Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 67: Cách cứu mạng



Tôi giật mình kinh ngạc.

Có thể nắm thóp được mạng sống của thiếu gia nhà họ Hàn, người đàn bà này bản lĩnh không vừa!

"Ả ta cảnh cáo tôi, nếu trong vòng một tuần không đồng ý cho Tuấn Hạo kết hôn với ả, Tuấn Hạo sẽ chết vì bệnh tương tư, thuốc thang nào cũng vô phương cứu chữa."

Tôi thốt lên: "Cô ta giở trò trên người thiếu gia sao?"

"Đúng vậy, tôi đã rước bao nhiêu danh y đến xem rồi, chẳng ai tìm ra vấn đề của Tuấn Hạo, nhưng sức khỏe của nó quả thực cứ ngày một yếu đi."

"Thời hạn bảy ngày đã qua một nửa. Tôi biết con đàn bà đó tuyệt đối không dùng mấy thủ đoạn thông thường, chắc chắn lại là tà thuật độc địa nào đó, thế nên tôi mới phải gấp gáp mời thầy Lý đến đây."

Hàn Văn Sơn rút ra một phong bì giấy xi măng dày cộm.

"Tôi biết quy củ của thầy Lý là phải nhận tiền cọc trước, tôi đã chuẩn bị sẵn cả rồi."

"Tổng giám đốc Hàn, không vội, để tôi xem tình hình của cậu Hàn rồi tính sau." Tôi xua tay, bước đến bên giường, thầm nhẩm khẩu quyết của thuật Thiên Nhãn Quan Khí trong đầu.

Thiên Nhãn, mở!

Một luồng hắc khí cuộn chặt quanh cổ Hàn Tuấn Hạo, giống hệt như bị rắn siết, khiến hô hấp tắc nghẽn, dương khí không thể xâm nhập vào cơ thể, tình trạng sức khỏe tụt dốc không phanh cũng là lẽ tất nhiên. Tuy nhiên luồng hắc khí này có ngọn nguồn, dường như nó túa ra từ một vị trí nào đó trên người cậu ta.

Tôi lật tung chăn lên, phát hiện hắc khí bắt nguồn từ ngực cậu ta. Lập tức, tôi cởi nút áo ngủ của Hàn Tuấn Hạo ra.

Trên làn da nhợt nhạt, ngay tại vị trí trái tim, một hình xăm quái dị đập thẳng vào mắt tôi.

Hình xăm là khuôn mặt lẳng lơ của một người phụ nữ, đôi môi đỏ chót khẽ hé mở.

Luồng hắc khí chính là phun ra từ trong cái miệng đó. Nhìn qua, tựa như có một con rắn đen ngòm bò ra từ miệng người phụ nữ, quấn chặt lấy cổ Hàn Tuấn Hạo.

"Cái thằng ranh con vô tích sự này, thế mà dám xăm khuôn mặt của con đàn bà đó lên người!" Hàn Văn Sơn phẫn nộ tột cùng. Thấy sắc mặt tôi thay đổi, ông vội hỏi: "Thầy Lý, lẽ nào hình xăm này có vấn đề?"

"Chính xác, vấn đề của cậu Hàn nằm ngay ở hình xăm này đây, nhưng tôi chưa từng chạm trán loại tà thuật này bao giờ." Tôi khẽ nhíu mày. Thuật Thiên Nhãn Quan Khí tuy chỉ liếc mắt là nhìn thấu cội rễ vấn đề, nhưng lại không cung cấp cách giải quyết.

"Ngay cả thầy Lý cũng bó tay sao? Chẳng lẽ nó thật sự phải bỏ mạng tại đây?" Mặt Hàn Văn Sơn sầm lại.

"Tổng giám đốc Hàn, ngài đừng nản lòng vội. Tôi không biết đây là tà thuật gì, nhưng không có nghĩa là không ai biết. Tôi sẽ về ngay bây giờ, tìm cụ Vương... hỏi xem sao."

