Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 48: Ám khí tử vong



Mới tới nơi đã dính ngay lúc thời tiết trở chứng, xui xẻo đến thế là cùng!

Một dự cảm chẳng lành len lỏi vào tâm trí tôi. Đám mây đen kia như một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy tôi.

Mất đi ánh sáng mặt trời, dòng nước xanh ngọc bích phút chốc hóa thành màu xám đen nhờn nhợt. Quần thể núi non bao bọc xung quanh như cắt đứt hồ chứa nước này khỏi thế giới bên ngoài. Từng lùm cây rậm rạp bỗng chốc trở nên u tối, tĩnh mịch. Bầu không khí lập tức nhuốm một màu u ám, rợn người.

Đám nam thanh nữ tú đang cắm trại vẫn vô tư đùa giỡn, chẳng mảy may bận tâm đến sự thay đổi bất thường của thời tiết.

Có người trong nhóm phát hiện ra tôi, đưa mắt nhìn chằm chằm đầy tò mò. Một cô gái trong số đó còn nhiệt tình vẫy tay chào, có vẻ coi tôi như một chiến hữu đi câu cá.

Tôi gật đầu đáp lễ, nhưng chẳng có hứng thú kết giao. Quàng chiếc balo leo núi lên vai, tôi bắt đầu leo lên những bậc thang dẫn lên đỉnh đập.

Con đập cao vút phải đến sáu chục mét, được xây bằng đá tảng. Đã lâu không có người qua lại, mặt đá bám đầy lớp rêu xanh trơn trượt. Đi tay không đã đủ chết khiếp rồi, nói gì đến việc tôi đang phải vác một cái balo leo núi nặng trĩu trên lưng.

Nhưng may mắn là, nhờ có quả Long Diên gột rửa gân cốt, thể lực của tôi đã dẻo dai hơn trước rất nhiều. Lên đến đỉnh đập, hạ balo xuống thở dốc hai phút, đôi chân nhức mỏi đã hồi phục lại ngay.

Lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi đứng trên đỉnh đập phóng tầm mắt xuống hạ nguồn. Dù thu trọn cả mặt hồ thơ mộng vào tầm mắt, nhưng cái độ cao sáu mươi mét vẫn khiến người ta lạnh gáy.

Chính giữa đập có một cây cầu bằng khung sắt, mặt cầu thiết kế dạng lưới rỗng, ai yếu bóng vía chắc chẳng dám bước chân lên.

Hai bên cây cầu sắt là hai cái đình hóng mát sơn màu đỏ rực, có lẽ được xây để phục vụ du khách ngắm cảnh.

Lướt mắt một vòng, tôi nhận ra một điều kỳ lạ. Mọi công trình ở đây đều lấy màu đỏ làm chủ đạo. Những cái đình đỏ choét, những thanh lan can đỏ lựng, lạc lõng giữa khung cảnh non nước hữu tình, trông dị hợm vô cùng.

Dù hồ đã ngừng hoạt động nhưng lượng nước tích trữ vẫn rất lớn, mặt nước xám ngắt mấp mé vạch chỉ báo 40 mét trên thân đập.

Đứng trong đình nghỉ mát, tay bám vào thanh lan can đỏ đã tróc sơn lỗ chỗ, mắt đăm đăm nhìn xuống mặt nước sâu thăm thẳm, lông mày tôi nhíu chặt lại.

Thường thì, người bình thường nếu không có thiết bị lặn chuyên nghiệp, lặn sâu chục mét đã là kịch kim. Càng lặn sâu, áp lực lên cơ thể càng lớn, người chưa qua đào tạo bài bản sao mà chịu nổi.

Với cái thằng bơi lội toàn chơi kiểu chó bơi như tôi, nghĩ đến việc lặn sâu hơn ba mươi mét đã thấy run bần bật rồi. Đằng này lại còn bắt phải mò cho được một bộ hài cốt dưới đó nữa chứ.

Đây đúng là nhiệm vụ bất khả thi.

