Nỗi kinh hoàng cuồn cuộn ập đến như thác lũ.
Mặc cho bộ đồ lặn bó sát bưng bít, tôi vẫn cảm nhận được mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả người trong tích tắc, từng sợi lông tơ dựng đứng hết cả lên.
Toàn thân lạnh ngắt, tôi cứng ngắc xoay người, dán mắt vào hai bộ hài cốt cô dâu đang ôm chặt lấy nhau.
Tà áo cưới đỏ sẫm phất phơ, hai bộ hài cốt chầm chậm xoay vòng theo từng gợn sóng.
Bọn chúng dường như đách có mặt, phía trước hay phía sau cũng chỉ toàn là tóc đen thòng lọng.
Một phần tóc quấn chặt vào đám rong rêu, phần còn lại tản ra xung quanh, uốn éo vươn về phía tôi như bầy rắn nước.
Lùi lại, bản năng thôi thúc tôi lùi lại ngay lập tức.
Sự khiếp hãi trong lòng tôi lúc này đách có ngôn từ nào diễn tả nổi.
Mớ tóc đen lổm ngổm bò lên người tôi, lạnh ngắt, nhơn nhớt và sặc mùi tanh tưởi.
Tôi cũng đách hiểu tại sao mình bọc kín mít thế này mà vẫn cảm nhận rõ ràng đến vậy. Tôi chỉ biết vung con dao găm chém loạn xạ trong cơn hoảng loạn tột độ.
Nhưng lần này tôi đách còn may mắn nữa.
Lưỡi dao sắc bén không tài nào cứa đứt được những lọn tóc đen. Càng lúc càng có nhiều sợi tóc leo lên người tôi, dày đặc, bủa vây từ mọi phía, trói chặt tôi y như con nhện đang nhả tơ bọc mồi.
Cơ thể cứng đờ không thể nhúc nhích. Con dao găm vuột khỏi tay, chẳng biết rớt đi phương nảo phương nào.
Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là mớ tóc đen kịt phủ kín hai mắt. Một mảng tối đen ập tới, tôi hoàn toàn mất đi ý thức...
"Chị ơi trông chừng áo cưới đỏ của em, đừng để em ra đi quá sớm..." "Đêm khuya tóc chị buông lơi, đêm khuya mắt chị khép lại." "Đây là một lời thề bí mật, của riêng chị và của riêng em..." Chẳng biết bao lâu trôi qua, giữa không gian tăm tối tĩnh mịch, một giọng hát trong trẻo nhưng bi thương chợt cất lên văng vẳng.
"Áo cưới thì đỏ tươi, thuốc độc thì trắng muốt." "Mong sao người đàn bà anh vuốt ve máu chảy không ngừng, một đêm ân ái đâu phải, đâu phải lỗi của em." "Mong sao người đàn bà anh vuốt ve đang dần thối rữa, một đêm ân ái đâu phải, đâu phải lỗi của em..." Lời hát chất chứa nỗi sầu bi ai oán vô tận, nghe mà sống mũi cay xè, nước mắt chực trào.
Mí mắt giật giật, tôi rốt cuộc cũng mở bừng mắt. Đập vào mắt đách phải là thế giới dưới nước lạnh lẽo âm u, mà là khung cảnh thung lũng thanh vắng với dòng nước chảy róc rách.
Vẫn là ban đêm, nhưng chân tôi đang giẫm trên mặt đập vững chãi.
Chuyện quái gì thế này? Trương Kiến Minh đã kéo tôi lên rồi à?
Tôi bàng hoàng ngó nghiêng tứ phía. Trong chòi đúng là có người, nhưng đách phải Trương Kiến Minh, mà là một người phụ nữ mặc áo cưới đỏ sẫm.
Cô ta quay lưng về phía tôi, dáng người thon thả yểu điệu, mái tóc đen dài xõa tung.
Một chiếc đèn bão ánh sáng vàng vọt được đặt cạnh bên. Cô ta ngồi trên chiếc ghế đá trong chòi, đôi chân đung đưa nhè nhẹ. Tiếng hát bi thương ai oán nọ chính là phát ra từ miệng cô ta.
Lại là ảo giác à?
Tôi cắn mạnh đầu lưỡi, chớp mắt mấy cái nhìn lại, khung cảnh vẫn y chang.
Người phụ nữ đó là ai?
Tôi rón rén bước lại gần.
Có lẽ tiếng bước chân đã thu hút sự chú ý của cô ta. Cô ta chậm rãi đứng lên, xoay người lại, dáng vẻ mừng rỡ chạy về phía tôi.
"Kiến Minh, cuối cùng anh cũng tới rồi, em đợi anh lâu lắm rồi đấy!"
Tôi sững người khựng lại, hai mắt trợn ngược.
Dưới ánh đèn lờ mờ, khoảnh khắc cô ta quay người lại, nơi lẽ ra phải là khuôn mặt lại bị che kín bởi một mớ tóc đen.
Cô ta đách có mặt, hai bên đầu toàn là tóc, y chang cái đầu người nổi lềnh bềnh dưới nước kia.
Cô ta chính là chủ nhân của cái đầu lâu đó?!
Tôi quờ tay xuống hông, định rút vũ khí phòng thân nhưng chới với đách sờ thấy gì.
Cái túi đeo hông không cánh mà bay.
Kinh dị hơn là, bộ đồ lặn trên người tôi thế quái nào lại biến thành chiếc áo dài họa tiết của đàn ông.
