Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 69: Hình xăm Uyên Ương



Sau khi cúp máy, chưa đầy năm phút sau Hàn Văn Sơn đã gửi toàn bộ tài liệu vào điện thoại cho tôi.

Xem lướt qua một lượt, tôi bắt taxi tiến thẳng tới khu Bắc.

Khu Bắc là quận lộn xộn và xập xệ nhất toàn thành phố Đông Châu, đây là khu phố cổ kính nhất nhưng lại được quy hoạch muộn nhất.

Bên trái là những tòa nhà cao tầng chọc trời, bên phải lại là những căn nhà cấp bốn lụp xụp, cũ nát. Cũ mới đan xen tạo thành một bức tranh phong cảnh độc đáo, khiến người ta lú lẫn không biết đang đứng giữa chốn đô thị phồn hoa hay lạc vào khu phố cổ lạc hậu.

Ngõ Tỳ Bà lại là con phố cổ nhất trong khu Tây.

Con phố từng là nơi quần cư của tầng lớp giang hồ, dân bạt mạng, giờ đây đã được cải tạo thành phố quán bar sầm uất, đậm chất phong tình. Nơi đây là thánh địa tình một đêm nổi tiếng khắp Đông Châu, cũng là bãi đáp yêu thích của đám thanh niên mê rock như Hàn Tuấn Hạo.

Có điều, nơi tôi định đến không phải là quán bar, mà là một tiệm xăm.

Xuống xe ở đầu ngõ, tôi chui tọt vào phố quán bar, vừa đi vừa đưa mắt lướt qua đủ loại biển hiệu rực rỡ hai bên đường để tìm kiếm.

Phố quán bar chỉ hoạt động về đêm, giờ này phần lớn các hàng quán đều đóng cửa im ỉm. Cả con phố vắng tanh vắng ngắt, chẳng có mấy bóng người qua lại.

Ở tít cuối phố, trước cửa một tiệm nhỏ chẳng có gì nổi bật, tôi dừng bước.

Tiệm xăm Yêu Thứ.

Biển hiệu treo trên cửa kính cực kỳ đơn giản: Chữ trắng nền đen, càng làm nổi bật lên cái tên quái dị của tiệm.

Leng keng—

Đẩy cửa kính ra, tiếng chuông gió trong trẻo vang lên.

Nhiều cửa tiệm thường treo chuông gió ở cửa, khi có khách bước vào, tiếng chuông leng keng sẽ báo hiệu cho chủ quán biết. Đây là một thói quen rất phổ biến.

Nhưng chiếc chuông gió của tiệm xăm này lại mang một tạo hình rất quái gở. Thân chuông là một cái đầu quái vật gớm ghiếc được điêu khắc từ khúc xương màu xám trắng. Quả lắc đập vào thành chuông chính là cái lưỡi của quái vật, được treo lủng lẳng bằng một sợi dây thừng gai bên bậu cửa.

Cánh cửa mở ra, chiếc lưỡi của quái vật đung đưa qua lại liên hồi, phát ra tiếng leng keng giòn giã.

Mà cái màu trắng bệch tởm lợm của khúc xương lại khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến xương cốt của người chết, nhìn rợn cả gai ốc.

Tôi nhìn chằm chằm hai giây rồi sải bước tiến vào trong.

Quy mô của tiệm không lớn, ánh sáng cực kỳ mờ ảo. Vài chiếc đèn rọi hắt ánh sáng lên bức tường sơn đen, làm nổi bật đủ loại hình xăm đủ mọi phong cách treo kín trên tường.

Chính giữa tiệm đặt một chiếc ghế tựa dài, bên cạnh là dàn máy móc chuyên dụng để xăm hình.

"Cậu đẹp trai đến xăm hình à?" Từ sau quầy thu ngân gần cửa, một giọng nữ thánh thót vang lên, mang theo vẻ trưởng thành xen lẫn chút lẳng lơ, đong đưa.

