Tôi đếm thử, trên đĩa kim loại có tổng cộng hai mươi tám hoa văn chòm sao.
Hai mươi tám chòm sao? Nhị thập bát tú?
Ký ức chợt lóe sáng trong đầu tôi.
Đôi tay run rẩy, tôi lôi xệch chiếc hòm gỗ cũ kỹ bám đầy bụi dưới gầm giường ra với tốc độ nhanh nhất. Mở nắp hòm, tôi lôi ra một cuốn sổ tay sờn cũ.
Thổi bay lớp bụi, lật mở trang bìa, nét chữ quen thuộc đập ngay vào mắt.
"Nhị thập bát tú."
Bên dưới năm chữ này là một bản phác thảo hình tròn vẽ tay.
Bốn góc của hình vẽ đánh dấu bốn phương hướng Đông, Nam, Tây, Bắc.
Đông phương Thanh Long, Nam phương Chu Tước, Tây phương Bạch Hổ, Bắc phương Huyền Vũ.
Đây chính là Tứ Tượng.
Dưới mỗi Tượng tương ứng với bảy chòm sao (tinh tú).
Trong đó, Cơ tú là một trong bảy chòm sao thuộc chòm Thanh Long ở phương Đông.
Bản vẽ hai mươi tám chòm sao trong cuốn sổ tay giống hệt với các họa tiết trên chiếc đĩa kim loại, chỉ thiếu mỗi đóa sen nở rộ ở chính giữa.
Nhìn những dòng chữ quen thuộc trong sổ, lòng tôi trào dâng một cảm xúc phức tạp, khó diễn tả thành lời.
Cuốn sổ này là di vật bố tôi để lại trước khi mất tích.
Châm điếu thuốc, tôi ngồi bệt xuống đất tựa lưng vào mép giường, chìm đắm trong dòng hồi ức.
Ông bỏ đi quá đột ngột. Ngoài cái tiệm đồ lễ này, những thứ ông để lại chẳng đáng là bao. Quanh quẩn chỉ vài bộ quần áo cũ, vật dụng sinh hoạt và cuốn sổ tay này.
"Vân Phong, bố ra ngoài giải quyết chút việc, chắc phải đi vài ngày, con ở nhà tự chăm sóc bản thân nhé." Đó là câu cuối cùng ông nói với tôi.
Hồi đó tôi cũng chẳng để bụng, ông vốn là thầy xem tướng số, chuyện đi xa xem phong thủy, bói toán cho người ta là chuyện cơm bữa. Tôi cứ ngỡ lần đó cũng như mọi khi, đi dăm bữa nửa tháng rồi mang tiền về, sau đó lại dắt tôi đi ăn một bữa no nê.
Ngờ đâu một đi không trở lại.
Khi ấy, tôi chỉ là một cậu sinh viên quèn, vẫn đang mơ mộng tốt nghiệp xong sẽ trở thành tinh anh chốn công sở, rước người đẹp con nhà giàu, vươn tới đỉnh cao danh vọng.
Lúc mới phát hiện bố mất tích, tôi hoàn toàn sụp đổ, phương hướng mịt mờ.
Muốn tìm mà chẳng biết bắt đầu từ đâu, bởi tôi cay đắng nhận ra mình chẳng hiểu gì về chính người cha đẻ. Ngoài cái tên và cái mác thầy tướng số, tôi mù tịt mọi thứ về ông.
Bạn bè, họ hàng, những ngày ông vắng nhà rốt cuộc là đi xem tướng thật hay làm gì, thậm chí mẹ tôi là ai, tôi cũng chẳng hay biết.
Người quen duy nhất là lão Vương thọt trong khu ổ chuột, nhưng ông ta cũng lắc đầu không biết bố tôi đã đi đâu.
Tôi lùng sục khắp nơi như con ruồi mất đầu suốt ròng rã một năm trời, chuyện học hành cũng vì thế mà bỏ dở, nhưng ông bốc hơi như chưa từng tồn tại trên đời.
Tôi không biết ông đi đâu, cũng chẳng biết liệu ông có quay về hay không.
