Gió giật từng cơn, hất tung những hạt mưa lạnh buốt vào trong đình. Hồ chứa nước nổi sóng cuồn cuộn, từng đợt bọt tung trắng xóa đập ầm ầm vào vách đập.
Năm khuôn mặt trẻ măng hiện lên vẻ nhợt nhạt pha lẫn sắc xám tử khí. Lưỡi hái tử thần đã kề sát cổ mà họ vẫn dửng dưng không hay biết. Giữa màn mưa gió mịt mù, bọn họ xúm xít lại, dán mắt vào bộ trang phục 'kỳ dị' của tôi.
Mặc nguyên cây đồ lặn, nửa thân trên còn quấn chằng chịt dây bảo hộ, một đầu dây thừng lủng lẳng cột vào thành cầu sắt.
Sợ hàng rào đá bị phong hóa không đủ chắc chắn, tôi quyết định cột dây bảo hộ vào thành cầu. Lỡ có sa chân xuống nước, ít nhất còn có thứ để bám víu mà leo lên.
"Này ông bạn, đồ nghề trang bị gớm đấy, sao lại lủi thủi bơi lội một mình ở đây? Chưa nghe qua mấy lời đồn đại về cái hồ này à?" Gã đầu đinh cất giọng trêu chọc.
"Nghe rồi, thế nên tôi mới phải trang bị phòng hộ tận răng như thế này. Còn mấy người, sao lại đến đây câu cá?" Tôi cau mày, trong lòng cứ lấn cấn không biết có nên cảnh báo cho năm người này một câu không.
"Chỗ này vắng vẻ, ít người lui tới, cá lại háu ăn hơn." Gã đầu đinh đáp lấy lệ, mắt lại lấm lét liếc xéo sang cô nàng tóc xoăn đứng bên cạnh.
Cô ả diện một chiếc áo sơ mi ngắn cũn cỡn chả che nổi eo, quần đùi bò mix với quần tất màu da, chân xỏ đôi sandal cao gót điệu đà. Tiếc thay, bộ cánh diện ra đường đã bị trận mưa xối xả làm cho tả tơi.
Mũ rộng vành sũng nước, kính mát vắt lủng lẳng trước ngực. Lớp áo mỏng manh dính chặt vào da thịt, phô bày những đường cong lấp ló. Bắt gặp ánh mắt tà dâm của gã đầu đinh, cô ả liếc xéo một cái đầy vẻ hờn dỗi.
Cô nàng còn lại thì để tóc ép thẳng đuột, tay trong tay dính như sam với gã mặc áo hoa, chắc là một đôi.
Cuối cùng là một gã lọt thỏm, vóc dáng thấp bé, đeo cặp kính cận gọng đen dày cộp, trông khù khờ và nhạt nhòa nhất đám.
"Chết tiệt, chẳng biết bao giờ mưa mới tạnh đây." Cô nàng tóc xoăn ôm chặt bờ vai đang run lên bần bật vì lạnh do mặc quá hớ hênh. "Đang nắng ráo thế tự nhiên đổ mưa, biết thế này đã chẳng thèm đi dã ngoại với các người."
"Không sao đâu cưng, lại đây ôm anh cái là hết lạnh ngay." Gã đầu đinh cười hềnh hệch, dang rộng vòng tay kéo tọt cô nàng tóc xoăn vào lòng.
"Xê ra, chỉ được cái lợi dụng sàm sỡ là nhanh." Cô nàng tóc xoăn đấm thùm thụp vào ngực gã, vùng vẫy thoát ra.
"Thôi nào em gái, đừng có kén cá chọn canh nữa, qua chuyến đò này là hết người rước đấy." Gã áo hoa ôm bạn gái tóc thẳng vào lòng, lên tiếng bênh vực anh em cốt cán.
"Hội này có ba mống đàn ông, tôi thì chậu đã có hoa, cô đừng có hòng. Trừ thằng Hạo ra thì chỉ còn mỗi thằng Cận kia thôi, nó còn lùn hơn cả cô, cô định dựa dẫm vào nó à? Haha!"
Gã áo hoa và gã đầu đinh phá lên cười hô hố sảng khoái. Cô nàng tóc thẳng thì e dè hơn, rúc vào ngực bạn trai lấy tay che miệng.
Gã lùn đeo kính cận cúi gằm mặt, lầm lũi vắt kiệt nước mưa trên áo, dường như đã quá quen với việc bị lôi ra làm trò cười.
"Xùy xùy xùy, ai bảo ở đây chỉ có ba gã đàn ông? Soái ca kia không phải đàn ông chắc?"
Cô nàng tóc xoăn vuốt lại mớ tóc sũng nước, cố ưỡn ẹo tạo dáng gợi cảm, mon men tiến đến gần tôi, hồn nhiên vắt một tay lên vai tôi như quen thân từ tám đời.
"Tôi thấy đi chung với soái ca này vẫn là an tâm nhất."
Bàn tay ả lạnh toát, còn lạnh hơn cả nước mưa, nhiệt độ cơ thể y chang xác chết.
"Mưa lớn thế này, ở đây không an toàn đâu, trượt chân rơi xuống nước là tiêu đời. Mọi người mau rời khỏi đây đi." Tôi lùi lại một bước, né bàn tay của cô ả, rồi cất giọng khuyên nhủ.
"Bọn này đi hay ở cần đếch gì anh phải bận tâm?" Gã đầu đinh tỏ vẻ cay cú ra mặt, vẫy vẫy tay gọi cô nàng tóc xoăn. "Em gái, ra đây mau. Đã dặn là đừng tiếp chuyện với người lạ rồi mà không nhớ à?"
