Con mèo đen phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa từ trong cổ họng, móng vuốt ấn chặt lấy con chuột xám khổng lồ, điệu bộ như thể sợ tôi cướp mất miếng mồi ngon của nó.
Làm sao tôi biết được việc tóm một con chuột lại kéo theo cái rắc rối tày đình này cơ chứ.
Nhưng lúc này, tôi chẳng còn tâm trí đâu để đôi co với con mèo béo phá đám này nữa, vội vàng cúi gầm mặt xuống đất lùng sục tìm con Phệ Tâm Cổ.
Cái giống côn trùng này vừa nhỏ vừa mảnh, ai mà biết nó đang rúc vào cái xó xỉnh nào, lỡ nó chui tọt vào một cái ngóc ngách chết tiệt nào đó thì tìm bằng niềm tin.
Ánh sáng trong tiệm lờ mờ, tôi kéo ngăn kéo quầy thu ngân ra, lôi chiếc đèn pin trong đó ra soi.
Vệt sáng lạnh lẽo quét từng milimet trên mặt sàn. Tôi rón rén chú ý từng bước chân, lấy đống mảnh vỡ thủy tinh làm tâm, sục sạo từng tấc đất trong tiệm.
Con mèo béo ú kia giẫm bẹp con chuột dưới chân, con chuột đành buông xuôi mặc cho số phận, cả thân mình run lên bần bật như đang lên cơn sốt rét. Con mèo béo cũng chẳng vội ăn tươi nuốt sống con mồi ngay, đôi mắt xanh lè mở to thao láo, cái đầu tròn xoe ngếch sang một bên, tò mò nhìn tôi chằm chằm.
Tôi lật tung cả cái tiệm lên, chỉ thiếu điều lật tung từng viên gạch lát sàn lên nữa thôi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi con Phệ Tâm Cổ đâu.
Chết dở, không lẽ nó len lỏi qua khe cửa lẻn vào phòng ngủ rồi.
Tim tôi lạnh toát. Vừa quay gót định chạy vào phòng ngủ tìm thì con mèo đen béo ị đang vắt vẻo hóng chuyện trên quầy bỗng gào lên những tiếng the thé, bộ dạng như đang thị uy với thứ gì đó.
Tôi ngoái đầu nhìn lại, tim đánh thót một cái vì mừng rỡ.
Trên mặt bàn đen nhẻm, sứt sẹo của quầy thu ngân, một con sâu trắng toát mảnh như sợi chỉ, dài cỡ ngón tay đang bò ngoằn ngoèo. Đích thị là Phệ Tâm Cổ chứ còn cái giống gì nữa!
Chẳng biết cái giống sâu bọ gớm ghiếc, kinh hãi này bò lên mặt bàn từ lúc nào. Thân hình thon dài của nó tựa như một cây kim thép, đang hì hục khoan thủng vào cơ thể con chuột dưới móng vuốt của con mèo đen.
Con chuột oằn mình giãy giụa liên hồi, phát ra những tiếng kêu thống thiết.
Thấy có kẻ dám nhăm nhe nẫng tay trên bữa tối của mình, con mèo béo đen tức lộn ruột, lông mao toàn thân dựng đứng lên như lông nhím. Nó ngoác miệng khè khè, nhe hàm răng nanh nhọn hoắt, gầm gừ những tiếng phẫn nộ đe dọa.
Con Phệ Tâm Cổ chẳng mảy may để tâm đến lời cảnh cáo, tốc độ của nó cực nhanh, chỉ cần ngoáy mạnh hai cái là đã chui tọt vào trong cơ thể con chuột.
Bốn chân con chuột đạp loạn xạ một hồi. Con mèo đen có vẻ kiêng dè, rụt móng vuốt lại nhảy tót sang một bên, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào bữa tối lẽ ra phải thuộc về nó.
Con chuột khốn khổ thoi thóp chẳng được bao lâu, cơ thể nó teo tóp lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hệt như bị thứ gì hút cạn kiệt máu mủ. Cuối cùng, nó co giật chân vài cái rồi ngoẻo luôn.
Hai mắt con chuột trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Con Phệ Tâm Cổ lững thững chui ra từ miệng con chuột, thân hình nó phình to ra trông thấy, hệt như một con sâu róm khổng lồ. Toàn thân nó chuyển sang màu đỏ ối như máu tươi, tốc độ di chuyển cũng chậm chạp đi hẳn.
