Nhị gia nhà họ Hàn lại tìm tôi làm cái quái gì nhỉ?
Tôi cứ ngỡ thái độ của mình trong bữa cơm lần trước đã đủ rõ ràng rồi chứ.
Tôi chẳng có mấy thiện cảm với gã đàn ông trung niên tuyệt tình này. Nhưng thương trường là chiến trường, đắc tội với người của Hàn Bán Thành chẳng mang lại lợi lộc gì, thế nên tôi vẫn bắt máy.
"Tổng giám đốc Hàn, chào ngài."
"Thầy Lý, cậu đang rảnh chứ? Tôi có việc gấp muốn nhờ cậu giúp!" Giọng Hàn Văn Sơn lộ rõ vẻ nóng nảy, nhưng lại cố tình kìm nén âm lượng, dường như rất sợ làm ồn đến ai đó.
"Tôi rảnh, có chuyện gì vậy?" Mười vạn tệ lần trước tôi đã tiêu vợi một nửa rồi, có mối làm ăn tự gõ cửa, sao tôi có thể từ chối được.
"Thế thì tốt quá, tôi đã cho xe qua đón cậu rồi, xe đang chạy trên đường, đến nơi tôi sẽ nói rõ chi tiết!"
Cúp máy, tôi bắt taxi quay về khu ổ chuột thì chiếc Mercedes sang trọng mà khiêm tốn của Hàn Văn Sơn đã đậu chễm chệ trước cửa tiệm.
Bảo tài xế đợi vài phút, tôi thay bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi, nhét những vật dụng quan trọng vào balo rồi mới lên xe.
Tài xế câm như hến, đạp ga phóng đi vun vút.
Nửa tiếng sau, chiếc Mercedes đen tiến vào khu biệt thự Nam Sơn - khu nhà giàu bậc nhất thành phố Đông Châu.
Nghe đồn Nam Sơn là nơi có phong thủy tốt nhất Đông Châu. Địa hình toàn thành phố uốn lượn như một con rồng đang cuộn mình, và Nam Sơn chính là vị trí đầu rồng.
Cảnh quan tuyệt đẹp hay môi trường trong lành chỉ là chuyện nhỏ, cái quý giá nhất là sống lâu ở đây có thể hấp thụ được long khí. Biệt thự ở khu này đã trở thành một loại biểu tượng của thân phận, có tiền chưa chắc đã mua nổi.
Hơn nữa, dự án biệt thự Nam Sơn này cũng chính là nét bút lớn của tập đoàn Bất động sản Hàn Thịnh.
"Tổng giám đốc Hàn, thầy Lý đến rồi ạ."
Chiếc Mercedes lăn bánh vào gara, tài xế rảo bước dẫn tôi tiến vào phòng khách siêu rộng ở tầng một.
Nội thất bài trí theo phong cách Trung Hoa, không phô trương nhưng cực kỳ có gu. Nhìn lướt qua mấy món đồ trang trí, đồ gỗ mang vẻ ngoài mộc mạc kia là đủ biết giá trị trên trời.
"Thầy Lý, cậu đến rồi!"
Hàn Văn Sơn đang đứng chầu chực trong phòng khách, vừa thấy tôi đã tất tả bước ra đón.
Căn phòng khách rộng thênh thang chỉ có một mình ông ta, trông thật lạnh lẽo.
"Tổng giám đốc Hàn, rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Mời cậu lên lầu với tôi trước đã." Hàn Văn Sơn dường như có nỗi khổ tâm khó nói, cặp chân mày nhíu chặt thành hình chữ "Xuyên" (川), đưa tay làm động tác mời tôi.
Tôi đè nén sự tò mò trong lòng, gật đầu, theo bước Hàn Văn Sơn lên tầng hai, dừng lại trước cửa một căn phòng.
"Thầy Lý, những thứ sắp thấy tới đây, hy vọng cậu không tiết lộ ra ngoài."
"Ngài cứ yên tâm."
Hàn Văn Sơn dặn dò kỹ lưỡng rồi mới đưa tay đẩy cửa.
