Tên đầu đinh sắp chết rồi?
Ai cũng biết rớt xuống cái hồ chứa nước này sẽ có kết cục gì.
Mặc dù ghét cay ghét đắng gã, nhưng trơ mắt nhìn một mạng người sắp tan biến, tim tôi vẫn vô thức thắt lại.
Cái thứ trông như đầu người kia đang dập dềnh trên mặt nước, sóng đánh dạt nó tiến về phía tên đầu đinh.
"Này, anh còn đứng ngây ra đó làm gì, mau ra cứu người đi chứ!" Gái tóc uốn trừng mắt hét vào mặt tôi.
Bọn họ chẳng ai dám nhúc nhích, người duy nhất có thiết bị an toàn ở đây là tôi. Do dự một lát, tôi ước lượng khoảng cách của sợi dây an toàn rồi cất bước đi về phía tên đầu đinh.
Thứ đen ngòm kia đã trôi đến ngay bên dưới gã.
Đúng lúc này, tên đầu đinh vùng vẫy loạn xạ thế nào lại túm được lan can đập nước rồi co người kéo nốt nửa thân trên lên.
Thứ đen ngòm kia nán lại trên mặt nước một chút rồi chìm nghỉm.
Tôi thở phào, dừng bước. Nhưng biểu cảm của hai nữ một nam kia lại rất dị, cứ như... đang tiếc nuối?
"Mẹ kiếp! Tại cái thằng xui xẻo nhà mày ám tao!" Tên đầu đinh vừa nhặt lại được cái mạng không những không tởn, mà còn làm tới, điên cuồng lao vào đạp gã Mắt Kính.
Mắt Kính bị đánh thê thảm đến mức không kêu nổi một tiếng, nằm nhừ tử như cái xác chết mặc cho tên đầu đinh trút giận.
"Này, tại anh cả đấy, anh chọc điên hắn làm gì, Mắt Kính sắp bị đánh chết rồi kìa!" Gái tóc uốn thế quái nào lại đổ vấy sang tôi, gân cổ lên quát.
Tôi nheo mắt.
Con ả này dường như luôn cố tình chĩa mũi dùi mâu thuẫn vào tôi.
"Đúng, lỗi của anh, nếu không Mắt Kính đâu bị đánh thê thảm thế."
"Anh mau ra kéo Mắt Kính về đi, hắn mà chết thì anh là tòng phạm đấy!"
Gái tóc thẳng và tên áo hoa cũng hùa theo. Cả ba đứa cá mè một lứa, quyết tâm muốn gài tôi.
Muốn mượn tay tôi để dằn mặt tên đầu đinh à?
"Mắt Kính là bạn các người hay là bạn tôi?" Tôi cười nhạt, đâu có ngu mà đi làm bia đỡ đạn cho kẻ khác. "Nực cười thật, bạn mình bị bắt nạt thì không dám cứu, lại đi trách một thằng người ngoài như tôi."
Bọn họ cứng họng.
Tên đầu đinh đánh chán chê, vừa chửi thề vừa đi về phía chòi nghỉ mát.
"Hoàng Hạo, cậu làm thế không thấy quá đáng à? Dù gì cũng là bạn bè đi chơi chung, sao cậu lại đánh người ta ra nông nỗi đó?" Gái tóc thẳng lúc này mới lên tiếng.
"Ngậm miệng, chuyện của đàn ông, đến lượt đàn bà nhà cô xen vào chắc!" Hoàng Hạo trừng mắt hung tợn.
"Này Hạo, cô ấy là bạn gái tôi, mày muốn ra oai thì cũng phải nhìn người chứ?" Tên áo hoa khó chịu, ưỡn ngực ra mặt bảo vệ bạn gái.
Gái tóc thẳng lập tức hếch cằm kiêu ngạo, khiêu khích nhìn Hoàng Hạo.
"Bạn gái mày à?" Hoàng Hạo nhếch mép cười bỉ ổi. "Lúc ả lén lút trèo lên giường tao, ả đâu có nói ả là bạn gái mày!"
"Cái gì?" Sắc mặt tên áo hoa và gái tóc thẳng đồng loạt biến sắc, ngay cả biểu cảm của ả tóc uốn đứng cạnh cũng trở nên đầy ẩn ý.
"Hoàng Hạo, cậu đừng có ngậm máu phun người! Chó xù đừng hòng đòi mọc ngà voi! Đồ bỉ ổi!" Gái tóc thẳng ôm chặt cánh tay bạn trai, thẹn quá hóa giận hét toán lên. "Anh Minh, anh đừng tin hắn, hoàn toàn không có chuyện đó!"
Sắc mặt Minh xám xịt, âm tình bất định.
"Trên mông cô ta có một nốt ruồi đen, tao nói không sai chứ?" Hoàng Hạo cười khùng khục đầy đê tiện và hiểm độc. "Nếu cô ta chưa cởi đồ trước mặt tao, sao tao biết được chuyện này?"
Mặt Minh thoắt cái trắng bệch, bàn tay đang run rẩy siết chặt thành nắm đấm.