Tôi ngước nhìn bầu trời. Đám mây đen không những không tan đi mà còn kéo đến ngày một dày đặc hơn.

Không khí ngột ngạt đến khó thở, báo hiệu một trận mưa lớn sắp ập xuống.

Độ khó của lần livestream này đã tăng lên gấp bội so với trước.

Cười khổ một tiếng, tôi rút điếu thuốc châm lửa, ngồi phịch xuống mép đình, cố gắng xâu chuỗi lại mọi thứ.

Nhiệm vụ lần này là trước khi trời sáng, vớt bộ hài cốt của cô dâu thật sự từ dưới hồ lên.

Truyền thuyết về Đầm Cô Dâu có từ thời cổ đại, xác cốt của cô dâu bị đuối nước chắc đã rữa nát thành bùn từ tám đời rồi. Thế nên, cô dâu được nhắc đến trong nhiệm vụ này tuyệt đối không phải là người trong Đầm Cô Dâu, mà chắc chắn là người đã bỏ mạng sau khi cái hồ chứa nước này được xây dựng.

Nhưng kể cả là như vậy, số người đuối nước ở cái hồ này đếm không xuể, làm sao phân biệt được bộ xương nào là của cô dâu?

Quần áo?

Cô dâu thường mặc hỉ phục, dù là váy cưới Tây hay áo cưới truyền thống, kiểu gì cũng khác bọt so với quần áo của người bình thường.

Chỉ hy vọng bộ hỉ phục của cô ta đủ xịn xò, ngâm dưới nước ba năm mà vẫn chưa rách nát.

Toàn bộ hồ chứa nước tĩnh lặng như một vũng nước đọng, không một gợn sóng lăn tăn. Hình ảnh bầu trời u ám phản chiếu xuống mặt nước càng khiến đáy hồ thêm phần sâu hoắm, thăm thẳm.

Dưới đáy nước dường như đang ẩn chứa một vực thẳm vô tận, một khi sa chân xuống là không bao giờ ngoi lên được nữa.

Tựa lưng vào thanh lan can đỏ loang lổ vết sơn, tôi cúi xuống nhìn mặt nước. Hình bóng của tôi phản chiếu mờ ảo, khuôn mặt nhòe đi không rõ ràng.

Nhìn chằm chằm vào mặt nước một lúc, người ta dễ sinh ra một loại ảo giác rùng rợn, bất giác muốn xích lại gần hơn, muốn nhìn cho rõ xem khuôn mặt đó có thực sự là của mình không...

Đầu ngón tay tôi bỗng nóng ran. Điếu thuốc rơi tõm xuống nước, tạo thành những vòng sóng nhỏ lăn tăn, phá nát hình ảnh khuôn mặt mờ ảo kia.

Tôi giật nảy mình bừng tỉnh. Lúc này mới nhận ra nửa thân người mình đã chồm ra ngoài lan can, một cánh tay đang vươn về phía mặt nước. Chỉ cần nhích thêm chút xíu nữa là tôi sẽ ngã lộn cổ xuống dưới.

Mồ hôi lạnh toát rịn đầy sống lưng, tôi vội vã bám chặt lấy lan can, lùi lại mấy bước, rút người vào trong.

Cho đến khi lùi xa khỏi mép nước, tim tôi vẫn đập thình thịch liên hồi. Tôi không dám liếc mắt nhìn mặt nước thêm một lần nào nữa.

Ngay sau đó, tôi hối hả kéo cái balo leo núi nặng trĩu vào trong đình hóng mát, định lôi đồ nghề ra nai nịt gọn gàng trước đã.

Chứ lỡ may trượt chân ngã xuống nước, livestream chưa kịp bắt đầu đã 'Game Over' thì toi mạng.

Vừa mở khóa balo, một trận gió lạnh mang theo những hạt mưa rào rạt tạt thẳng vào trong đình.

Tôi ngước nhìn bầu trời, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Đúng là mưa thật rồi.

Trời đất tối sầm lại, những đám mây đen kịt tầng tầng lớp lớp đang ùn ùn kéo xuống che kín cả thung lũng.