Cánh cửa gỗ thịt từ từ mở ra. Bên trong là một căn hộ khép kín, phong cách thiết kế khác một trời một vực với tổng thể căn biệt thự.
Sàn nhà màu đen, tường xám tro, treo lỉnh kỉnh đủ loại tranh ảnh kỳ quái. Trên chiếc kệ kê sát tường còn chưng một dàn đàn guitar điện. Mọi ngóc ngách đều toát lên vẻ phá cách, độc dị, rành rành là gu của đám thanh niên nổi loạn.
"Đây là phòng của thằng con vô tích sự nhà tôi, bình thường nó rất thích mấy thứ này." Hàn Văn Sơn day day thái dương đầy đau đầu, giọng điệu bất lực.
"Cậu ta xảy ra chuyện gì sao?"
Hàn Văn Sơn gật đầu, dẫn tôi đi thẳng vào phòng ngủ.
Chính giữa căn phòng ngủ rộng rãi là một chiếc giường bọc da đen. Đủ loại quần áo thiết kế dị hợm vứt lăn lóc lộn xộn khắp nơi thay vì được treo ngay ngắn trong tủ.
Trên giường có một nam thanh niên tầm hai mươi tuổi đang nằm. Cánh tay xăm trổ, một bên tai đeo chiếc khuyên hình đầu lâu.
Cậu ta nhắm nghiền hai mắt, bộ dạng cực kỳ đau đớn, khuôn mặt nhợt nhạt như giấy, trán vã mồ hôi lạnh. Hai tay cậu ta ôm khư khư một bộ quần áo phụ nữ, miệng lảm nhảm nói mớ không ngừng.
Tôi dỏng tai nghe kỹ, dường như là tên của một người phụ nữ.
"Đây là thằng con bất tài của tôi, Hàn Tuấn Hạo. Thường ngày nó không lo làm ăn tử tế thì cũng thôi đi, bây giờ lại vì một người đàn bà mà ra nông nỗi này!" Khuôn mặt Hàn Văn Sơn hằn rõ vẻ hận sắt không rèn thành thép.
Bộ dạng của Hàn Tuấn Hạo trông đúng là giống bệnh tương tư quá độ, nhưng chắc chắn mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, nếu không Hàn Văn Sơn đã chẳng vội vàng gọi tôi đến đây.
"Tổng giám đốc Hàn, tình hình cụ thể là thế nào?"
Hàn Văn Sơn thở dài thườn thượt.
"Nó hôn mê ba ngày nay rồi, gọi kiểu gì cũng không tỉnh, miệng cứ liên tục réo tên con đàn bà đó! Tôi nuôi lớn nó hai mươi năm, thế mà không bằng một con đàn bà quen chưa đầy một tháng!"
"Chuyện môn đăng hộ đối tôi chẳng buồn mơ tưởng nữa, chỉ cần là con gái nhà tử tế, gia giáo đàng hoàng, nhân phẩm tốt, tôi cũng chẳng cấm cản gì!"
"Nhưng vấn đề ở chỗ, con đàn bà đó căn bản chẳng phải loại tốt đẹp gì!"
Hàn Văn Sơn nhíu chặt lông mày, ánh mắt như muốn phun ra lửa. Ông ta tự châm một điếu thuốc, rít sâu vài hơi cho bình tĩnh lại rồi mới kể cho tôi nghe ngọn nguồn sự việc của Hàn Tuấn Hạo.
Hàn Tuấn Hạo đam mê âm nhạc từ bé, nhưng không phải thể loại nhạc thông thường, mà là rock heavy metal.
Tính khí cậu ta cực kỳ nổi loạn. Học xong đại học cũng chẳng đoái hoài gì đến chuyện đi làm, tự lập một ban nhạc rồi cắm rễ ở các quán bar ngầm. Cứ mười bữa nửa tháng không thèm vác mặt về nhà là chuyện như cơm bữa.
Và lần nào lết xác về cũng chỉ vì một lý do: Hết tiền.
Hàn Văn Sơn vô cùng tức giận nhưng cũng bó tay. Thử đủ mọi cách để quản thúc con trai nhưng đều xôi hỏng bỏng không, ngược lại còn khiến quan hệ cha con ngày càng tồi tệ.