Đây chẳng phải là áo chú rể mặc lúc thành hôn sao?
"Kiến Minh, anh lén lút trốn ra thế này, chị không phát hiện ra chứ?" Người phụ nữ không mặt nghiêng đầu, ân cần hỏi tôi.
Cổ họng tôi nghẹn đắng, đách rặn ra nổi chữ nào. Muốn lùi lại mà như có bàn tay vô hình đẩy tọt tôi vào trong chòi.
"Anh xem áo cưới của em có đẹp không?" Cô dâu ma quái xách mép váy xoay một vòng, cái vẻ e ấp thẹn thùng của ả càng khiến người ta sởn da gà da vịt.
"Anh đã hứa, ngày anh đưa em đi chính là ngày em chính thức gả cho anh. Từ giờ phút này, em là cô dâu của anh rồi nhé."
"Muộn rồi, chúng ta mau đi thôi, lỡ chị mà đuổi tới thì không thoát được đâu."
Tôi như một con rối đứt dây, bị cô dâu đầu người khoác tay tình tứ kéo đi sang phía bên kia chòi, bước lên cây cầu sắt.
"Kiến Minh, sao thế, sao anh không đi?"
Tôi cũng đách hiểu sao mình lại đột nhiên khựng lại. Cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát, miệng đách cạy ra được chữ nào.
"Có phải anh vẫn còn lưu luyến chị?"
"Rốt cuộc anh yêu ai? Trong hai chúng em, anh chỉ được chọn một thôi!"
Cô dâu đầu người càng nói càng ấm ức, ôm đầu khóc thút thít.
"Em gái! Em gái!"
Từ đầu cầu sắt bên kia, một người phụ nữ cũng mặc hỷ phục đỏ tất tả chạy tới. Cô ta cũng chẳng có mặt, chỉ có nguyên một mớ tóc đen.
Hai người đàn bà giống nhau như đúc, đứng kẹp tôi ở giữa.
"Trương Kiến Minh, buông em gái tôi ra!"
"Chị ơi, em xin chị, đừng cướp anh ấy khỏi tay em! Chị từng nói, trên đời này mọi thứ đều có thể chia sẻ với em, tại sao riêng anh ấy lại không được?"
"Em gái ngốc... anh ta có thật lòng với em đâu! Em đừng để anh ta lừa! Trên đời này, chỉ có chị mới đối xử thật lòng với em thôi!"
"Chị nói dối! Chị sợ anh ấy yêu em, chị mới là đồ lừa đảo!"
"Em gái..."
Hai người đàn bà lao vào cãi vã.
Trong lòng tôi cuộn lên một cảm giác kỳ quái tột độ. Lẽ nào đây là cảnh tượng trước khi họ rớt xuống hồ?
Sao lại bắt tôi chứng kiến chuyện này?
"Em gái, chị thương em hơn cả bản thân mình. Chị đã nói rồi, chỉ cần anh ta thật lòng với em, chị có gì mà không buông bỏ được! Nhưng anh ta lừa chị, và lừa cả em nữa!"
"Anh ta đồng ý kết hôn với chị, nhưng lại lén lút hẹn em ra đầm Cô Dâu, bảo là sẽ dẫn em đi trốn. Con ranh con ngốc nghếch này, cái loại đàn ông như thế không xài được đâu em..."
"Không, chị lừa em, chị lừa em, anh ấy không phải người như vậy... á..."
Người em gái bất thình lình bị đẩy tọt xuống nước, vùng vẫy tuyệt vọng.
"Cứu em với, cứu em với chị ơi..."
"Trương Kiến Minh, tại sao anh lại đẩy em gái tôi xuống hồ? Đồ súc sinh!"
"Em gái, đừng sợ, chị tới cứu em đây."
Hai chị em mặc áo cưới đỏ sẫm ôm chặt lấy nhau dưới dòng nước đen ngòm. Ánh mắt họ hướng về phía gã đàn ông máu lạnh trên bờ, mang theo mối hận thù thấu xương tủy, chìm dần, chìm dần xuống đáy hồ.
Những giọt mưa lạnh buốt táp vào mặt tôi. Đột nhiên một trận cuồng phong ập tới, cuốn theo một ngọn sóng bạc đầu quật thẳng vào người tôi.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, bản thân vẫn đang chìm nghỉm dưới đáy nước.
Hai bộ hài cốt cô dâu đang ôm chặt lấy nhau. Mớ tóc đen của chúng giống hệt như mối hận thù trong lòng, ngày một sinh sôi nảy nở, dài đằng đẵng.
Cơ thể tôi bị cuộn chặt như một xác ướp Ai Cập bởi mớ tóc đen, càng lúc càng siết chặt.
Ống thở đã tuột mất từ đời nào. Lọn tóc trơn tuột lạnh buốt thít chặt lấy cổ tôi, hai buồng phổi như muốn nổ tung.
"Giết tôi thì giải quyết được cái đếch gì! Trương Kiến Minh đang ở trên đập kìa, có giỏi thì đi tìm anh ta mà tính sổ!" Tôi đách biết mình đã rặn ra được câu đó bằng cách nào.
Nước hồ đục ngầu ồ ạt tràn vào miệng, âm thanh nghe nhòe nhoẹt đứt quãng.
Nhưng cổ tôi bỗng nới lỏng ra, mớ tóc đen chầm chậm buông tha cho tôi.