"Tôi định xăm hình, nhưng chưa nghĩ ra xăm hình gì." Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy ngắn bó sát từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế sau quầy.

Chiếc váy đen ngắn cũn cỡn không biết may bằng chất liệu gì, vừa mỏng lại vừa có độ co giãn tốt, ôm sát lấy đường cong cơ thể, tôn lên vóc dáng đồng hồ cát nuột nà của ả.

Mái tóc đen dài uốn lượn hững hờ xõa trên bờ vai, trên tai đeo cặp khuyên dài quá khổ. Khuôn mặt trưởng thành, quyến rũ được trang điểm mắt khói đậm nét, da trắng toát nhưng môi lại tô son đen sì, trông đầy bí ẩn và yêu mị.

Khuôn mặt này giống hệt hình xăm trên ngực Hàn Tuấn Hạo.

Ả chính là người đàn bà tôi đang tìm: Đao Kim Phượng, bà chủ tiệm xăm này.

"Cậu đẹp trai, ngồi xuống từ từ mà chọn, kỹ thuật của tôi là đỉnh nhất cái thành phố này đấy. Cậu muốn tư thế nào, à không... hình mẫu nào, tôi đây đều có tuốt."

Đao Kim Phượng uốn éo vòng eo bước ra khỏi quầy, bàn tay sơn móng đen kịt vuốt ve vai tôi, ấn tôi ngồi xuống chiếc ghế tựa dài.

Từng lời nói, cử chỉ của ả đều nặc mùi phong trần, khiến người ta dễ dàng sinh nghi ả từng hành nghề buôn phấn bán hương.

"Cậu đẹp trai, muốn xăm ở vị trí nào thế?" Đao Kim Phượng thả mình ngồi lên tay vịn của chiếc ghế. Đôi mắt gắn hàng mi giả dài ngoằng lúng liếng dò xét khắp cơ thể tôi. Người ả hơi nghiêng ngả, lớp vải mỏng tang không sao che giấu nổi vòng một căng đầy, ả cũng chẳng mảy may bận tâm đến chuyện lộ hàng.

Một mùi hương nồng nặc phả ra từ người ả. Mùi hương này khác hẳn với các loại nước hoa thông thường, giống như sự pha trộn giữa hương thuốc Bắc và hương hoa, hít vào có cảm giác ma mị, đầy mê hoặc.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi chỉ tay vào ngực: "Ở đây."

"Đây là một vị trí cực kỳ quan trọng đấy nhé, cậu đẹp trai muốn xăm hình gì ở đây nào?" Đao Kim Phượng nhướn mày, vươn ngón tay cởi phăng cúc áo sơ mi của tôi, để lộ vùng da ngay ngực trái, rồi khẽ miết hai cái.

Ngón tay ả lạnh toát, làn da trắng bệch nhợt nhạt, cảm giác giống như bị một mẩu xương người chết lướt nhẹ qua.

"Tôi chưa nghĩ ra, bà chủ có gợi ý gì không?"

"Gọi bà chủ nghe xa cách quá, gọi chị Phượng là được rồi." Đao Kim Phượng nở nụ cười lả lơi, đứng dậy đi lấy hai cuốn album mẫu hình xăm từ quầy thu ngân.

"Đây là mẫu, cậu cứ từ từ mà chọn. Cậu muốn thế nào tôi cũng chiều. Nếu nhất định bắt tôi đưa ra gợi ý, thì phải xem mục đích xăm hình của cậu là gì đã."

"Nhiều người xăm hình để kỷ niệm một người, một sự việc nào đó, hoặc muốn tạo một dấu ấn riêng biệt để chứng tỏ cá tính của bản thân, còn cậu thì sao?"

"Ngay từ lúc cậu bước vào cửa, tôi đã thấy cậu rất đặc biệt. Rất hiếm người lại đi xăm hình ngay vị trí trái tim."

