Triệu Tiểu Hải siết chặt nắm đấm, bặm môi, ánh mắt toát lên sự kiên định mà người ngoài khó lòng thấu hiểu.
Tôi lên tiếng hỏi: "Tôi nghe người ta nói, những người đến Xưởng điện tử Lục Thành làm việc sẽ định kỳ gửi tiền vào tài khoản của người nhà, cậu có nhận được đồng nào không?"
"Không có." Triệu Tiểu Hải rầu rĩ lắc đầu. "Lần cuối cùng hai anh em gọi điện cho nhau là ngày anh ấy đi phỏng vấn. Anh ấy vui vẻ khoe với em là đậu rồi, hôm đó nhận việc luôn... Đến tối thì điện thoại thuê bao."
"Lúc đầu em cứ nghĩ điện thoại hết pin nên không để ý lắm, mấy ngày sau gọi lại, vẫn không liên lạc được."
"Em bắt đầu thấy lo, nhưng nhớ lời anh dặn xưởng quản lý khép kín, trong giờ làm không được nghe máy, nên em chỉ nhắn cho anh vài tin, bụng bảo dạ lúc nào nghỉ tay anh sẽ gọi lại."
"Nhưng chờ mãi, thấm thoắt đã hai tháng... Em không thể đợi thêm được nữa! Em có linh cảm rất mãnh liệt, nếu không đi tìm, anh ấy nhất định sẽ gặp chuyện không may!"
Trong mắt Triệu Tiểu Hải ngập tràn sự bất an và lo lắng.
Người thân ruột thịt máu mủ tình thâm, một người gặp nạn, người kia sẽ có dự cảm, đó là chuyện thường tình. Anh em liền khúc ruột, linh cảm của cậu ta không sai đâu.
Hơn nữa, vô số manh mối hiện tại đã chứng minh, Xưởng điện tử Lục Thành là một nơi cực kỳ có vấn đề, hễ bước chân vào làm là một đi không trở lại.
Thế nhưng cái xưởng quái quỷ đó quá sức ma quái, thậm chí còn có cả sự tồn tại của "quái vật". Đến tôi đây còn chẳng nắm chắc phần thắng, huống hồ gì một cậu sinh viên gầy gò ốm yếu, hai bàn tay trắng?
Tôi khẽ thở dài trong lòng: "Cậu có từng nghĩ, đi tìm anh trai, rồi bản thân cậu cũng nộp mạng theo không?"
"Bố mẹ mất sớm, hai anh em em là trẻ mồ côi không ai chăm sóc. Anh em chưa học hết tiểu học đã phải lăn lộn kiếm tiền nuôi em ăn học, có gì ngon cũng nhường em hết, bản thân anh ấy gầy chỉ còn da bọc xương..."
Hốc mắt Triệu Tiểu Hải đỏ hoe, khuôn mặt vẫn còn nét ngây ngô hiện rõ vẻ bướng bỉnh.
"Anh ấy vì em mà xảy ra chuyện, em mặc kệ anh ấy thì em có còn là con người không? Những năm qua, anh ấy hy sinh vì em đã quá đủ rồi, dù có chết, em cũng phải cứu được anh trai ra!"
Bản thân người anh cũng chỉ là một đứa trẻ, vậy mà phải gánh vác nuôi thêm một đứa trẻ khác, sự gian truân ngần ấy năm trời quả thực không thể tưởng tượng nổi. Hai anh em nương tựa vào nhau mà sống, là người thân duy nhất của đối phương trên cõi đời này, có lẽ tình cảm và sự gắn kết đó lớn hơn tất thảy mọi thứ.
Tôi xúc động trong lòng, nói: "Tôi cũng phải đến xưởng đó. Nếu cậu tin tưởng, chi bằng chúng ta đi cùng nhau, có gì còn hỗ trợ qua lại."
"Anh Vân Phong, anh đúng là người tốt, dám vì bạn bè mà mạo hiểm, em tin anh!" Triệu Tiểu Hải mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóc.
"Nhưng sự nguy hiểm của cái xưởng đó có thể vượt quá sức tưởng tượng của cậu, những chuyện xảy ra trong đó có khả năng sẽ lật đổ mọi nhận thức của cậu, mong cậu chuẩn bị sẵn tâm lý." Tôi nhìn cậu ta, dặn dò nghiêm túc: "Tôi không biết có thể giúp được cậu bao nhiêu, tự bản thân cậu phải biết tự lo liệu, gặp nguy hiểm tuyệt đối không được cậy mạnh."
"Em biết rồi, anh Vân Phong, anh cứ yên tâm, em sẽ không làm vướng chân anh đâu." Triệu Tiểu Hải khẳng định chắc nịch.
Những đứa trẻ như thế này thường hiểu chuyện hơn bạn bè đồng trang lứa rất nhiều, tôi tin cậu ta thực sự đã khắc ghi lời tôi nói.
"Anh Vân Phong, em định tìm chỗ đánh chìa khóa, rồi lẻn vào văn phòng nhà máy tìm manh mối." Triệu Tiểu Hải liếc nhìn đồng hồ. "Chúng ta vừa đi vừa bàn nhé, anh thấy sao?"
"Được, dù sao trời vẫn còn sáng, thu thập được càng nhiều manh mối càng có lợi cho chúng ta." Tôi ôm Vượng Tài đứng dậy. "Cậu thông minh đấy, biết phải điều tra nhà máy trước."
