Đi theo cậu sinh viên khoảng hai mươi phút, cuối cùng cũng tới khu nhà dân.
Những ngôi nhà thấp bé, xập xệ mọc lên lộn xộn dọc hai bên đường. Đa phần các khoảng sân đều vắng lặng, có vẻ mọi người đã đi làm hết.
Cậu sinh viên bước tới trước cổng một ngôi nhà, đẩy cửa bước vào.
Cậu ta trọ ở đây sao?
Tôi bám theo, phát hiện ra đây cũng là một kiểu nhà trọ bình dân do người dân tự xây để cho thuê ngắn hạn, hay nói cách khác là một nhà nghỉ giá rẻ.
Cửa nhà chỉ khép hờ, đẩy nhẹ là mở.
Khoảng sân không lớn lắm nhưng được dọn dẹp khá sạch sẽ. Có một người phụ nữ trung niên dáng người thấp béo đang ngồi lặt rau dưới mái hiên.
Cậu sinh viên mặc áo kẻ sọc gật đầu chào bà ta một cái, rồi lấy chìa khóa mở cửa một căn phòng ở tầng trệt, bước vào trong và lập tức đóng sầm cửa lại.
"Cậu đến thuê phòng à?" Người phụ nữ trung niên thấy tôi, bỏ rổ rau xuống, đứng dậy đón khách niềm nở.
"Đúng rồi chị, chỗ mình còn phòng không?" Tôi đáp lời.
"Còn chứ, mấy phòng ở tầng trệt này đều cho thuê hết, cậu ưng phòng nào thì ở phòng nấy." Bà ta hớn hở ra mặt, dẫn tôi đi xem phòng. "Ngày nào tôi cũng dọn dẹp, nước nóng lạnh có đủ, sạch sẽ lắm, cậu cứ yên tâm mà ở!"
"Tầng trệt toàn là phòng cho thuê hả chị?" Tôi vô tình chỉ tay về phía căn phòng cậu sinh viên vừa bước vào.
"Đúng, tầng trệt toàn cho thuê." Bà ta cười híp mắt, tự biên tự diễn khen ngợi. "Giá cả chỗ tôi là hợp lý nhất, phòng ốc lại sạch sẽ, ở thoải mái cực kỳ. Không tin cậu cứ hỏi cậu nhóc vừa rồi xem. Nó là sinh viên đại học đấy, không lừa cậu đâu!"
"Sinh viên sao giờ này lại đi thuê trọ, không phải đi học à?"
"Chị lừa cậu làm gì, nó bảo nhà nghèo sắp không đóng nổi học phí, nên đến đây làm thuê kiếm tiền học. Nhìn thư sinh, hiền lành, tội nghiệp lắm."
"Thế ạ, trùng hợp quá, tôi cũng đang đi tìm việc đây. Vừa hay để tôi đi hỏi cậu ấy xem có xưởng nào đang tuyển người không."
"Ối giời, cậu mà đi làm ở mấy xưởng quanh đây thì thuê phòng của tôi là chuẩn bài rồi! Chỗ này vừa gần, giá lại bèo, cậu có mang theo mèo vào ở cũng vô tư... Mà công nhận, con mèo của cậu nhìn yêu phết..."
Bà chủ nhà càng nói càng phấn khích.
Tôi chọn căn phòng ngay sát vách cậu sinh viên, mượn cớ chờ tìm được việc rồi mới thuê tiếp, nên chỉ nộp tiền cọc và tiền phòng đúng một ngày. Sau đó, tôi gõ cửa phòng cậu ta.
"Chào cậu, tôi làm phiền một lát được không?"
Mất nửa phút sau, tôi cảm giác cậu sinh viên đã nhìn qua lỗ mắt mèo soi xét kỹ lưỡng rồi mới chịu hé cửa.
"Anh là ai? Có chuyện gì?"
Một khuôn mặt trẻ măng, hãy còn nét ngây ngô đập vào mắt tôi. Trông cậu ta chưa tới đôi mươi, gầy gò thư sinh, giọng điệu xen lẫn sự dè dặt, cảnh giác.
"Chào cậu, tôi họ Lý. Tôi cũng mới thuê trọ ở đây, nghe chị chủ bảo cậu đang tìm việc ở mấy nhà máy khu này, nên muốn sang hỏi thăm tình hình một chút, tiện thể tôi cũng đang muốn kiếm việc làm." Tôi mỉm cười nói.
Vượng Tài rất phối hợp, ngồi ngoan ngoãn trên vai tôi, nghiêng cái mặt bánh bao nhìn chằm chằm cậu sinh viên.
"Xin lỗi, tôi vẫn chưa tìm được việc." Cậu ta đánh giá tôi bằng ánh mắt đầy phòng thủ.
"Không sao, tôi nghe nói có một nhà máy đãi ngộ tốt lắm, có thể dẫn cậu đi cùng. Tiện vào nhà nói chuyện không?" Chẳng đợi cậu ta từ chối, tôi đã chen chân lách vào phòng.
Cậu sinh viên nhíu mày, ánh mắt càng thêm phần cảnh giác.
Căn phòng rất bé, chỉ kê đúng một chiếc giường, một cái tủ và một cái bàn — đúng tiêu chuẩn cơ bản nhất của nhà trọ giá rẻ.
Balo của cậu ta đặt trên bàn, chiếc hộp đựng kính đã được bỏ ra ngoài.
