Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 70: Ba tầng kiếp nạn



Hình xăm độc nhất vô nhị?

Tôi nghĩ mình đã mò trúng manh mối cần tìm rồi.

"Chỉ cần cô ấy chịu quay về bên tôi, dù có tán gia bại sản tôi cũng cam lòng. Nhưng tôi cũng không phải thằng ngu, chị phải cho tôi biết chị có bản lĩnh đó thật hay không đã!"

Khóe miệng giấu một nụ cười khó nhận ra, ngoài mặt tôi lại tỏ ra vô cùng vồ vập, hối thúc Đao Kim Phượng.

"Đương nhiên rồi, theo chị vào đây, cho cậu xem thứ tốt." Đao Kim Phượng quay người ra đóng cửa tiệm lại, đi vòng qua quầy thu ngân, vén một tấm rèm lên rồi cong ngón tay ngoắc ngoắc tôi.

Bên trong là một căn phòng nhỏ xíu, tối om om.

Hành động mờ ám của Đao Kim Phượng rất dễ khiến người ta hiểu lầm là ả đang rủ rê tôi vào căn phòng mờ ám đó để làm mấy trò mèo mả gà đồng.

Nhưng tôi thừa biết, người đàn bà này tuyệt đối không đơn giản chỉ là loại lả lơi bề ngoài.

Nếu ả thực sự chỉ là một ả đào lẳng lơ dùng vốn tự có để đào mỏ, thì ả đã chẳng có bản lĩnh xăm khuôn mặt của chính mình lên ngực Hàn Tuấn Hạo.

Hàn Tuấn Hạo dù có là thằng phá gia chi tử đi chăng nữa thì cũng là tay phú nhị đại khét tiếng bậc nhất Đông Châu. Gái gú loại nào mà cậu ta chưa nếm mùi, cớ sao phải sống chết đâm đầu vào một ả nặc mùi sương gió thế này?

"Cậu đẹp trai, sao không vào đây, sợ chị ăn thịt cậu à?" Đao Kim Phượng lấy tay che miệng cười khúc khích.

"Ai bảo tôi sợ?" Tôi áp tay lên con dao đa năng giấu trong túi áo, đứng dậy bước vào.

Tấm rèm buông xuống, ánh sáng trong phòng càng thêm tối tăm.

Mùi hương ngai ngái pha lẫn mùi thuốc và hương hoa càng nồng nặc hơn, khiến đầu óc tôi có chút chếnh choáng.

Tôi tự véo mạnh vào đùi một cái để ép bản thân tỉnh táo lại.

Căn phòng này quá nhỏ hẹp, giống như được dựng tạm bợ để làm nhà kho chứa đồ, nhưng tuyệt nhiên không hề có bóng dáng kiện hàng nào, chỉ trơ trọi một cái bàn con và hai cái ghế.

Trên bàn đặt một chiếc lư hương, những luồng khói xanh lượn lờ bốc lên, thứ mùi hương nồng nặc kia chính là túa ra từ đây.

Đao Kim Phượng với vẻ mặt thần bí ấn tôi ngồi xuống, lôi ra một cuộn vải đen rồi từ từ mở ra. Bên trong là hai cây kim bạc to nhỏ không đều, thanh mảnh như sợi tóc, lóe lên những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn tù mù.

"Đây là bảo vật gia truyền của chị: Uyên Ương Thần Châm. Hình xăm được thêu bằng loại kim bạc này gọi là hình xăm Uyên Ương. Nó ẩn chứa một ma lực đặc biệt, có thể khiến đối phương yêu cậu điên dại, chết đi sống lại."

Tôi nhăn mặt ngờ vực: "Hình xăm Uyên Ương cái gì cơ? Chẳng phải chỉ là hai cây kim bạc thôi sao, làm gì mà thần thánh đến vậy?"