"Đúng rồi, còn có ông cụ Vương nữa!" Hàn Văn Sơn gật đầu lia lịa, "Thực ra tôi cũng từng đi tìm cụ Vương rồi, nhưng cụ ấy xuất quỷ nhập thần, tôi không gặp được người. Nhưng thầy Lý xuất mã thì chắc chắn sẽ khác."

"Tổng giám đốc Hàn, thời gian gấp gáp, tôi đi ngay đây."

"Vất vả cho thầy Lý rồi! Ngoài ra, chuyện xấu trong nhà này, xin cậu nhất định phải giữ kín miệng." Hàn Văn Sơn tiễn tôi xuống lầu, lòng đầy lo âu, thấp thỏm.

"Chuyện này tôi vẫn luôn ém nhẹm, không cho lọt ra ngoài, càng không dám để ông cụ ở nhà biết được. Nếu không đám người có ý đồ xấu không biết sẽ thêu dệt ra thành cái dạng gì nữa."

"Ngài Hàn cứ yên tâm, bảo mật thông tin cho khách hàng là nguyên tắc cơ bản của chúng tôi."

Hàn Văn Sơn sắp xếp tài xế đưa tôi về khu ổ chuột. Vừa xuống xe, tôi đã vắt chân lên cổ chạy đến chỗ cụ Vương thường bày sạp để tìm người, kết quả là xôi hỏng bỏng không.

Cái lão già này lúc nào cũng vậy, lúc cần thì chẳng thấy tăm hơi đâu, không biết lại lặn đi phương trời nào rồi.

Lẽ nào Hàn Tuấn Hạo số kiếp đã tận?

Tôi đang sờ cằm vắt óc suy nghĩ cách giải quyết thì điện thoại lại đổ chuông.

Một số máy lạ từng gửi tin nhắn cho tôi.

Nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, lòng tôi chợt nảy số, nghĩ ngay ra một cách.

"Alo, đại tiểu thư Chiến, mới xa nhau được một lúc mà đã nhớ tôi thế à?"

"Xì! Đồ không biết xấu hổ, ai thèm nhớ cái đồ đầu đất nhà anh!" Chiến Lam lập tức xỉa xói lại hai câu, "Chị Trúc Quân của tôi tỉnh rồi, chị ấy muốn gặp anh."

"Được, tôi đến bệnh viện ngay đây."

Cúp máy, tôi bắt vội một chiếc xe lao thẳng đến bệnh viện.

Trong phòng bệnh tĩnh lặng.

Tống Trúc Quân mặt mũi nhợt nhạt đang ngồi tựa lưng vào gối trên giường bệnh. Cô đắp một lớp chăn dày cộm, vai vắt chiếc khăn choàng, tay vẫn đang truyền nước.

Dù sắc mặt vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao, nhưng ít ra cô cũng đã thoát khỏi trạng thái hôn mê.

Chiến Lam ngồi túc trực bên giường, tay cầm chiếc cốc giấy cắm ống hút, thi thoảng lại mớm cho Tống Trúc Quân ngụm nước ấm, chăm sóc cực kỳ chu đáo, tỉ mỉ.

"Cậu Lý, tôi nghe bé Lam kể là cậu và con bé cùng đưa tôi vào viện, thật sự không biết phải cảm ơn cậu thế nào cho phải." Giọng Tống Trúc Quân yếu ớt, thều thào.

Tôi ngồi xuống bên cạnh, cười đáp: "Cô Tống đừng khách sáo, tiện tay thôi mà."

"Không ngờ trái đất tròn thật, cậu lại quen biết cả bé Lam, có khi đây là duyên phận cũng nên." Tống Trúc Quân cười gượng gạo.

"Chị Trúc Quân, chị nói linh tinh gì thế, ai mà thèm có duyên phận với anh ta!" Chiến Lam hừ mũi.