"Hoàng Hạo! Cái đồ tiểu nhân đê tiện nhà cậu, rõ ràng là cậu rình tôi thay đồ!" Gái tóc thẳng tức muốn nổ tung. "Anh Minh, anh sẽ không tin lời hắn thật đấy chứ? Hắn có thể đánh Mắt Kính ra nông nỗi kia, hắn là loại người gì anh còn lạ gì nữa?"
Minh không nói lời nào.
"Nếu anh không tin, em... em sẽ chứng minh cho anh xem!" Gái tóc thẳng cuống cuồng buông tay bạn trai ra, xoay người lao tới tóm lấy lan can đá của chòi nghỉ mát, làm bộ muốn nhảy xuống.
Mặt nước đục ngầu không ngừng cuộn trào, thỉnh thoảng lại nổi lên một vật thể đen ngòm tròn lẳn, chưa kịp nhìn rõ thì đã lại chìm xuống.
Thật sự là đầu người sao?
Tôi vội vàng lấy chiếc điện thoại dùng để livestream đang bọc trong túi zip chống nước ra. Bật máy, chĩa thẳng camera về phía mặt nước.
Ánh sáng âm u cộng thêm cơn mưa xối xả khiến khung hình nhòe nhoẹt, chẳng nhìn rõ được thứ gì.
"Tiểu Tình, em làm cái gì vậy?" Minh vội ôm ngang eo bạn gái, kéo giật lại. "Anh đã nói là không tin em bao giờ đâu? Em đừng làm chuyện dại dột!"
"Đúng đấy Tiểu Tình, cậu bình tĩnh lại đi, cho dù có xảy ra chuyện gì không vẻ vang thì cũng đâu thể đem mạng sống ra làm trò đùa được."
Lời của ả tóc uốn nghe như đang khuyên can, nhưng thực chất lại đâm chọt mỉa mai, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt đầy trào phúng.
Tiểu Tình giãy giụa vài cái rồi rúc vào lòng bạn trai, thút thít khóc.
Minh vỗ về an ủi vài câu, ngẩng lên nhìn Hoàng Hạo bằng ánh mắt rực lửa hận.
Anh em tương tàn, chị em nhựa thân ai nấy lo.
Vở kịch của năm con người này càng lúc càng máu chó.
Cứ đà cãi vã này, mâu thuẫn giữa họ rất có thể sẽ mất kiểm soát.
Có lẽ, đây chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của họ.
Có cách nào ngăn cản không?
Tôi chẳng có chút thiện cảm nào với đám người này, họ tự tìm đường chết là chuyện của họ, nhưng con ả tóc uốn kia có vẻ tâm địa bất chính, cứ vô tình hay cố ý lôi tôi vào tròng.
Mâu thuẫn vẫn đang leo thang, mùi thuốc súng nồng nặc đến mức cơn mưa tầm tã cũng chẳng thể dập tắt.
"Hoàng Hạo, vợ bạn không được đụng. Tao cảnh cáo mày, đừng có sủa bậy nữa, cũng đừng hòng có ý đồ gì với Tiểu Tình! Mày không có bản lĩnh tán đổ Tiểu Mỹ thì trút giận lên đầu bọn tao, thế mà gọi là đàn ông à?" Minh nghiến răng trừng mắt.
"Này Minh, mày lôi tao vào làm gì, liên quan quái gì đến tao!" Tiểu Mỹ (tóc uốn) lườm gã.
"Không tán đổ cô ta á? Mày tưởng tao vô dụng như mày chắc?" Hoàng Hạo cười khẩy khinh miệt. "Tao chỉ cần ngoắc ngón tay, thiếu gì đàn bà tự nguyện leo lên giường tao. Hồi trước, bạn gái mày cũng làm y hệt thế đấy."
"Mày biết tại sao ả lại chọn mày làm bạn trai không? Vì ông đây đá ả rồi, ả vẫn muốn bám lấy ông, nên mới tìm cái lốp dự phòng là mày, mục đích là để có cớ gặp tao đấy, thằng ngu này mày có biết..."
"Mày ngậm cái mõm chó lại!"
Hoàng Hạo chưa nói hết câu mỉa mai tàn độc thì đã bị Minh gầm lên ngắt lời. Gã điên cuồng lao tới.
Hai thằng đàn ông lao vào cấu xé nhau trong cái chòi nghỉ mát chật hẹp. Tôi quyết định tránh xa bọn họ, dời sang cái chòi bên kia cầu sắt.
Xách balo leo núi lên, tôi vừa bước ra khỏi chòi, sau lưng chợt vang lên một tiếng "Tũm" rõ to.
Tôi kinh ngạc ngoái lại.
Hai ả đàn bà đứng chết trân, còn Minh thì đang bám lấy mép lan can đá, thẫn thờ nhìn chằm chằm xuống nước.
"Cứu... Cứu mạng..." Giữa những lớp sóng cuồn cuộn, tiếng Hoàng Hạo vùng vẫy kêu cứu vọng lên.
"Cứu..."
Gã ngoi lên mặt nước, hoảng loạn bơi về phía bờ, nhưng đột nhiên cơ thể gã bị giật mạnh chìm xuống, mất hút trong làn nước đục ngầu.