Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 74: Giao dịch sặc mùi tiền



Hàn Văn Sơn hít một hơi thật sâu, lôi từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một chiếc điện thoại mới cứng, bấm một dãy số gọi đi.

"Đao Kim Phượng phải không?"

"Muốn tôi gật đầu đồng ý hôn sự của hai người thì hãy lập tức tới biệt thự Nam Sơn ngay bây giờ."

"Tuấn Hạo sắp không qua khỏi rồi..."

Đao Kim Phượng cực kỳ lõi đời. Ban đầu ả cự tuyệt chuyện đến biệt thự Nam Sơn, nhưng Hàn Văn Sơn lấy cớ Hàn Tuấn Hạo liệt giường liệt chiếu không lết đi đâu được để ép giá, nhất quyết không nhượng bộ. Sau một hồi cân nhắc nâng lên đặt xuống, ả mờ mắt trước khối gia sản khổng lồ của nhà họ Hàn nên cuối cùng đành phải cắn răng đồng ý.

Cúp máy, Hàn Văn Sơn gật đầu ra hiệu với tôi.

Hai chúng tôi bước sang phòng ngủ của Hàn Tuấn Hạo. Chàng thiếu gia sành điệu, máu me rock and roll ngày nào giờ đây tàn tạ hốc hác không nhận ra. Hốc mắt trũng sâu hoắm, ấn đường đen sì u ám đến rợn người.

Tôi hé mở Thiên Nhãn liếc qua một cái, con rắn đen kịt siết chặt quanh cổ cậu ta ngày càng thít chặt lại.

Cả người cậu ta chìm trong cơn mê man, nhưng hai tay vẫn ôm khư khư bộ đồ đàn bà sặc sỡ, lòe loẹt, miệng không ngừng lảm nhảm réo gọi tên Đao Kim Phượng.

Hàn Văn Sơn nhíu mày nhìn thằng con trời đánh, trong lòng rối bời giữa xót xa và căm phẫn. Ông kéo chăn đắp lại cho con trai rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Mũi tên đã rời rạc không thể quay đầu. Thằng nhóc con, liệu mày có vượt qua kiếp nạn này không đành nhờ cậy vào phúc phần của mày vậy!"

Một tiếng đồng hồ sau.

Đao Kim Phượng chưng diện một bộ cánh đoan trang, ra dáng phu nhân bước vào biệt thự nhà họ Hàn.

Mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy, chiếc váy ngắn cũn cỡn đã được thay bằng một chiếc váy dài chấm gót, lớp trang điểm mắt khói đậm lè được gỡ bỏ thay bằng tông trang điểm nhẹ nhàng sương sương. Thoạt nhìn có vẻ lịch sự, đàng hoàng hơn hẳn, nhưng cái phong thái sặc mùi chợ búa, phong trần trong từng cử chỉ, điệu bộ vẫn phơi bày rõ mồn một.

Đã vậy, mất đi lớp phấn son dày cộp che đậy, những nếp nhăn thời gian trên khuôn mặt ả càng in hằn rõ nét hơn bao giờ hết.

Đao Kim Phượng trợn tròn cặp mắt láo liên, hưng phấn dò xét khắp ngóc ngách của căn biệt thự theo phong cách hoài cổ vừa đẳng cấp vừa kín đáo.

"Thưa cô, mời cô lên lầu."

Bác tài xế lão Châu chìa tay làm động tác mời Đao Kim Phượng.

Đao Kim Phượng bỗng chốc ưỡn thẳng lưng, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, ra vẻ như một mợ chủ danh gia vọng tộc thứ thiệt. Ả lẽo đẽo theo lão Châu lên tầng hai, dừng lại trước cửa phòng Hàn Tuấn Hạo.

"Tổng giám đốc Hàn, người đã đến rồi ạ."

Lão Châu lễ phép gõ cửa.

"Vào đi." Giọng Hàn Văn Sơn vọng ra từ bên trong.

Lão Châu đẩy cửa bước vào, Đao Kim Phượng ưỡn ngực, vểnh mông, sải bước trên đôi giày cao gót nhọn hoắt, tự tin bước vào phòng.

Hàn Văn Sơn sa sầm mặt mày, ngồi bất động bên mép giường Hàn Tuấn Hạo.