Tôi vội vã vớ lấy một cái cốc thủy tinh mới, lao đến úp chụp lấy con Phệ Tâm Cổ.
Ngờ đâu con mèo đen bất thình lình gào lên một tiếng chói tai, cái thân hình núng nính mỡ của nó phóng vút lên, bộ móng vuốt sắc lẻm giương ra cào một cú trời giáng thẳng vào mình con Phệ Tâm Cổ.
Máu me bắn tung tóe. Cơ thể con Phệ Tâm Cổ thủng lỗ chỗ vài đường, máu tươi vừa hút no nê lại ào ào trào ra. Cái xác teo tóp lại nhanh chóng, cuối cùng chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch.
"Trời..."
Biến cố ập đến quá nhanh khiến tôi sững sờ, trố mắt nhìn, tay cầm cốc thủy tinh vẫn lơ lửng giữa không trung.
Con Phệ Tâm Cổ cứ thế bị con mèo đen vả chết tươi thế á?
Con mèo đen hếch mõm về phía cái vỏ rỗng của con Phệ Tâm Cổ, kêu ngao ngao hai tiếng như đang gáy: Để ông xem mày còn dám tranh mồi của ông nữa không.
Tôi choàng tỉnh khỏi cơn sốc, dùng cốc thủy tinh gảy gảy cái xác khô của con Phệ Tâm Cổ vài cái, quả nhiên là nó đã chết ngắc rồi.
Trong lòng tôi bắt đầu đánh trống lô tô. Nghe đồn cổ trùng bị giết chết thì kẻ nuôi cổ cũng sẽ có thần giao cách cảm. Nếu Đao Kim Phượng biết con Phệ Tâm Cổ đã tẻo thì ả ta rất có thể sẽ tìm tôi tính sổ.
Hơn nữa, nếu để ả phát hiện tôi là người do Hàn Văn Sơn cử đến thì một nửa phần trăm cơ hội thành công còn lại trong kế hoạch giải cứu Hàn Tuấn Hạo cũng coi như đổ sông đổ bể.
Nhíu mày nhăn nhó, tôi vớ lấy nắm giấy ăn gói ghém xác con Phệ Tâm Cổ lại cho gọn gàng rồi đem ra ngoài châm lửa thiêu rụi không còn một mống.
Mùi khét lẹt nồng nặc bốc lên, tôi bịt mũi phẩy phẩy tay vài cái rồi quay vào trong tiệm.
Con mèo béo đen vẫn chễm chệ trên quầy, uể oải liếm láp móng vuốt, có vẻ như chưa có ý định chuồn đi.
"Mèo béo, mày làm hỏng đại sự của tao rồi đấy, tao không xử đẹp mày là may lắm rồi, thế mà mày vẫn còn mặt mũi ăn vạ ở đây không chịu cút à?"
Con mèo béo chỉ đáp lại bằng một cái nhìn khinh bỉ, rồi trở mình cuộn tròn cái thân ục ịch lại, đuôi quấn quanh người, cái mặt phúng phính rúc vào móng vuốt, lim dim đánh một giấc tỉnh bơ.
"Ăn vạ tới cùng luôn hả!"
Nhưng tôi cũng chẳng rảnh hơi đâu đi chấp nhặt với một con mèo.
"Thôi được rồi, cho mày tá túc một đêm, ngày mai mày bắt buộc phải biến."
Kéo cửa cuốn xuống, tôi trở lại phòng ngủ, nằm trằn trọc cả đêm với một bụng tâm sự nặng trĩu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi có cảm giác lồng ngực bị vật gì đó đè nặng trình trịch, thở không ra hơi.
Mở mắt ra ngó thử, hóa ra là con mèo mập ú kia đang chễm chệ trên ngực tôi, ngủ say sưa, lại còn phát ra những tiếng gầm gừ khoan khoái.
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tôi hất tung chăn, quăng luôn con mèo xuống đất.
Nó lộn một vòng rơi tọt xuống sàn, uể oải vươn vai thư giãn gân cốt.
"Ông đây đang bận việc, không rảnh hầu hạ mày đâu, từ đâu chui ra thì phắn về đấy đi."
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, tôi lùa con mèo béo ra khỏi cửa rồi cắm đầu chạy ù ra tiệm tạp hóa trong khu ổ chuột mua một mớ kim khâu.
