Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 91: Chỉ có một cơ hội sống sót



Gã mũi khoằm lảo đảo, trợn trừng mắt quay đầu lại, khuôn mặt vặn vẹo cực kỳ dữ tợn.

"Mày dám đánh ông à..."

Bốp!

Bốp bốp bốp!

Tôi mặc xác gã chửi bới, cứ thế dùng mảnh vỏ cứng trong tay phang lấy phang để vào đầu gã.

Triệu Tiểu Hải cũng lao lên hỗ trợ, bịt chặt miệng gã mũi khoằm không cho gã gọi người tới cứu viện.

Sau một trận mưa đòn chí tử, gã mũi khoằm gục ngã trong sự ngỡ ngàng tột độ.

Mặt mũi bê bết máu, sưng vù bầm dập.

Gã chưa chết, chỉ là ngất xỉu thôi.

Nhưng thế này với chúng tôi là quá đủ rồi.

Tôi lột chùm chìa khóa và cây roi da trên người gã mũi khoằm, bồi thêm hai cú đá tàn nhẫn rồi cùng Triệu Tiểu Hải lẻn ra ngoài, chốt chặt cửa phòng lại.

Có vũ khí trong tay, tôi thấy tự tin hơn hẳn.

Tôi dẫn Triệu Tiểu Hải đi men theo bức tường hành lang, rón rén tiến đến trước cửa Phòng Quản lý.

Cửa phòng khép hờ, ánh đèn vàng vọt hắt ra từ bên trong.

Tôi ngồi xổm xuống, ghé mắt nhìn qua khe cửa.

"Uống đi, nào, hai anh em mình lại cạn ly!"

"Thằng mũi nhọn sao đi mãi chưa về nhỉ? Hay là... hay là có chuyện gì rồi?"

Hai gã quản lý đang ngồi nhậu nhẹt, trên bàn ngổn ngang mấy vỏ chai rượu không, dưới sàn la liệt vỏ lạc.

Chiếc balo của tôi vẫn nằm chễm chệ trên chiếc tủ phía sau lưng họ. Không biết chúng đã động chạm gì vào đồ đạc bên trong chưa.

"Có chuyện gì được chứ? Đứa nào bị tống vào cái phòng tối om đó thì cũng thành súc vật tuốt, còn làm nên trò trống gì được nữa? Mặc kệ mẹ nó đi, ngày nào cũng vác cái mặt sưng sỉa như thể ai nợ tiền nó không bằng!" Tào Kim Vượng có vẻ rất ngứa mắt gã mũi khoằm.

"Chuẩn đấy, rõ ràng hôm nay tôi phát cơm cho hai thằng lính mới kia rồi, thế mà nó dám bảo tôi lười biếng!" Gã mặt rỗ chợt liếc mắt nhìn ra cửa.

Tôi vội vàng rụt đầu lại, ép sát người vào tường.

"Nếu nhỡ có chuyện gì thật, cấp trên có trách tội xuống, hai anh em mình cứ đổ hết lên đầu nó! Nó đã bất nhân trước thì đừng trách anh em mình bất nghĩa!"

Gã mặt rỗ hạ thấp giọng.

"Ý kiến hay đấy! Chỉ cần hai anh em mình đồng lòng, cấp trên chắc chắn sẽ tin chúng ta chứ chả tin một mình nó. Hai anh em mình mới là người một nhà, nó là cái thá gì!"

"Tôi khoái câu này đấy, nào, cạn ly, người anh em!"

Tôi lại thò đầu nhìn vào, hai gã đang cụng ly cái cốp, tu ực một hơi cạn sạch ly rượu trắng, bộ dạng cả hai đã ngà ngà say.

Vượng Tài đâu rồi nhỉ?

Tôi thử hé cánh cửa ra thêm một chút để quan sát toàn cảnh Phòng Quản lý.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, từ dưới gầm chiếc bàn lộn xộn, một cái mặt bánh bao đầy lông từ từ thò ra. Đôi mắt tròn xoe màu xanh lục ánh lên vẻ tinh ranh, lanh lợi.