"Đây là phòng của tôi, không hoan nghênh người ngoài, mời anh ra cho!" Cậu sinh viên căng thẳng liếc nhìn chiếc hộp kính.
"Không phải cậu đang thiếu tiền đóng học phí sao? Chẳng hứng thú chút nào với công việc tôi sắp nói à?" Tôi kéo ghế ngồi xuống, vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Tìm việc là chuyện của tôi, tôi nhắc lại lần nữa, mời anh ra ngoài!"
"Đừng nóng, nghe tôi nói xong tên nhà máy này rồi cậu từ chối cũng chưa muộn." Tôi nhìn thẳng vào cậu ta, gằn từng chữ: "Xưởng điện tử Lục Thành."
Sắc mặt cậu sinh viên thay đổi xoành xoạch, đứng nép vào cửa, hoảng hốt lắp bắp: "Anh... anh là ai?"
"Yên tâm đi, tôi không phải người của xưởng đó, tôi chỉ tình cờ thấy cậu lén lút lẻn vào đấy thôi." Tôi cầm chiếc hộp kính trên bàn mở ra, bên trong là hai cái khuôn chìa khóa làm bằng kẹo cao su.
"Anh định báo cảnh sát, hay muốn tống tiền?" Khuôn mặt non choẹt hằn lên vẻ hoảng loạn, cậu ta cắn răng cố gắng duy trì sự bình tĩnh.
"Đều không phải." Tôi đóng hộp kính lại. "Tôi chỉ muốn biết, mục đích cậu đến nhà máy đó là gì?"
"Dựa vào đâu tôi phải nói cho anh?" Cậu sinh viên hậm hực. "Tôi chẳng ăn cắp thứ gì cả, anh có báo cảnh sát cũng chẳng làm gì được tôi!"
"Cậu em, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không báo cảnh sát, cũng chẳng mưu đồ gì với cậu. Tôi không có ác ý, chỉ là rất tò mò, cậu muốn điều tra thứ gì ở cái nhà máy đó."
"Liên quan gì đến anh?" Nghe tôi nói vậy, nét mặt cậu ta có phần giãn ra, nhưng vẫn giữ thái độ hằn học.
"Bởi vì, tôi cũng đang điều tra nhà máy đó, và còn phát hiện ra một số thứ cực kỳ đáng sợ." Tôi từng bước dẫn dắt. "Tôi muốn biết, mục đích của chúng ta có giống nhau không."
Cậu sinh viên sững sờ, nhìn tôi chằm chằm mấy bận, cuối cùng mới rụt rè dò hỏi: "Anh cũng đến đó để tìm người à?"
Mắt tôi sáng lên: "Có người nhà của cậu đi làm ở xưởng đó rồi một đi không trở lại, đúng không?"
Cậu ta do dự một thoáng, rồi cũng gật đầu.
Cậu sinh viên này tâm cơ không sâu, giống hệt như ánh mắt của cậu ta vậy, mang theo sự ngây thơ, lương thiện của người chưa trải sự đời, rất dễ đặt niềm tin vào người khác.
"Anh cũng vậy sao?" Cậu ta lại hỏi.
"Đúng thế, tôi có một người bạn học rất thân đã đến xưởng này làm việc, rồi không thấy quay về. Gia đình cậu ấy nhờ tôi đến xưởng tìm thử xem sao."
Nghe xong lời nói dối đầy thiện ý của tôi, ánh mắt cậu ta nhìn tôi thay đổi hẳn, dịu dàng và thân thiết hơn nhiều, thậm chí còn mang theo chút vui mừng khó tin, tựa như vừa tìm được chiến hữu.
"Anh trai em đến xưởng đó làm việc, hai tháng rồi, bặt vô âm tín." Sự căng thẳng trong cậu ta được trút bỏ, cậu ta đóng cửa lại, ngồi phịch xuống giường với khuôn mặt âu sầu.
"Em tên Triệu Tiểu Hải, anh trai em là Triệu Tiểu Quân. Năm nay em vừa đỗ đại học, anh em vì muốn gom tiền học phí cho em nên một mình làm tới hai công việc, vất vả lắm!"
"Em muốn tranh thủ kỳ nghỉ hè đi làm thêm để đỡ đần anh ấy, nhưng anh ấy xót em không cho em đi làm, bắt em phải ở nhà lo học."
"Hai tháng trước, anh ấy mừng rỡ mang về một tờ rơi tuyển dụng, bảo là tìm được công việc đãi ngộ tốt lắm, làm vài tháng là đủ tiền cho em học bốn năm đại học."
Nói rồi, Triệu Tiểu Hải rút từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp gọn gàng, từ từ mở ra.
Là giấy A4, in một mẩu tin tuyển dụng.
Xưởng đang thiếu người, lương tháng hai vạn (nhân dân tệ), bao ăn bao ở, ai có nhu cầu xin liên hệ số điện thoại...
Phần ký tên không để lại tên nhà máy, cũng chẳng có địa chỉ, chỉ độc một dãy số điện thoại.
Chắc chắn là tờ rơi tuyển dụng của Xưởng điện tử Lục Thành.
"Thế nhưng hai tháng trôi qua, anh em vẫn chưa về, gọi điện cũng không liên lạc được! Trước giờ anh ấy chưa bao giờ như vậy cả!"
"Bọn em nương tựa vào nhau bao nhiêu năm nay, anh ấy đi đâu làm gì cũng đều nói cho em biết. Đã ba tháng bặt vô âm tín, chắc chắn anh ấy xảy ra chuyện rồi!"