Dựa theo trí nhớ về hình dáng của con Phệ Tâm Cổ hôm qua, tôi lôi ra so đo từng li từng tí, cuối cùng cũng chọn được một cây có chiều dài và độ dày kha khá giống. Tôi lấy kìm bấm đứt phần đuôi xỏ chỉ rồi mài cho nhẵn thín.
Cuối cùng, tôi chạy đi mua thêm một chiếc bút dạ màu đỏ, tô kín mít phần đầu kim.
"Hy vọng là lừa được ả." Tôi cẩn thận bọc cây kim khâu "hàng fake" này vào trong tấm vải đen.
Lo liệu xong xuôi mọi việc, trên đường đi ăn sáng, điện thoại của tôi réo vang, là cuộc gọi từ Hàn Văn Sơn.
"Thầy Lý, tôi quyết định rồi, tôi chọn cách mạo hiểm!" Giọng Hàn Văn Sơn khàn đặc và mệt mỏi rã rời, xem chừng ông ta đã thức trắng đêm.
"Tổng giám đốc Hàn, tình hình có biến, ngài cứ từ từ hãy quyết định. Tôi sẽ qua chỗ ngài ngay bây giờ, chờ nghe tôi trình bày ngọn ngành xong rồi chốt phương án cũng chưa muộn."
Cúp máy, tôi mua vội mấy cái bánh bao vừa đi vừa gặm. Vừa ra khỏi khu ổ chuột, tôi bắt liền một chiếc taxi phóng vút đến khu biệt thự Nam Sơn.
"Thủ đoạn thực sự của Đao Kim Phượng là dùng cổ thuật, hình xăm chỉ là cái bẫy che mắt thiên hạ mà thôi. Hai cây kim bạc ả đưa thực chất không phải kim châm cứu, mà là cổ trùng. Khốn nỗi hôm qua tôi đã lỡ tay làm chết con cổ trùng đó rồi. Rất có khả năng ả đã đánh hơi được sự bất thường, do đó kế hoạch cứu thiếu gia sẽ càng thêm phần hung hiểm."
Trong căn phòng thư phòng thiết kế theo lối giả cổ, sau khi thuật lại đầu đuôi ngọn ngành, tôi nhìn thẳng vào Hàn Văn Sơn với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
"Tổng giám đốc Hàn, với năng lực của nhà họ Hàn, nói không chừng ngài có thể mời được một vị cao nhân am hiểu thuật giải cổ. Hoàn toàn không đáng để lấy tính mạng thiếu gia ra làm trò đánh cược."
Hàn Văn Sơn đi tới đi lui quanh phòng, trên trán rịn một lớp mồ hôi hột. Ông ta trầm ngâm suy tính một hồi lâu, cuối cùng cắn răng hạ quyết tâm.
"Tôi hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của thầy Lý! Nếu kế hoạch này đổ bể, thì chỉ có thể nói số mạng của nó chỉ đến thế mà thôi! Cái loại chuyện bôi tro trát trấu vào mặt này, có chết tôi cũng không để nó lọt ra ngoài bôi nhọ thanh danh dòng họ!"
Danh dự gia tộc quan trọng hơn cả tính mạng con cái ruột thịt sao?
Có lẽ những thứ mà giới thượng lưu trân quý, một kẻ dân đen như tôi vĩnh viễn không thể nào thấm thía nổi.
"Nếu ngài đã nói vậy, tôi cũng có một điều kiện." Tôi nghiêm giọng tuyên bố.
"Tôi hiểu ý cậu, nếu lỡ thằng nghịch tử này có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối không đổ lỗi lên đầu thầy Lý. Cậu cứ an tâm! Tôi Hàn Văn Sơn nói lời giữ lời, tuyệt đối không gây khó dễ cho thầy Lý!" Hàn Văn Sơn cũng kiên quyết đáp lời.
"Được! Tổng giám đốc Hàn đã sòng phẳng như vậy thì tôi cũng chẳng còn lý do gì để chần chừ nữa." Gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng được dỡ bỏ. Bàn tay giấu trong túi áo khoác của tôi khẽ bấm nhẹ nút dừng ghi âm trên điện thoại.
"Tổng giám đốc Hàn, ngài có thể gọi cho Đao Kim Phượng được rồi!"