Mới mấy ngày trước, Hàn Tuấn Hạo đột nhiên hẹn Hàn Văn Sơn ra ngoài ăn cơm, bảo là có chuyện quan trọng muốn thưa chuyện.
Hàn Văn Sơn ban đầu còn mừng thầm, tưởng con trai đã lớn, đã biết suy nghĩ. Ông ta gác lại công việc, hớn hở đến chỗ hẹn. Ngờ đâu lại thấy thằng con dắt theo một người đàn bà lạ hoắc, tuyên bố muốn kết hôn.
Người phụ nữ này nhan sắc chỉ tầm trung, ăn mặc cũng theo phong cách dân chơi nhạc rock, tuổi tác chắc chắn già hơn Hàn Tuấn Hạo vài tuổi. Với cái điều kiện như vậy, không hiểu sao lại khiến một gã tay chơi lãng tử như Hàn Tuấn Hạo gật đầu đòi cưới.
Hàn Văn Sơn liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm can không trong sáng của ả. Ông ta lập tức sa sầm mặt mày, kiên quyết phản đối.
Nhưng Hàn Tuấn Hạo lại ra sức bênh vực người đàn bà kia, vì muốn kết hôn mà không tiếc đòi đoạn tuyệt quan hệ cha con với Hàn Văn Sơn.
Hàn Văn Sơn tức đến mức hoa mắt chóng mặt. Hai cha con cãi nhau một trận nảy lửa, cuối cùng đường ai nấy đi.
Lần này, Hàn Văn Sơn hạ quyết tâm, cắt đứt toàn bộ nguồn viện trợ kinh tế của Hàn Tuấn Hạo.
Quả nhiên, chưa quá hai ngày, Hàn Tuấn Hạo đã mò về nhà, ngoan ngoãn xin lỗi Hàn Văn Sơn.
Nhưng Hàn Văn Sơn chẳng thể nào vui nổi, bởi lý do Hàn Tuấn Hạo xin lỗi vẫn là để được cưới con đàn bà kia. Cậu ta cứ như người bị trúng tà.
Hàn Văn Sơn không nhượng bộ, cậu ta liền tuyệt thực phản đối, không ăn không uống. Vài ngày sau, cơ thể suy kiệt, cậu ta rơi vào trạng thái hôn mê.
"Vợ tôi mất sớm, tôi cứ nghĩ nó mồ côi mẹ từ bé nên rất thương nó, bao nhiêu năm nay tôi không đi bước nữa, lúc nào cũng chiều chuộng dung túng. Không ngờ như thế lại là hại nó. Giờ nó chẳng phân biệt nổi đúng sai, ngay cả bộ mặt thật của một con đàn bà cũng không nhìn thấu."
Hàn Văn Sơn lắc đầu, ánh mắt nhìn con trai ngập tràn sự tự trách và xót xa.
"Dĩ nhiên tôi đã từng nghĩ đến chuyện dùng tiền để tống cổ con đàn bà đó đi, nhưng rõ ràng tôi đã coi thường dã tâm của ả. Ả ta một mực khẳng định mình thật lòng muốn kết hôn với Tuấn Hạo." Hàn Văn Sơn hừ lạnh khinh bỉ.
"Diễn cái tuồng đó trước mặt tôi thì còn non và xanh lắm. Cầm một khoản tiền rời đi so với việc thừa kế một phần gia sản nhà họ Hàn, cái nào béo bở hơn, bộ tưởng không ai nhìn ra chắc?"
Tôi thấy lạ, bèn hỏi: "Nói câu này không phải phép cho lắm, nhưng với thực lực của nhà họ Hàn, muốn giải quyết một người đàn bà chắc chẳng khó khăn gì chứ?"
"Nếu chỉ đối phó với người bình thường thì đúng là không khó." Chân mày Hàn Văn Sơn lại xoắn xuýt vào nhau, "Nhưng rắc rối ở chỗ, mạng sống của Tuấn Hạo đang nằm trong tay con đàn bà đó."