Thái độ xa lánh của tôi khiến cô nàng tóc xoăn cũng mất hứng, trĩu môi "Xì" một cái rồi uốn éo đi về phía đám bạn. Nhưng ả vẫn cố tình né xa vòng tay của gã đầu đinh, đứng tít sang bên cạnh cô nàng tóc thẳng.
Hai ả phụ nữ rầm rì to nhỏ với nhau cái gì đó, lúc thì khúc khích cười, lúc lại quay sang liếc xéo mấy gã đàn ông rồi buông vài câu trách cứ.
Gã đầu đinh mặt dày xấn xổ chen vào đứng cạnh cô nàng tóc xoăn, huých gã kính cận văng ra tuốt mép ngoài cái đình. Nửa thân người gã cận phơi ra ngoài trời, hứng trọn từng xô nước mưa xối xả.
Gã cận sững người một thoáng, hơi nước mờ mịt che lấp cặp mắt kính dày cộp, chẳng ai đoán được gã đang nghĩ gì. Gã không hề oán than gã đầu đinh nửa lời, chỉ lầm lũi nghiêng người lách sâu vào bên trong một chút.
Sáu con người chen chúc trong cái đình nhỏ xíu.
Năm người kia tuy đi chung một hội, nhưng lại bằng mặt mà chẳng bằng lòng.
Tôi không muốn dây dưa vào mấy vụ xích mích của bọn họ, nhắc nhở một câu cũng chỉ là do thấy chết không cứu được, nghe hay không thì tùy.
Lúc này, mưa tuôn như trút nước, hệt như ông trời đang há to miệng trút cơn thịnh nộ xuống thế gian.
Không khí đặc quánh hơi ẩm, hít một hơi cũng toàn mùi nước.
Nhìn ra xung quanh chỉ thấy một màn trắng xóa, cả thung lũng như bị dìm trong biển nước mênh mông.
Gió giật mạnh, tạt nước mưa ràn rạt vào trong đình hóng mát trống huếch trống hoác. Đứng trong này chẳng khác gì đứng giữa trời mưa là mấy.
Đám năm người kia chẳng còn tâm trạng đâu mà buôn chuyện, xúm xít co cụm lại thành một đống, bị gió mưa quật cho không mở nổi mắt.
Cũng may tôi đã nhanh trí mặc đồ lặn từ trước. Dù đi lại hơi vướng víu một tí, nhưng bù lại không bị ướt như chuột lột.
Sợi dây thừng an toàn cứ đung đưa vật vờ trong gió. Mặt hồ chứa nước sùng sục như chảo nước sôi, bọt tung trắng xóa. Chớp mắt một cái, dường như có vật gì đó lấp ló trồi lên rồi lại lặn ngụp xuống.
Gió táp mưa sa mù mịt, chẳng thể nhìn rõ.
Tay tôi nắm chặt sợi dây thừng, cảnh giác đăm đăm nhìn xuống mặt nước. Chiếc balo chống nước trên lưng đang cất giữ những vật dụng quan trọng, sẵn sàng để ứng phó với bất cứ sự cố nào.
"Hoàng Hạo, cái tay của anh để yên có được không? Anh coi tôi là loại người gì mà hở ra là sàm sỡ?"
"Tao nhổ vào! Cả cái làng này ai chả biết mày là hạng đàn bà lăng loàn, ngủ với bao nhiêu thằng rồi mà còn bày đặt giả bộ thanh tao?"
Nhóm năm người bỗng nổ ra một trận cãi vã nảy lửa. Thủ phạm chính là cô nàng tóc xoăn và gã đầu đinh.
"Tiểu Mỹ à, Hoàng Hạo chắc chắn không cố ý đâu. Bọn mình đứng sát sàn sạt thế này, có khi anh ấy lỡ tay chạm vào thôi." Cô nàng tóc thẳng vội vàng xen vào hòa giải, kéo tay cô nàng tóc xoăn.
"Lỡ tay? Lỡ tay kiểu gì mà thọc hẳn tay vào trong áo tao hả?" Cô nàng tóc xoăn cười nhạt, tiện tay đẩy mạnh gã đầu đinh một cái.
Mặt đất trơn trượt đầy nước, gã đầu đinh lảo đảo, suýt thì ngã cắm đầu xuống dòng nước đang sôi sùng sục.
"Đệt mẹ mày! Hôm nay ông mày đã nể mặt mày rồi mà mày dám ra tay à!" Sắc mặt gã tối sầm lại, giơ tay tát thẳng vào mặt cô nàng tóc xoăn một cú trời giáng.
"Hoàng Hạo, tao liều mạng với mày!" Cô nàng tóc xoăn uất ức tột độ, cào một đường ứa máu trên mặt gã đầu đinh bằng bộ móng tay nhọn hoắt.
Hai người lao vào đánh nhau cấu xé loạn xạ trong cái đình bé tí hin. Gã đầu đinh ra tay tàn bạo, thừa nước đục thả câu sàm sỡ cô ả không ít.
Thấy quần áo vốn đã mỏng manh ít ỏi của cô bạn đang bị gã đầu đinh xé rách tả tơi, cô nàng tóc thẳng định nhào vô can ngăn, nhưng lại bị gã áo hoa kéo lại với vẻ mặt khoái chí, hả hê.
Cuối cùng, gã kính cận lùn tịt là người duy nhất đứng ra can thiệp.
"Anh Hạo, chị Mỹ, đừng đánh nhau nữa..."
"Cút ngay! Ở đây đến lượt mày lên tiếng à?" Gã đầu đinh gầm lên một tiếng, hoàn toàn không thèm để gã kính cận vào mắt.
Gã kính cận co rúm người lại, run rẩy chỉ tay xuống mặt nước đang sủi bọt ùng ục, lắp bắp nói.
"Không, không phải... mọi người nhìn kìa, dưới nước... hình như có... có cái đầu người trồi lên..."