"Tổng giám đốc Hàn." Đao Kim Phượng điệu đà bước tới, nở một nụ cười công nghiệp, "À không, có khi bây giờ nên gọi một tiếng bố chồng rồi nhỉ."

"Bố chồng tại thượng, xin nhận của con dâu một lạy." Nói đoạn, ả khom lưng thi lễ với Hàn Văn Sơn.

Hàn Văn Sơn hít một ngụm khí lạnh thật sâu mới kìm nén được sự kinh tởm và ngọn lửa giận đang bùng cháy trong lồng ngực.

"Tôi đã đồng ý hôn sự của hai người rồi, bây giờ cô có thể tha cho nó được chưa?"

"Đương nhiên, đương nhiên." Đao Kim Phượng cười mỉm chi, tảng lờ đi ánh mắt hình viên đạn của Hàn Văn Sơn. Ả ẻo lả ngồi xuống mép giường, đưa tay âu yếm vuốt ve khuôn mặt xám xịt của Hàn Tuấn Hạo.

"Anh ấy là chồng tương lai của tôi, sao tôi nỡ lòng để anh ấy phải chịu giày vò mãi được." Vừa rủ rỉ dỗ ngọt, bàn tay ả vừa trượt dần xuống lồng ngực Hàn Tuấn Hạo.

Khóe mi Hàn Văn Sơn giật liên hồi, tưởng chừng như ngọn núi lửa đang chực trào phun trào, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đến nổi hằn rõ cả gân xanh.

Bàn tay Đao Kim Phượng xoa xoa nhẹ nhàng trước ngực Hàn Tuấn Hạo. Kỳ diệu thay, như có thần giao cách cảm, Hàn Tuấn Hạo từ từ hé mở đôi mắt đờ đẫn.

"Chị Phượng?" Hàn Tuấn Hạo lim dim bắt gặp khuôn mặt Đao Kim Phượng. Sau một giây sững sờ, cậu ta kích động đến mức bật ngồi dậy cái rụp, ôm chầm lấy Đao Kim Phượng.

"Chị Phượng, đúng là chị thật rồi! Nhớ chị chết đi được!"

"Cái thằng ăn hại này!" Hàn Văn Sơn không thể kiềm chế nổi nữa, vung tay tát một cú trời giáng "Bốp" rõ to vào mặt con trai.

Mặt Hàn Tuấn Hạo đỏ lựng lên tức khắc, in hằn rõ mồn một dấu năm ngón tay.

"Bố chồng, bố đang làm cái trò gì vậy? Anh ấy là chồng con, sao bố có thể thích đánh là đánh?" Đao Kim Phượng sa sầm mặt mày ngay tắp lự, xót xa vuốt ve gò má đỏ ửng của Hàn Tuấn Hạo.

Hàn Tuấn Hạo trợn trừng mắt căm phẫn lườm bố mình, kéo Đao Kim Phượng giấu ra sau lưng, gào thét: "Cô ấy là người đàn bà đời này con yêu nhất, con không cưới cô ấy thì không lấy ai sất!"

"Đừng nóng nảy, bố chồng đã gật đầu đồng ý hôn sự của chúng ta rồi." Đao Kim Phượng dỗ ngọt.

"Thật á?" Hàn Tuấn Hạo sững sờ, sung sướng cười hô hố, "Tuyệt vời, chị Phượng ơi, cuối cùng đôi ta cũng được danh chính ngôn thuận ở bên nhau rồi!"

Chứng kiến thằng con u mê không biết phân biệt phải trái, Hàn Văn Sơn giận run người bần bật.

"Lão Châu, còn đứng đực ra đấy làm gì?"

Vừa dứt lời, lão Châu đang trực chiến bên cạnh xông tới, chộp lấy cổ tay Đao Kim Phượng. Xuất thân là lính giải ngũ, bác tài bồi thêm một thế võ cầm nã thủ bẻ quặt tay ả ra sau lưng, khóa chặt.

"Các người định làm gì, tôi liều mạng với các người!" Mắt Hàn Tuấn Hạo vằn lên tia máu đỏ sọc, liều chết vùng dậy khỏi giường thì lại ăn ngay một cái tát nảy lửa nữa của Hàn Văn Sơn bồi thêm.

"Thằng ranh con này!" Hàn Văn Sơn túm chặt lấy thằng con trai đang u mê tăm tối không cho nó phản kháng.

