Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 63: Nhị thập bát tú



Ăn uống xong xuôi, thể lực và tinh thần của tôi đã hồi phục đôi chút.

"Đại tiểu thư Chiến à, chuyện này dài lắm, chỗ này không tiện ở lâu, hay là trên đường về chúng ta vừa đi vừa nói nhé?"

"Hy vọng anh có thể thuyết phục được tôi!"

Chiến Lam tự lái xe đến. Xuống khỏi con đập, chúng tôi tiến vào bãi đỗ xe cỏ mọc um tùm. Ngoài chiếc xe con màu trắng của Chiến Lam, còn một chiếc xe bám đầy lá rụng và rêu xanh.

Đó chính là xe của năm gã câu cá kia.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, nó không giống với hôm qua. Cỏ dại mọc len lỏi qua các kẽ hở giữa bánh xe và mặt đất, thân xe cũng phủ đầy rêu phong. Rõ ràng, nó đã bị vứt chỏng chơ ở đây từ rất lâu rồi.

Năm gã đó đã chết từ đời thuở nào rồi sao?

Vậy những kẻ tôi gặp hôm qua rốt cuộc là thứ gì?

Rùng mình một cái, tôi không muốn đào sâu thêm, chỉ muốn nhanh chóng chuồn khỏi đây.

Quăng balo vào cốp, Chiến Lam nổ máy, lái xe vòng lại con đường cũ.

Hồ chứa nước dần khuất bóng. Ngồi thoải mái ở ghế phụ, tôi kể cho Chiến Lam nghe câu chuyện về cặp tân nương song sinh.

"Ý anh là gã đó gieo gió gặt bão?"

"Chính xác. Thế nên cô ngàn vạn lần đừng mang gánh nặng tâm lý làm gì, cái chết của gã nói trắng ra là chẳng liên quan gì đến cô hết. Dù không có cô, hai chị em họ cũng sẽ báo thù thôi. Gã đã hại chết rất nhiều người, kết cục hôm nay là quả báo, hạng người như gã chết chưa hết tội."

"Vậy tại sao anh lại chạy đến chỗ này? Anh và hai chị em họ có quan hệ gì?" Những ngón tay thon dài bám chặt vô lăng, Chiến Lam liếc nhìn tôi.

"Xem ra không giấu được cô rồi. Thật ra thân phận thực sự của tôi không phải thầy bói dỏm, mà là một nhà văn viết truyện kinh dị. Bình thường tôi rất thích chui rúc vào những nơi thế này để tìm tư liệu, tình cờ lại chạm trán Trương Kiến Minh." Tôi đã lường trước câu hỏi này nên đã dọn sẵn văn mẫu từ trước.

"Vốn định giúp gã một tay, ai ngờ gã không những là kẻ giết người mà còn định lấy mạng tôi. May mà có cô xuất hiện, âm mưu của gã mới không thành. Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, cô Chiến à, cô sẽ được phúc báo."

"Anh mà cũng biết viết tiểu thuyết á?" Chiến Lam kinh ngạc, lướt mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, "Tên truyện là gì, đăng ở đâu, khai mau để tôi còn đi bái đọc kiệt tác của anh."

"Kiệt tác thì không dám nhận, tên truyện là..." Tôi nhắm tịt mắt lại, giả vờ ngủ.

"Này, giả chết cái gì đấy." Chiến Lam rút một tay ra đẩy tôi một cái, nhưng tôi quyết không mở mắt. Đang mải lái xe, cô nàng cũng đành bất lực.

"Hừ, đợi về đến nơi rồi tôi tính sổ với anh sau!"

Mùi nước hoa thoang thoảng trong xe cực kỳ dễ chịu. Cơ thể rã rời, chẳng biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi thật.

"Này, dậy đi, đến nơi rồi!"

Đang ngủ say sưa thì bị Chiến Lam đánh thức một cách thô bạo.

"Đến rồi à?" Tôi lơ mơ mở mắt, "Cảm ơn cô Chiến đã ra tay tương trợ. Hôm nay tôi bận chút việc, hôm nào rảnh tôi mời cô đi ăn."

Lấy balo từ cốp xe, tôi cười với Chiến Lam một tiếng rồi lẻn ngay vào trong tiệm.

"Lý Vân Phong, anh trốn được mùng một nhưng không thoát được ngày rằm đâu. Ngày nào anh chưa nhả ra tung tích của chị tôi, ngày đó tôi tuyệt đối không tha cho anh!"

Chiến Lam tức tối giậm chân bành bạch, quăng lại một câu chửi thề rồi vút ga phóng đi.

Đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe khuất bóng góc phố, tôi mỉm cười, chui tọt vào phòng ngủ đánh một giấc.

Quá mệt mỏi, tôi ngủ một giấc mê mệt đất trời, chẳng mộng mị gì, đến lúc tỉnh dậy thì bụng đã réo sôi sùng sục.

Bụng đói meo, tôi lê lết cơ thể ê ẩm bò dậy, úp hai gói mì tôm tống vào bụng, cũng chỉ no được chừng bảy phần.

Thấy người ngợm sảng khoái hơn hẳn, tôi châm điếu thuốc, ngồi giữa tiệm, rút chiếc điện thoại livestream ra.

"Chúc mừng streamer, nhiệm vụ livestream lần này đã hoàn thành! Nhận được tiền thưởng 8900 tiền âm phủ."

