lẽo đẽo theo đuôi tôi bất kể ngày đêm.

Ban ngày tôi đi đâu cô ta theo đó, ban đêm tôi về nhà, cô ta cũng lái xe đến chầu chực bên ngoài, dai như đỉa đói gỡ mãi không ra.

Tôi cũng phải bái phục cái độ lì lợm của cô nàng, nhưng tuyệt đối không muốn để cô ta phá hỏng buổi livestream của mình.

Taxi đi xa dần, bóng dáng Chiến Lam chìm lấp vào dòng người hối hả. Tôi quay mặt lại, thở phào nhẹ nhõm.

Đến bến xe, tôi nhảy lên chuyến xe khởi hành sớm nhất. Sau một tiếng rưỡi đồng hồ lắc lư xóc nảy, cuối cùng cũng đến xã Thắng Lợi.

Lót dạ bằng một bát mì bò ở quán cơm ven đường, tôi gọi một chiếc xe dù chạy thẳng đến hồ chứa nước Tam Thắng.

Vác cái balo leo núi nặng trĩu chuyển hết xe này đến xe khác làm tôi đổ mồ hôi hột, tự nhủ đúng là rách việc, xem ra phải nhanh chóng kiếm chút vốn liếng tậu một chiếc xe tàng tàng mới được.

Chiếc xe tải nhỏ lắc lư tiến vào con đường liên xã, hai bên đường cây cối mọc um tùm, khung cảnh dần trở nên hoang vắng, đìu hiu.

"Chú em, nhìn đống đồ lỉnh kỉnh thế này, định lên hồ câu cá hả?" Trên đường đi, gã tài xế vừa ngậm điếu thuốc phì phèo vừa bắt chuyện với tôi.

"Câu cá á? Không phải người ta đồn cái hồ đó có dớp, hay có người chết đuối sao, thế mà vẫn có người dám vác cần lên đó câu cá à?" Tôi ngạc nhiên hỏi vặn lại.

"Úi xời, mấy vụ tai nạn đó cũng xảy ra từ mấy năm trước rồi, dân quanh đây hiếm ai bén mảng tới đó lắm, tình hình dạo này ra sao tôi cũng chịu. Nghe ông bạn tôi kể, cứ canh lúc trời quang mây tạnh mà đi, trước khi trời sập tối thì rút êm là chả sao cả."

"Bác tài này, bác là dân bản địa ở đây, chắc phải biết rõ cái hồ đó đã xảy ra chuyện gì chứ?"

"Dù sao thì hồ cũng bị phong tỏa rồi, kể cho chú em nghe cũng chẳng sứt mẻ gì." Gã tài xế là một tay trung niên hoạt ngôn, vừa mở máy là tuôn luôn một tràng. "Hồi mới rục rịch xây dựng cái đập nước đó, mấy cụ bô lão trong làng tôi kịch liệt phản đối."

"Các cụ bảo cái đập nước đó đặt sai vị trí, động đến long mạch phong thủy của vùng, không đè nổi âm khí, nên kiểu gì cũng có người bỏ mạng."

"Ngoài dân làng tôi ra, dân thiên hạ chẳng ai biết cái hồ chứa nước đó ngày xưa vốn dĩ chỉ là một cái đầm nhỏ xíu, gọi là Đầm Cô Dâu đâu."

Gã tài xế ném tàn thuốc ra ngoài cửa sổ, nét mặt bỗng trở nên bí hiểm lạ thường.

"Đầm Cô Dâu?" Tôi nhạy bén tóm lấy từ khóa, hai mắt sáng rực. Mãi mới móc ra được chút thông tin liên quan đến hai chữ "cô dâu", tôi vội vàng rút ngay một điếu thuốc đưa cho gã tài xế.

"Bác tài ơi, tôi khoái nhất là nghe kể chuyện xưa đấy. Bác kể nốt đi, cái Đầm Cô Dâu này có gì ly kỳ thế?"

Điếu thuốc này là hàng xịn tôi được ông anh mập ở thị trấn Long Phúc cho. Gã tài xế có vẻ khoái chí với điếu thuốc ngon và cả sự tò mò lộ rõ trên mặt tôi. Gã dắt điếu thuốc lên tai, tiếp tục câu chuyện.

"Nghe các cụ kể lại, từ thời nảo thời nào rồi, tôi cũng chả nhớ rõ. Có một lão quan lớn để mắt đến con gái của một gia đình nông dân nghèo rớt mùng tơi, bèn phái kiệu tám người khiêng đến rước dâu. Nào ngờ cô gái nhất quyết không chịu, thế là đám tay sai ra tay giết chết cặp vợ chồng già, rồi ép cô gái lên kiệu hoa."

"Lúc quay về, chả hiểu sao bọn khiêng kiệu lại đi lạc đường. Cứ thế lóng ngóng rước kiệu đến một cái đầm nước nhỏ. Lúc đó trời đang nắng chang chang, bỗng mây đen kéo tới kịt mù, che khuất cả mặt trời. Rồi một trận cuồng phong dị thường nổi lên, cuốn phăng cả kiệu hoa lẫn cô dâu xuống đầm nước."

"Sau đó, đám tay sai vớt được cô dâu lên thì cô gái đã tắt thở từ đời nào. Bọn chúng không biết ăn nói thế nào với lão quan lớn, bàn tới bàn lui, cuối cùng đánh liều nhét xác cô dâu vào lại kiệu hoa rồi rước về."

"Về đến nơi, bọn chúng nhét tiền bịt miệng bà mối, rồi lén lút đưa cái xác cô dâu vào động phòng. Vì cô dâu trùm khăn voan đỏ, lại là lấy vợ lẽ, rước vào bằng cửa sau, nên chẳng ai phát giác ra điều gì bất thường."

"Đến tối, lão quan lớn say khướt lảo đảo bước vào động phòng, sau đó chẳng thấy tiếng động gì nữa. Người hầu kẻ hạ trong phủ cũng chẳng mấy bận tâm, cứ ngỡ lão say quá nên ngủ thiếp đi."

"Cho đến sáng hôm sau, có nước rỉ ra từ khe cửa phòng tân hôn, mọi người mới tá hỏa phát hiện có chuyện chẳng lành. Bọn gia đinh đạp cửa xông vào, cảnh tượng bên trong khiến bọn chúng hồn xiêu phách lạc, ngã khuỵu xuống đất."

Kể đến đây, gã tài xế dừng lại một nhịp, ngoái đầu lại nhìn tôi bằng ánh mắt u ám.

"Chú em thử đoán xem, bọn chúng đã nhìn thấy gì?"