"Tổng giám đốc Hàn, ông định chơi trò lật lọng à? Bổn cô nương nói cho ông biết, nếu ông dám động đến một sợi lông của tôi, con trai ông cũng đừng hòng có đường sống." Đao Kim Phượng ngước cổ lên, nghiến răng trừng mắt, chửi xéo Hàn Văn Sơn một cách thâm độc.

"Thế cơ á, chắc thế chưa?" Tôi từ nhà vệ sinh thong thả bước ra ngoài.

"Mày?" Đao Kim Phượng ngẩn tò te, "Hóa ra đám người các người đã giăng bẫy sẵn cả rồi! Nực cười, thế thì sao nào? Dù có biết tòng tích của hình xăm Uyên Ương thì bọn bây cũng đừng hòng mà hóa giải được."

"Cái tên hình xăm Uyên Ương nghe cũng kêu phết đấy." Tôi nhếch môi cười nhạt nhẽo, nhìn xoáy vào Đao Kim Phượng đang hếch cằm tự đắc, chậm rãi nhả từng chữ.

"Cơ mà, tôi lại khoái cái tên cúng cơm của nó hơn: Phệ Tâm Cổ."

Ba chữ "Phệ Tâm Cổ" vừa tuột khỏi miệng, sắc mặt Đao Kim Phượng lập tức đổi màu, sửng sốt tột độ: "Sao mày lại biết? Rốt cuộc mày là đứa nào?"

"Tôi là ai không quan trọng. Lời khuyên cho cô là nên biết điểm dừng, đừng chọc ngoáy vào những người không nên đụng tới, nếu không lúc chết cũng chẳng biết vì sao chết đâu." Tôi dửng dưng đáp.

Sắc mặt Đao Kim Phượng lúc trắng lúc xanh. Ả ta liếc ngang liếc dọc, đảo mắt nhìn Hàn Tuấn Hạo đang mất nhận thức, rồi bỗng nhiên bật cười khanh khách.

"Có là thế thì bọn bây có thể làm gì được bà? Dù là hình xăm Uyên Ương hay Phệ Tâm Cổ, cũng chỉ một mình bà giải được! Bọn bây mà dám giở trò, cái mạng quèn của vị thiếu gia nhà họ Hàn này chắc chắn đi chầu Diêm vương."

Ả ta lớn lối cười nhạo báng, bộ dạng hống hách như nắm đằng chuôi.

"Sẵn tiện, chúng ta xuống Hoàng tuyền làm một đôi uyên ương bạc mệnh luôn thể."

"Mất mạng thì chắc suất rồi đấy, cơ mà có làm uyên ương được hay không thì hên xui." Tôi lắc đầu tặc lưỡi ra chiều tiếc nuối, "Không biết lúc tôi đâm cây kim bạc này vào tim cô, cô có còn gân cổ lên mà hót được thế này nữa không."

Nói đoạn, tôi thong thả lôi mảnh vải đen ra, khẽ tung ra khoe cái cây kim "hàng fake" kia rồi huơ huơ trước mặt Đao Kim Phượng.

"Mày dám!" Đao Kim Phượng mặt tái mét. Trong cơn hoảng loạn tột độ, ả chẳng đủ minh mẫn để soi xét xem cây kim là hàng auth hay fake.

"Cô nói xem tôi có dám hay không?" Tôi nở nụ cười lạnh toát, thong thả ép sát Đao Kim Phượng, "Hôm qua tôi vừa thử nghiệm với một con chuột nhắt xong. Con bọ bé xíu này ăn tham ra phết, mới đó mà bụng vẫn chưa thèm no đâu."

"Hôm nay, tranh thủ cho nó mở tiệc thịnh soạn một bữa luôn."

Tôi cuộn mảnh vải đen quanh đầu ngón tay, chĩa mũi kim nhằm thẳng lồng ngực căng tràn của Đao Kim Phượng mà đâm.

"Mày đừng có làm ẩu, có tin tao bóp chết thằng con trai nhà họ Hàn ngay tức khắc không!" Đao Kim Phượng sợ vỡ mật, vặn vẹo cơ thể né tránh. Ngay lúc mũi kim sát sạt ngực, ả bỗng trợn trừng hai mắt.

"Đợi đã, cây kim của mày là hàng rởm!"