Tống Trúc Quân nhìn tôi, rồi lại nhìn Chiến Lam, không hề phản bác.

"Bé Lam, miệng chị nhạt thếch, em ra ngoài mua cho chị mấy quả quýt được không?"

"Vâng, em đi ngay đây!" Chiến Lam đặt chiếc cốc giấy xuống, "Lý Vân Phong, tôi đi một lát rồi về ngay, anh trông chừng người cẩn thận cho tôi đấy."

Cô nàng này đúng là chẳng biết khách sáo là gì, xách túi lên là đi vội đi vàng.

Cửa phòng bệnh đóng lại một lần nữa.

"Cô Tống, cô ấy ra ngoài rồi, cô có chuyện gì muốn nói thì cứ nói đi." Tôi thừa biết Tống Trúc Quân đang cố tình đuổi khéo Chiến Lam đi.

"Con bé em họ này của tôi cái gì cũng tốt, tính tình lương thiện, cởi mở, có điều hơi bộp chộp. Tôi sợ để nó nghe được những lời sắp nói ra đây, nó lại gây ra rắc rối gì thì khổ."

Tống Trúc Quân tựa đầu vào tường, nói được một câu lại phải ngừng nghỉ một lát.

"Cô định nói chuyện về Vân Hối Nhã Uyển sao?"

"Xin lỗi cậu, tôi đã không nghe lời khuyên dọn ra ngoài." Tống Trúc Quân áy náy nói, "Không phải tôi không tin cậu, mà là tận sâu trong lòng tôi vẫn giữ một tia hy vọng với người đàn ông đó."

"Dù sao cũng là vợ chồng ngần ấy năm trời, tôi cứ tưởng anh ta ít nhiều gì cũng còn chút tình nghĩa, ai ngờ..."

Tống Trúc Quân lắc đầu, ánh mắt sầm lại, trống rỗng.

"Cô Tống, cho phép tôi mạo muội hỏi một câu, cô và nhà họ Hàn có quan hệ gì?"

Ban đầu tôi cứ đinh ninh Hàn Văn Sơn là chồng cũ của cô ấy. Nhưng hôm nay Hàn Văn Sơn mới kể là vợ ông ta đã mất từ lâu và ông ta cũng không đi bước nữa, rõ ràng là tôi đã đoán sai.

Xe của Hàn Văn Sơn không phải hạng ất ơ nào cũng có cửa bước lên. Tống Trúc Quân có thể ngồi chung xe với ông ta, chứng tỏ quan hệ giữa hai người không hề tầm thường.

"Sao cậu lại nhìn ra được?" Tống Trúc Quân khựng lại, vô cùng kinh ngạc nhìn tôi, "Chồng cũ của tôi là lão Tam nhà họ Hàn, Hàn Chấn Hải."

Quả nhiên.

Nhưng tôi cũng không ngờ chồng cũ của cô ấy lại là em trai Hàn Văn Sơn.

"Vô tình phát hiện thôi, cô Tống đừng bận tâm."

"Có gì đâu mà bận tâm. Lần trước sau khi nghe cậu nói về sự nguy hiểm của khu chung cư đó, tôi đã tìm đến anh ta, nhưng anh ta hoàn toàn trốn tránh, chỉ đẩy anh Hai ra đuổi tôi về."

Trên khuôn mặt trắng bệch của Tống Trúc Quân nở một nụ cười khổ sở, chua chát.

"Anh Hai là người tốt, anh ấy nhìn ra tôi có chuyện nên cứ hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không... Nhưng thứ tôi cần không phải là sự thương hại của người khác... Thôi bỏ đi, tôi đã nhìn thấu bộ mặt thật của kẻ đó rồi. Giữa chúng tôi cũng chẳng có con cái gì ràng buộc, nói thêm những chuyện này cũng chẳng để làm gì."

Hóa ra là vậy.

Xem ra trước đó tôi đã hiểu lầm Hàn Văn Sơn.