Gió rít ngày càng mạnh, mặt nước bắt đầu nổi sóng dữ dội. Dường như có thứ gì đó đang quẫy đạp, vùng vẫy dưới đáy nước đen ngòm kia.

Nỗi bất an trong lòng tôi dâng trào.

Tôi cuống cuồng tranh thủ chút thời gian trước khi trận cuồng phong ập đến, vội vã khoác bộ đồ lặn vào người, rồi quấn chặt một đầu dây thừng an toàn quanh eo, đầu còn lại buộc chặt vào thanh lan can sắt của cây cầu.

Rào... Rào...

Mưa xối xả mỗi lúc một nặng hạt.

Dưới hạ nguồn, nhóm năm người kia đã bỏ mặc cần câu và lò nướng, nháo nhào chạy ngược lên đập nước, lao thẳng về phía cái đình tôi đang trú ngưa.

Quần áo trên người họ đã sũng nước, ướt sũng, người nào người nấy như chuột lột.

"Tại các người cả đấy, đã bảo trời sắp mưa rồi mà không thèm nghe, giờ thì hay chưa, ướt sạch cả quần áo rồi!"

"Đúng đấy, thấy mưa là phải chui ngay vào xe, chả hiểu nghĩ gì mà còn đâm đầu lên tít trên này."

Lớp trang điểm tèm lem, những bộ quần áo ướt nhẹp dính sát vào cơ thể, làm lộ ra những đường cong nóng bỏng. Hai cô nàng trông thảm hại vô cùng, miệng không ngừng cằn nhằn.

"Em có biết mưa to thế này đâu. Cứ ngỡ là được ngồi thuyền ngắm hồ trong mưa bụi mờ mịt, lãng mạn biết bao..."

"Lãng mạn cái đầu cô!"

"Thôi được rồi, đợi ngớt mưa tí nữa rồi chúng ta rút. Tiếc đứt ruột mấy xiên thịt nướng, tôi còn chưa kịp nhón miếng nào."

"Vẫn là anh bạn này sáng suốt, thấy trời sắp đổ mưa là chui tọt vào cái đình này trú ngay."

Mấy gã đàn ông có vẻ lạc quan hơn, vừa hứng trọn những cú đấm thùm thụp của hai cô nàng, vừa vắt kiệt nước trên áo, còn không quên quay sang gật đầu chào hỏi tôi.

Tôi lịch sự mỉm cười đáp lại, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt nhẹp nước của họ. Chẳng biết do dầm mưa nhiễm lạnh hay gì mà sắc mặt người nào người nấy tái nhợt như xác chết.

Cái màu trắng ởn đặc trưng của người chết ấy, mang lại một cảm giác ghê rợn khó tả.

"Người anh em, ăn vận thế này chắc không phải dân đi câu đâu nhỉ? Ấy chà, nếu tôi không lầm thì mớ đồ nghề này là thiết bị lặn chuyên dụng phải không? Anh định bơi ở đây à?" Gã cắt đầu đinh trong nhóm lân la tiến lại gần, nghía mắt vào chiếc balo của tôi, vẻ mặt đầy tò mò.

Nghe vậy, những người khác cũng bị thu hút, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

"Đến cái hồ chứa nước này bơi, dũng khí đáng nể đấy ông bạn! Tại hạ xin bái phục!" Gã mặc áo sơ mi hoa hòe hoa sói bóng bẩy giơ ngón cái lên tán thưởng.

"Cứ cho là vậy đi." Tôi đáp lại hờ hững. Lúc bọn họ sán lại gần, một mùi tanh tưởi mục nát phảng phất bay tới mũi tôi, cái cảm giác ớn lạnh kỳ quái đó càng thêm mãnh liệt.

Ngẫm nghĩ một chút, tôi thầm nhẩm khẩu quyết trong đầu.

Thiên nhãn, mở!

Tôi giật nảy mình kinh hãi.

Năm người này, sắc mặt ai nấy đều xám ngoét, tử khí bủa vây. Đây chính là điềm báo của người sắp chết!