Hai gã kia đang mải chén chú chén anh, hoàn toàn không hề hay biết trong phòng vừa có thêm một con vật nhỏ lẻn vào.

Vượng Tài khéo léo nhảy tót lên tủ, bước chân không phát ra một tiếng động nào. Nó tiến lại gần chiếc balo của tôi, dùng hai chân trước cào cào vào khóa kéo.

"Giỏi lắm, Vượng Tài!" Tôi thầm cổ vũ nó trong lòng. Vừa sốt ruột chờ đợi, tôi vừa để mắt canh chừng Tào Kim Vượng và gã mặt rỗ đang nhậu nhẹt.

Đưa mắt lướt qua căn phòng, tôi chợt để ý đến chiếc đồng hồ treo trên tường.

Thời gian hiển thị rõ ràng là 23 giờ 50 phút.

Chỉ còn đúng 10 phút nữa!

Đồng tử tôi co rút mạnh, tim thót lên tận cổ họng.

"Vượng Tài, nhanh lên mày!"

Vượng Tài cào cào vuốt vuốt mấy cái mà vẫn không sao mở được khóa balo. Tôi tự trách mình trong lòng, sao tự nhiên lại đi mua cái balo chống trộm cơ chứ!

Kim giây tí tách nhích từng nhịp đều đặn, mỗi một tiếng "tích tắc" vang lên là một lần thần kinh tôi bị kéo căng như dây đàn.

Không ổn rồi!

Không thể cứ ngồi há miệng chờ sung thế này được!

"Tiểu Hải, cậu nấp ngoài này nhé, anh vào lấy đồ đây." Tôi dặn dò Triệu Tiểu Hải một câu, nắm chặt cây roi chuẩn bị lao vào.

"Anh Vân Phong, em vào với anh! Nhỡ bị chúng phát hiện, em còn phụ anh một tay!"

"Cũng được, lát nữa mỗi người xử một thằng, anh giải quyết xong Tào Kim Vượng sẽ quay sang xử gã mặt rỗ cùng cậu."

Tôi không nắm chắc có thể hạ gục cả hai tên cùng lúc. Triệu Tiểu Hải tuy gầy yếu nhưng ít ra cũng đỡ đần được phần nào, chưa kể còn có sự trợ giúp của con mèo mập tinh ranh kia nữa chứ?

Chúng tôi trao đổi ánh mắt, rón rén lẻn vào Phòng Quản lý, mỗi người cầm chặt vũ khí trong tay, rón rén tiếp cận hai gã say rượu.

Khắp phòng nồng nặc mùi rượu. Hai gã kia quay lưng về phía cửa, đã uống khá nhiều. Men rượu làm tê liệt thần kinh khiến chúng mất cảnh giác, hoàn toàn không nhận ra chúng tôi đang áp sát.

Vượng Tài cực kỳ nhạy bén, vừa thấy có người đến là lập tức rúc ra sau balo, thò mỗi đôi mắt cảnh giác nhìn ra.

Nhận ra tôi, đôi mắt xanh lục của nó như sáng rực lên, nhảy phốc từ sau chiếc balo ra ngoài.

"Suỵt!" Tôi đưa tay lên miệng ra hiệu cho Vượng Tài im lặng, rồi chỉ tay về phía gã mặt rỗ.

Đồng hồ trên tường nhích thêm một phút.

"Này, thằng mũi nhọn đi lâu quá rồi đấy, sao mãi chưa thấy vác mặt về?"

"Có cần đi xem thử không..."

Tào Kim Vượng cuối cùng cũng nhận ra có điều bất thường. Hắn quay đầu lại, đập ngay vào mắt là chúng tôi - những kẻ không biết đã lù lù xuất hiện trong phòng từ lúc nào. Hắn sững sờ trong giây lát.

"Mày..."