"Em học lỏm trên phim với tiểu thuyết cả đấy." Triệu Tiểu Hải cười gãi đầu ngại ngùng, cất hộp kính vào balo. "À phải rồi, số điện thoại trên tờ rơi em gọi thử rồi, vẫn đổ chuông. Bọn họ hẹn em tối nay đến phỏng vấn."
"Phỏng vấn buổi tối? Ở đâu?"
"Ngay tại cái xưởng bỏ hoang đó luôn."
Làm gì có công ty nào lại xếp lịch phỏng vấn vào buổi tối, rõ ràng là có mưu đồ mờ ám!
Trương Kiến Minh đã chết, nhưng Xưởng điện tử Lục Thành vẫn đang hoạt động, xem ra hắn ta không phải là ông chủ thực sự. Kẻ đứng sau giật dây mọi chuyện, liệu có phải là lão già quái dị ở quán bánh bao không?
Tôi đang mải suy nghĩ, Vượng Tài đột nhiên kêu gắt một tiếng, nhảy phốc khỏi ngực tôi, lao thẳng về phía cửa sổ, giơ vuốt vả mạnh lên lớp kính.
Bốp!
Trên ô kính mờ ảo dán chặt một khuôn mặt người, bị Vượng Tài dọa cho rụt vội lại.
Có kẻ nghe lén?!
Tôi sải bước tới, giật phăng cánh cửa phòng, nhìn ra ngoài.
Khoảng sân trống trơn, chẳng có lấy một bóng người. Bà thím ngồi nhặt rau lúc nãy cũng không biết đã biến đi đâu, chỉ còn chỏng chơ cái rổ không nằm trên mặt đất.
Cửa cổng vẫn đang đóng kín. Trong suốt lúc tôi và Triệu Tiểu Hải nói chuyện, không hề nghe thấy tiếng bà chủ chào hỏi ai, chứng tỏ không có khách mới nào vào.
Từ lúc phát hiện có người nghe lén đến lúc tôi mở cửa chỉ vỏn vẹn vài giây, kẻ đó căn bản không thể chạy thoát ra ngoài kịp.
"Anh Vân Phong, ai nghe lén vậy?" Triệu Tiểu Hải bám sát theo sau, nhìn khoảng sân vắng ngắt, cậu ta cũng nhíu mày.
"Một là bà chủ, hai là khách thuê trọ giống chúng ta."
"Nhưng hai ngày nay chỉ có hai chúng ta đến thuê thôi mà." Triệu Tiểu Hải tròn mắt. "Là thím Tào sao? Thím ấy nghe lén làm gì?"
"Không biết nữa." Tôi nhìn về phía nhà bếp đang có tiếng động.
Khói bếp bốc lên nghi ngút, lúc này cũng đang là giờ cơm trưa.
"Ây da, hai cậu ra rồi à? Thím đang định đi gọi hai đứa đây, đến giờ cơm rồi. Quanh đây cũng chẳng có quán xá gì, hay là ăn tạm cơm thím nấu nhé?"
Vừa khéo, thím Tào béo lùn đeo tạp dề từ bếp bước ra, nụ cười đon đả hiền từ, trên mặt tuyệt nhiên không lộ một tia bối rối nào của kẻ vừa bị bắt quả tang nghe lén.
"Dạ thôi ạ, bọn cháu có việc, định đi ra ngoài luôn."
"Gấp mấy thì cũng phải ăn hẵng chứ!" Thím Tào đon đả. "Gần đây không có quán ăn đâu, muốn ăn phải đi bộ xa lắm, thím nấu cơm xong hết rồi, hai cậu đừng có khách sáo!"
Chẳng để chúng tôi kịp từ chối, thím Tào đã quay lưng vào bếp xới cơm.
Triệu Tiểu Hải thì thầm: "Trông thím Tào kiểu gì cũng không giống người xấu, có khi lúc nãy thím ấy chỉ đi ngang qua thôi?"
Tôi lắc đầu.
"Không phải đi ngang qua, khuôn mặt đó rõ ràng là dán sát vào cửa sổ. Hơn nữa, Vượng Tài không bao giờ nhìn nhầm, nó là một con mèo có linh tính."
"Lợi hại vậy sao?" Triệu Tiểu Hải tò mò đánh giá Vượng Tài.
Vượng Tài ngồi chồm hỗm trên vai tôi, vểnh cao cái mặt bánh bao, điệu bộ vô cùng kiêu ngạo.
"Thế chúng ta còn ăn cơm ở đây không?"
"Không thể ăn, chỗ này e là cũng không ở tiếp được nữa, cẩn tắc vô áy náy." Tôi cảnh giác đáp.
"Vâng, thế để em vào chào thím một tiếng, cứ bảo là chúng ta đang gấp đi xin việc." Triệu Tiểu Hải gật đầu, nhưng vẫn mang theo vài phần không muốn tin.
"Thím ấy tốt bụng lắm, biết em không có tiền, còn giảm giá phòng cho em hai mươi phần trăm cơ mà..."
Cậu ta đang định bước vào bếp thì thím Tào đã bưng cơm ra, nghe bảo chúng tôi đang vội đi xin việc, bà ta đặt bát xuống, hạ giọng nói nhỏ với chúng tôi.
"Thực ra các cậu không phải đi đâu xa tìm đâu, thím có thể giới thiệu cho hai đứa một chỗ ngon lành, lương tháng hai vạn, bao ăn bao ở!"