Đao Kim Phượng luôn giữ nụ cười lẳng lơ trên môi. Nhan sắc của ả quả thực không tính là xuất sắc, nhưng cái nghề câu dẫn đàn ông thì không phải dạng vừa. Ả rất biết cách phô diễn sức hấp dẫn của mình và cũng cực kỳ sành sỏi trong việc nắm thóp tâm lý đàn ông.

Nhưng loại đàn bà này, vui đùa qua đường thì được, chứ lấy về làm vợ? E là chẳng có gã đàn ông nào ngu xuẩn đến mức đó.

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao Hàn Văn Sơn lại điên tiết đến vậy. Nhà họ Hàn là danh gia vọng tộc cỡ nào, rước loại đàn bà này vào cửa, há chẳng phải biến thành trò cười cho cả cái thành phố Đông Châu này sao?

"Để tôi xem đã." Tôi lật giở hai cuốn album từ đầu chí cuối. Mẫu mã đa dạng đủ loại hình thù, nhưng tuyệt nhiên không có bất kỳ mẫu nào lấy chân dung con người làm chủ đạo. Tôi lại yêu cầu Đao Kim Phượng đổi cho vài cuốn album khác.

"Sao thế cậu đẹp trai, bao nhiêu mẫu thế mà chẳng ưng được mẫu nào à? Rốt cuộc cậu muốn hình gì, chỉ cần cậu chịu chi, người chị này đích thân thiết kế riêng cho cậu luôn."

Trong mắt Đao Kim Phượng lóe lên một tia thiếu kiên nhẫn, nhưng ả giấu rất kỹ, trên mặt vẫn duy trì nụ cười đon đả.

Đứng ở góc độ một kẻ làm ăn mà nói, ả làm nghề rất tròn vai.

"Haiz, tôi nói ra chị Phượng đừng cười tôi nhé." Tôi thở dài một hơi não nuột, nét mặt tỏ rõ vẻ sầu bi, "Bạn gái tôi sắp lấy chồng, nhưng chú rể không phải là tôi. Tôi muốn xăm một hình để làm kỷ niệm, tiếc là chọn mãi chẳng thấy mẫu nào vừa ý."

"Đúng là một câu chuyện đau lòng, cậu đẹp trai à, không nhìn ra cậu lại si tình đến vậy đấy." Chị Phượng dường như thấy hứng thú, ánh mắt nhìn tôi đầy thâm ý, "Chị hỏi cậu một câu thật lòng nhé, cậu còn yêu cô ấy không?"

"Đương nhiên là còn rồi, nếu không cô ấy sắp lên xe hoa rồi, tôi còn cất công đi làm cái trò dở hơi này làm gì?" Tôi cười khổ, nhún vai.

"Không dở hơi đâu, gặp được người chị này là phúc ba đời của cậu đấy." Mắt chị Phượng sáng rực lên, "Có muốn cô bạn gái của cậu hồi tâm chuyển ý không?"

"Cô ấy sắp gả cho một nhân vật có máu mặt, tiền tài quyền thế đủ cả, tôi lấy cái gì ra mà níu kéo?" Tôi rầu rĩ đáp.

"Chỉ cần cậu xì tiền ra, chị đảm bảo dù đối phương có là ông trời thì cô ấy cũng chẳng thèm ngó ngàng, chỉ một lòng một dạ, yêu cậu chết đi sống lại!" Đao Kim Phượng vỗ ngực tự tin.

Tôi trố mắt nhìn ả, bán tín bán nghi hỏi: "Chị Phượng, chị đừng có lừa tôi. Chỗ này của chị là tiệm xăm chứ có phải trung tâm môi giới hôn nhân đâu. Mà dù có là trung tâm môi giới thì cũng đào đâu ra cái bản lĩnh đó!"

"Chỗ chị có một loại hình xăm độc nhất vô nhị, cực kỳ phù hợp với những chàng trai si tình như cậu." Đao Kim Phượng nheo mắt lại, trong đáy mắt xẹt qua một tia tham lam.

"Có điều, phải xem cậu có khả năng trả giá hay không đã."