Hai mắt hắn trợn ngược, bàn tay theo bản năng sờ xuống eo tìm dùi cui điện.

"Lên!"

Tôi làm gì cho hắn có cơ hội đó. Hét lên một tiếng, tôi lao vút tới, dùng cây roi như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ hắn từ phía sau.

"Á, á á..."

Tào Kim Vượng giãy giụa kịch liệt, tay chân đấm đá loạn xạ.

Cùng lúc tôi ra tay, Triệu Tiểu Hải cũng lao sầm vào gã mặt rỗ vẫn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.

"Meo!"

Một tiếng kêu sắc lẹm vang lên. Vượng Tài nhảy vọt từ trên tủ xuống, vồ thẳng vào khuôn mặt xấu xí của gã.

"Á!"

Tiếng kêu la thảm thiết vang lên. Bàn lật nhào, vỏ chai rượu vỡ loảng xoảng trên sàn nhà. Cả Phòng Quản lý trở nên hỗn loạn.

Gân xanh nổi bần bật trên mu bàn tay, tôi siết cổ Tào Kim Vượng sống chết không buông. Dù hắn có cào cấu dữ dội vào cánh tay đang bị thương của tôi, tôi cũng nhất quyết cắn răng chịu đựng.

Mặt Tào Kim Vượng nghẹn đến đỏ lựng như gan lợn, hai mắt lồi ra như muốn nổ tung, hai chân đạp lung tung trong tuyệt vọng.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Nhìn đồng hồ trên tường, mồ hôi tôi đổ ra như tắm.

Vượng Tài bám riết trên mặt gã mặt rỗ, những móng vuốt sắc nhọn cắm phập vào da thịt hắn. Hắn càng cố lôi Vượng Tài ra thì vết thương càng rách toác, đau thấu xương.

Gã mặt rỗ lảo đảo ngã lăn quay ra sàn, gào rú thảm thiết. Cơn đau cuối cùng cũng làm gã tỉnh táo lại đôi chút. Gã thò tay xuống eo định lấy dùi cui điện nhưng đã bị Triệu Tiểu Hải nhanh tay cuỗm mất.

Nắm bắt thời cơ, Triệu Tiểu Hải chộp lấy chiếc dùi cui điện, bấm nút rồi chọc thẳng vào mạng sườn gã.

Cùng lúc đó, Vượng Tài cũng nhảy phốc khỏi mặt gã.

"Á!!!!"

Cơ thể giật nảy lên bần bật, gã mặt rỗ mềm nhũn ngã gục xuống sàn, miệng sùi bọt mép, mắt trợn trắng dã.

Trong khi đó, tôi vẫn đang vật lộn với Tào Kim Vượng.

Thời gian đã trôi qua chín phút.

"Anh Vân Phong, để em giúp anh!" Triệu Tiểu Hải nhặt một vỏ chai rượu dưới đất, phang thẳng vào đầu Tào Kim Vượng.

Máu từ trán tuôn ra xối xả, chiếc roi lại siết sâu thêm vào da thịt Tào Kim Vượng. Dưới đòn tấn công kép, cuối cùng hắn cũng nằm bất động.

Hai tay bủn rủn, rã rời, tôi chẳng dám lơi lỏng dù chỉ một giây.

Lảo đảo lao tới chiếc tủ, kéo toạc khóa balo, tôi lục lọi điên cuồng bên trong.

Tạ ơn trời đất!

Chiếc điện thoại livestream vẫn còn đây!

Chưa bao giờ tôi thấy bức ảnh thờ trên màn hình điện thoại lại thân thương đến thế.

Chùi mồ hôi rịn trên đầu ngón tay vào áo, tôi chạm vào app livestream.

"Còn 10 giây nữa đến giờ livestream, có bắt đầu ngay không?"

9, 8, 7...

Những con số đếm ngược nhảy liên tục. Dùng tốc độ nhanh nhất trong đời, tôi bấm nút "Đồng ý".