"Tổng số tiền âm phủ hiện tại là 12.000, hãy tiếp tục cố gắng. Khi tiền âm phủ đạt đến một mức nhất định, bạn sẽ nhận được phần thưởng bất ngờ."

"Phần thưởng tự chọn: Một Viên An Thần, Công pháp Chưởng Tâm Lôi, Ba lá bùa hạ phẩm ngẫu nhiên."

Vuốt màn hình, tôi lần lượt đọc kỹ phần chú thích của từng món đồ.

Viên An Thần: Tĩnh tâm ngưng thần, nâng cao ý chí tinh thần.

Công pháp Chưởng Tâm Lôi: Bí thuật đại thừa của Huyền Thanh Quán, tụ lôi sét trong lòng bàn tay, xua đuổi tà ma.

Ba lá bùa hạ phẩm ngẫu nhiên: Không xét hung cát, rút thưởng ngẫu nhiên.

Đọc xong, không chút chần chừ, tôi chọn ngay Công pháp Chưởng Tâm Lôi.

Thứ tôi đang khao khát lúc này chính là pháp thuật trừ tà. Chưởng Tâm Lôi là một loại thuật tấn công cực kỳ bá đạo, nếu luyện thành công, tôi có thể vứt bỏ hoàn toàn sự phụ thuộc vào bùa chú.

Năm phút sau, tôi lôi từ trong hộp chuyển phát nhanh ra một cuốn sách cổ.

Giấy ố vàng, trên bìa múa bút ba chữ lớn Chưởng Tâm Lôi. Mở ra xem, bên trong quả nhiên là loại cổ ngữ tôi đọc không hiểu.

Nhưng tôi không vội, cầm sách đợi một lát. Những con chữ trong sách bỗng sống dậy như bầy kiến, bò dọc lên đôi tay rồi chui tọt vào trong da thịt tôi.

Đất trời chao đảo.

Khi mở mắt ra, trong đầu tôi đã tự động ghi nhớ một bộ tâm pháp đỉnh cao.

Chưởng Tâm Lôi chia làm ba tầng: Tụ lôi, Bôn lôi, Lôi phạt, tầng sau uy lực hơn tầng trước.

Cũng giống như thuật Thiên Nhãn Quan Khí, dù tâm pháp đã được khắc sâu vào não, nhưng muốn thi triển được thì phải tự thân tu luyện.

Bất kỳ môn pháp thuật nào cũng cần phải có chân khí. Luyện khí cũng phải dựa vào thiên phú và sự chăm chỉ, thông thường mất khoảng nửa năm, lâu thì dăm ba năm.

Nhưng tôi không cần bận tâm đến chuyện đó, bởi vì sau khi ăn quả Long Diên và trải qua quá trình tẩy tủy phạt kinh, trong cơ thể tôi đã có sẵn luồng chân khí cơ bản nhất.

Lúc chọn quả Long Diên, phần lớn là vì độ hiếm có của nó, ai ngờ lại mang đến lợi ích lớn lao như bây giờ. Đúng là vớ bở.

Tôi cười hắc hắc, sung sướng cõi lòng. Nền móng đã vững, giờ chỉ cần cất bước leo lên thôi.

Lại một lần nữa tôi thấm thía chân lý: Rủi ro đi liền với lợi nhuận. Nhiệm vụ livestream càng nguy hiểm, phần thưởng nhận lại càng hậu hĩnh.

Tiếp đó, tôi lôi chiếc đĩa tròn được bọc trong nilon ra, đem vào bếp rửa sạch lớp bùn đen. Những ký tự và hoa văn kỳ quái từ từ lộ diện.

Đĩa tròn đường kính khoảng hai mươi phân, dày chừng một xăng-ti-mét, không rõ được rèn từ loại kim loại nào, dưới ánh đèn hắt ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo. Trông rất cổ kính nhưng hoàn toàn không có dấu vết hoen gỉ.

Chính giữa chiếc đĩa là một đóa hoa sen đang nở rộ, viền xung quanh khắc rất nhiều chấm tròn kỳ lạ. Những chấm này lại được nối với nhau bằng các đường thẳng, tạo thành những hoa văn hình thù quái dị không theo quy luật nào.

Các hoa văn bao quanh đóa hoa sen dường như tuân theo một trật tự nhất định, nhưng tôi nhìn mãi không phá được hàm ý bên trong.

Có điều, một trong số các hoa văn đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, tựa như ánh sao lấp lánh trên bầu trời. Bên dưới hoa văn đó còn khắc hai chữ rất nhỏ.

Cơ tú.

Tôi trợn tròn mắt, hai chữ này cũng từng xuất hiện dưới bức bích họa kỳ quái dưới đáy đập nước.

"Đông phương Cơ tú, Thương Long chi vĩ, nam nữ bất lợi, độc thủ không phòng."

Cơ tú rốt cuộc có ý nghĩa gì, cả câu thơ kia nữa, ẩn ý đằng sau là gì?

Tôi đăm đăm nhìn những đường nét và chấm tròn chằng chịt trên chiếc đĩa kim loại, càng nhìn càng thấy quen mắt.

Bản đồ sao!

Tôi mở điện thoại, search vài tấm bản đồ sao, quả nhiên rất giống với hoa văn trên chiếc đĩa.

Mỗi dấu chấm tượng trưng cho một ngôi sao, các ngôi sao nối lại với nhau tạo thành một chòm sao (tinh tú).

Cơ tú chính là một trong những chòm sao đó!