Đã hai năm trôi qua, những thứ ông từng phác thảo trong cuốn sổ tay nay lại chình ình ngay trước mắt, tôi không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng lúc này.
Tàn thuốc cháy chạm đến ngón tay, cơn đau buốt kéo tôi về thực tại.
Dập điếu thuốc, tôi mở điện thoại, xem lại bức ảnh chụp phía sau biển hiệu Tiệm quan tài số 44.
Phóng to dòng chữ nhỏ bên dưới bức chân dung quái đản.
"Thiên Tứ Phòng tú, bụng của Thương Long, nơi chứa ngũ tạng, vạn vật tiêu dung."
Phòng tú cũng là một chòm sao trong bảy chòm sao của Thanh Long.
Thanh Long trấn giữ phương Đông, thế nên cả Phòng tú và Cơ tú đều xuất hiện ở khu vực ngoại ô phía Đông?
Tôi đối chiếu phần giải nghĩa của từng chòm sao trong sổ tay.
"Phòng tú, thuộc Nhật (mặt trời), con thỏ. Là chòm sao thứ tư ở phương Đông, nằm ở phần bụng của Thương Long. Cổ nhân gọi là Thiên Tứ (Bốn con ngựa trời), mượn hình tượng rồng là ngựa của trời và chòm Phòng có bốn ngôi sao. Bụng rồng, nơi chứa lục phủ ngũ tạng, vạn vật đều bị tiêu hóa ở đây, chủ hung."
"Ngày Phòng tú làm việc khó thành, lo liệu phần nhiều không may mắn, chôn cất gặp nhiều xui xẻo, khởi công xây dựng ba năm tất gặp họa."
"Cơ tú, thuộc Thủy (nước), con báo. Là chòm sao cuối cùng ở phương Đông, đại diện cho những trận cuồng phong do rồng quẫy đuôi tạo ra. Thế nên Cơ tú chủ về gió, khi chòm sao này tỏa sáng rực rỡ là điềm báo giông bão. Do đó, nó đại diện cho kẻ đâm chọc thị phi, chủ về đường miệng lưỡi, chủ hung."
"Ngày Cơ tú bất lợi cho nam nữ, khẩu thiệt thị phi gõ cửa, mọi việc sửa chữa xây dựng đều không nên, hôn nhân cô độc phòng không bóng chiếc."
Tôi bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra hai câu nói kia chính là lời giải thích về Phòng tú và Cơ tú.
Phòng livestream quái đản này có liên hệ gì với Nhị thập bát tú? Lẽ nào, mỗi lần livestream lại tương ứng với một chòm sao?
Tôi vội vã nhẩm tính trong đầu.
Trừ lần livestream thử nghiệm ở tiệm bánh bao Bát Tiên, phần livestream chính thức chia làm chín cấp, mỗi cấp ba lần, ba nhân chín là hai mươi bảy, cộng thêm lần livestream cấp Vương Giả cuối cùng, tổng cộng vừa tròn hai mươi tám lần!
Phát hiện này khiến tim tôi đập thình thịch liên hồi.
Tiên công trong miệng Trương Kiến Minh hẳn là lão già ở tiệm bánh bao Bát Tiên. Chiếc đĩa kim loại khắc họa tiết Nhị thập bát tú này chắc chắn là thứ vô cùng quan trọng đối với bọn chúng, tôi phải cất giấu cẩn thận.
Nhìn chiếc đĩa kim loại và chiếc điện thoại livestream, trong lòng tôi bỗng len lỏi một tia hy vọng.
Nếu cứ tiếp tục thực hiện livestream, liệu tôi có cơ hội gặp lại bố mình không?
Ngồi bó gối trên sàn một hồi lâu, tôi thu dọn lại mọi thứ. Mặc kệ những kẻ này và những sự việc kia có sợi dây liên kết nào, chỉ cần kiên trì đến cùng mới mong tìm ra chân tướng.
Màn đêm buông xuống, cả thành phố lên đèn rực rỡ.