"Đương nhiên là thần thánh rồi. Cậu cầm cây kim đực này đi, tìm cách lấy được một giọt máu tim của người cậu yêu. Sau đó chị sẽ dùng kim thêu khuôn mặt cậu lên ngực cô ấy, tình yêu cô ấy dành cho cậu sẽ vĩnh viễn không phai nhòa, đến chết cũng không thay lòng đổi dạ!"

Khói xanh lượn lờ từ lư hương, thứ mùi ma mị trong phòng càng lúc càng đậm đặc. Chẳng hiểu sao những lời lẽ hoang đường của Đao Kim Phượng lọt vào tai tôi lại mang một sức thuyết phục kỳ lạ.

"Thế nhỡ đâu tôi chán, không thích cô ấy nữa, mà cô ấy cứ bám riết lấy tôi thì sao?" Tôi lắc lắc cái đầu đang hơi ong ong.

"Cái lũ đàn ông các cậu ấy à, đúng là chẳng có đứa nào tốt đẹp!" Đao Kim Phượng vươn ngón tay lạnh ngắt chọc mạnh vào trán tôi, "Nhưng ai bảo cậu là khách của chị làm gì, mọi yêu cầu của khách hàng chị đều sẽ thỏa mãn."

"Cậu chơi chán rồi, không cần nữa thì cũng dễ ợt. Cứ đến tìm chị, chị cắt đứt cái hình xăm Uyên Ương này cho cậu là xong."

Lòng tôi chợt động, nhưng bề ngoài vẫn giả bộ lơ ngơ, hỏi vặn lại: "Cắt đứt kiểu gì?"

Đao Kim Phượng híp mắt lại, trong ánh nhìn thoáng hiện một tia nghi ngờ: "Cậu đẹp trai, cậu hỏi cặn kẽ thế làm gì? Cậu có thực lòng muốn bạn gái quay về không đấy? Hình xăm Uyên Ương còn chưa đâm lên người, đã tính đến chuyện tháo gỡ rồi."

"Tôi... tôi sợ chị lừa tôi thôi." Tôi làm ra vẻ mặt vô tội.

"Chị đây nỡ lòng nào lừa cậu? Muốn giải trừ hình xăm Uyên Ương thì cậu phải chịu chút đau đớn, phải chịu được nỗi đau dùng kim cái khoét lấy giọt máu tim. Thế nên cậu cứ suy nghĩ cho kỹ xem có làm hình xăm Uyên Ương này không."

"Nếu cậu vẫn không tin, chị có thể làm mẫu luôn cho cậu xem. Chị cắm cây kim cái này lên ngực cậu, đảm bảo trong vòng một ngày cậu sẽ ngoan ngoãn nghe lời chị nhất nhất."

Đao Kim Phượng dùng hai đầu ngón tay nhón lấy cây kim bạc ngắn hơn, mỉm cười đầy quyến rũ.

"Tôi tin, tôi tin mà!" Tôi lơ mơ gật đầu.

"Tin chị là không sai đâu!" Đao Kim Phượng bật cười đắc ý, cất cây kim đực vào cuộn vải, "Bây giờ, chỉ cần cậu chồng đủ hai vạn tệ cho chị, chị sẽ giao cây kim đực này cho cậu."

"Sau khi lấy được giọt máu tim của bạn gái, cậu hãy dẫn cô ấy đến tiệm của chị. Chị sẽ dùng kim đực xăm khuôn mặt cậu lên ngực cô ấy, từ đó về sau cô ấy sẽ không bao giờ rời xa cậu nữa."

"Tuy nhiên, sau khi chuyện thành công, cậu phải trả thêm cho chị ba vạn tệ nữa."

"Không... không thành vấn đề." Tôi như kẻ mất trí, lú lẫn rút điện thoại ra, quét mã chuyển khoản.

"Tiếc thật, một cậu em đẹp trai nhường này mà trong lòng lại có hình bóng người con gái khác rồi." Đao Kim Phượng đưa tay vuốt ve má tôi, sau đó mới cẩn thận cuộn cây kim đực trong mảnh vải đen rồi đưa cho tôi.