Bụng vẫn còn réo, tôi đi tắm rửa thay đồ rồi chuồn ra ngoài kiếm đồ ăn.
Vừa bước ra khỏi con hẻm chật chội, tôi đã bắt gặp ngay một bóng dáng nhỏ nhắn, thon thả đang tựa lưng vào chiếc xe hơi bên lề đường.
Mái tóc ngắn gọn gàng cá tính, khuôn mặt xinh đẹp toát lên vẻ anh khí, đôi chân dài miên man thẳng tắp. Xe sang người đẹp, nổi bần bật giữa phố khiến người qua đường cứ phải ngoái nhìn.
Đôi mắt to tròn sáng ngời ấy tựa như ngọn đèn pha nhạy bén nhất, vừa lia tới đã khóa chặt lấy tôi.
"Lý Vân Phong, ngủ đủ chưa?"
"Trùng hợp thật đấy cô Chiến, chúng ta lại gặp nhau rồi. Tôi đang bận chút việc, để khi khác nói chuyện nhé!" Tôi gãi đầu, định quay lưng đánh bài chuồn.
"Chẳng phải anh bảo muốn mời tôi ăn cơm sao, chọn ngày không bằng chạm ngày, ngay bây giờ đi!"
Động tác của Chiến Lam cực kỳ lanh lẹ, tôi xoay người hướng nào cô cũng chặn đứng được. Thấy không thể thoát, tôi đành bất lực dắt cô nàng đi ăn.
Quán lẩu ồn ào náo nhiệt.
Tôi và Chiến Lam ngồi đối diện nhau. Cô nàng ra tay tàn độc, gọi một loạt món đắt tiền, quyết tâm chém tôi một vố đau.
"Tôm hùm loại một, thịt bò mềm thượng hạng..."
Nghe từng món ăn phát ra từ miệng cô, tôi có cảm giác những con số trong tài khoản ngân hàng của mình đang không phanh tụt dốc.
"Đủ rồi, chúng tôi chỉ lấy ngần này thôi." Tôi giật lấy cuốn menu từ tay cô nàng, ném cho phục vụ.
"Đồ keo kiệt!" Chiến Lam lườm tôi cháy mắt.
"Lãng phí là một tội ác! Có hai người, sao nhét hết được đống đồ ăn đó."
Nhưng đến lúc ăn tôi mới nhận ra mình đã đánh giá thấp cô nàng nhỏ nhắn này. Một bàn thức ăn đầy ụ, mình cô nàng tẩu tán hết hai phần ba. Sức ăn thật kinh hoàng.
Ăn lẩu xong còn táng thêm món tráng miệng. Tôi thật sự nghi ngờ dạ dày cô nàng giấu một cái lỗ đen vũ trụ, ăn như rồng cuốn mà vóc dáng vẫn mảnh mai không một chút mỡ thừa.
"Đại tiểu thư Chiến, tôi đã nói cả trăm lần rồi, tôi thật sự không biết chị cô đang ở đâu." Trên đường về khu ổ chuột, cô nàng vẫn bám đuôi dai dẳng khiến tôi đau hết cả đầu.
"Tôi mặc kệ, tóm lại ngày nào anh chưa chịu xì tung tích của chị ấy ra, ngày đó tôi chưa buông tha cho anh đâu!" Chiến Lam giở giọng chí phèo, chui tọt vào xe của mình.
"Cái thứ này được anh cất kỹ trong túi áo sát người, chắc hẳn là đồ quan trọng lắm nhỉ. Muốn lấy lại thì dùng tin tức của chị tôi để đổi nhé!"
Qua khung cửa kính xe, Chiến Lam huơ huơ chiếc túi gấm màu vàng trước mặt tôi, nháy mắt tinh nghịch rồi rồ ga phóng vút đi.
"Đệch! Cô ta cuỗm nó đi từ lúc nào vậy!"
Tôi chết trân tại chỗ.
Bên trong chiếc túi gấm là ba lá bùa: Bùa Tăng Vận, bùa Phá Thần và bùa Đào Hoa Nhân Duyên.