"Đi đi cậu đẹp trai, chị chờ tin tốt của cậu đấy. Nhớ kỹ, trong vòng ba ngày, bất kể có lấy được giọt máu tim hay không, cậu bắt buộc phải mang thần châm trả lại đây. Bằng không, những chuyện vô cùng khủng khiếp sẽ xảy ra đấy."

Lúc mở cửa tiệm, Đao Kim Phượng cười cực kỳ rạng rỡ.

Mùi hương nồng nặc vẫn còn luẩn quẩn nơi đầu mũi. Tôi lảo đảo bước ra ngoài, vô tình va sầm vào một người đang đi tới.

Cảm giác mềm mại cọ vào người, là một phụ nữ.

"Này, đi đường không có mắt à?" Đối phương bực tức quát lên, giọng nói nghe rất quen.

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một khuôn mặt xinh đẹp, sắc sảo.

"Lâm Vũ Thuần?"

"Lý Vân Phong?" Người phụ nữ xinh đẹp cũng ngớ người, "Anh đến đây làm cái gì?"

"Chẳng liên quan gì đến cô." Ánh mắt tôi đã khôi phục sự tỉnh táo, tôi sải bước vội vã rời đi.

Lâm Vũ Thuần dường như nhìn chằm chằm theo tôi rất lâu. Lúc rẽ qua góc phố, tôi ngoái đầu nhìn lại, bắt gặp bóng lưng cô ta đang bước vào tiệm xăm.

Cô ta cũng đi xăm mình sao?

Chẳng rảnh hơi đâu quản chuyện sở thích của cô ta, tôi rảo bước rời khỏi con phố quán bar, bắt taxi lao thẳng đến khu biệt thự Nam Sơn.

"Tổng giám đốc Hàn, tôi đã tìm ra cái hình xăm đó là tà thuật gì rồi, tôi đang chạy tới chỗ ngài đây."

"Tuyệt vời! Vất vả cho cậu rồi thầy Lý, tôi bảo lão Châu ra cổng đón cậu ngay."

Nửa tiếng sau, chiếc taxi dừng lại trước cổng chính khu biệt thự Nam Sơn thì không được vào nữa.

Lúc tôi xuống xe, thấy tài xế lão Châu cung kính ra đón tôi, bác tài xế taxi đã trợn mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Chắc hẳn bác tài không tài nào hiểu nổi, một gã nhãi ranh mặc đồ chợ nghèo rớt mồng tơi như tôi, sao lại được người của khu biệt thự Nam Sơn đón tiếp long trọng đến vậy.

Trong phòng thư phòng trang trí theo lối Trung Hoa sang trọng, trầm mặc. Nghe xong lời tôi tường thuật, Hàn Văn Sơn không ngừng đi lại quanh phòng.

"Hình xăm Uyên Ương? Cái thứ tà thuật thằng con tôi vướng phải là cái này sao?"

"Đúng vậy, cây kim bạc này là do Đao Kim Phượng đưa cho tôi sau khi tôi xì ra hai vạn tệ." Tôi gật đầu, "Trong tiệm của ả ta có một loại mê hương kỳ quái, có khả năng làm thần trí người ta lú lẫn, khiến người ta răm rắp tin theo mọi lời ả nói trong vô thức."

"Vậy có cách nào hóa giải không?" Hàn Văn Sơn chẳng buồn chửi đổng nữa, nôn nóng nhìn tôi.

"Ai buộc chuông thì người nấy phải tháo, tà thuật này chỉ có đích thân Đao Kim Phượng mới hóa giải được." Tôi cất giọng trầm tư.

Hàn Văn Sơn nhíu mày: "Nhưng mục đích của ả là gia sản nhà họ Hàn, làm sao ả có thể tự nguyện giải thuật được..."

"Tổng giám đốc Hàn, tôi hiểu ngài lo lắng điều gì." Tôi khẽ mỉm cười: "Thực ra, muốn giải tà thuật này, không nhất thiết phải cần ả ta tự nguyện."