Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 90: Đếm ngược giờ livestream



Chiếc balo bé nhỏ giờ đây bỗng hóa thành biểu tượng của niềm hy vọng.

Tuyệt vời!

Mở cờ trong bụng nhưng tôi vẫn cố đè nén sự kinh hỉ tột độ ấy xuống, quay mặt đi, vùi đầu thấp hơn nữa.

Người đàn ông lùn mập đứng ở cửa chính là Tào Kim Vượng. Lúc này gã cũng đang khoác bộ đồng phục bảo vệ y như hai tên kia.

Giống như gã mũi khoằm và gã mặt rỗ, hắn cũng là một tên quản lý ở đây.

Gã mặt rỗ đang ngồi xổm trong phòng, lăm lăm chai rượu trên tay. Mặt gã đỏ gay gắt, mắt lờ đờ vì say, lè nhè hét vọng ra cửa.

"Thằng mũi nhọn, mày, mày bớt ngậm máu phun người cho ông đi! Hôm nay ông mày chắc chắn... ức... đã phát cơm cho hai con chó mới đó rồi. Tự mày làm ăn, làm ăn như cứt, đừng có hòng đổ vạ lên đầu ông..."

"Thằng rỗ, mày đừng có làm càn với tao! Đợi tao vứt hai con súc vật này xong, tao sẽ quay lại tính sổ với mày!" Gã mũi khoằm cũng chẳng vừa, sừng sỏ cãi lại.

"Người tao mang về chẳng có vấn đề gì sất. Chuyện của hai đứa mày thì tự đi mà giải quyết, đừng lôi tao vào!" Tào Kim Vượng thấp bé ném lại một câu rồi lùi tọt vào phòng.

"Toàn lũ súc sinh!" Gã mũi khoằm hùng hổ chửi thề, cuối cùng cũng dừng lại trước một cánh cửa và lôi chìa khóa ra mở.

Bên trong tối om, nhờ chút ánh sáng leo lét hắt từ hành lang vào, tôi chỉ thấy đây là một căn phòng cực kỳ chật hẹp.

"Cút vào!" Gã mũi khoằm gằn giọng thiếu kiên nhẫn.

Tôi chẳng dám ho he nửa lời, vác Triệu Tiểu Hải đi thẳng vào phòng.

Rầm!

Cánh cửa đóng sầm lại, kèm theo tiếng lạch cạch của ổ khóa chốt từ bên ngoài.

Tôi thả Triệu Tiểu Hải xuống sát cửa, sờ soạng trên vách tường một hồi lâu để tìm công tắc điện nhưng vô vọng, đổi lại, tay tôi dính đầy một thứ chất lỏng sền sệt, nhơn nhớt ướt sũng.

"Thứ quái gì thế này!"

Căn phòng bốc mùi tanh tưởi nồng nặc, nhưng so với cái phân xưởng nóng như rang kia thì vẫn đỡ hơn nhiều.

"Tiểu Hải, cậu sao rồi?"

"Anh... anh trai..." Triệu Tiểu Hải níu chặt lấy vạt áo tôi. "Em... em thấy anh trai rồi. Anh ấy vẫn nhớ em, em... em phải đi cứu anh ấy."

Cậu nhóc gắng gượng muốn đứng dậy, nhưng cơ thể đã quá rệu rã.

"Đừng kích động. Anh nghĩ anh biết anh trai cậu là ai rồi. Cứ nghỉ ngơi đã, đợi khỏe lại rồi tính tiếp!" Tôi giữ rịt vai cậu ta lại.

"Em biết ngay mà, anh ấy vẫn nhớ em..." Bờ vai Triệu Tiểu Hải run rẩy, cậu bật khóc nức nở vì quá đỗi xúc động.

Tôi vỗ vai cậu ta, không nói thêm gì, cũng ngồi phệt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nghỉ ngơi được một lúc, tôi bắt đầu lần mò trong căn phòng tối om.

Sao gã mũi khoằm không đưa chúng tôi về phòng giam, mà lại nhốt vào căn phòng tối tăm này?

Căn phòng không rộng nhưng có vẻ rất sâu. Tôi mò mẫm mãi mà vẫn chưa chạm đến bức tường cuối cùng.

Sâu thẳm trong góc phòng, dường như đang có thứ gì đó rình rập, rục rịch chuyển động.

Sột soạt—

Tiếng động nhỏ vụn vang lên trong bóng tối, nghe như tiếng một loài động vật nào đó đang trườn bò.

Tim tôi vọt lên tận cổ họng, tôi vịn tay vào bức tường trơn tuột, chầm chậm lùi lại.

Tay không tấc sắt, toàn thân tôi căng cứng, hai tay siết chặt thành nắm đấm, cẩn thận đề phòng cao độ.

Sột soạt—

Âm thanh mỗi lúc một gần, thứ đó đang tiến lại đây!

Triệu Tiểu Hải cũng đã ngừng khóc, cậu ta cũng nhận ra sự bất thường trong căn phòng.

"Anh Vân Phong, thứ... thứ gì vậy?"

"Suỵt! Im lặng!"

Tôi rón rén lùi về sau, trong lúc bóng tối mù mịt, chẳng biết giẫm phải vật gì mà suýt ngã nhào.

Vật đó rất cứng, có lẽ có thể dùng làm vũ khí được.

Tôi cúi người, sờ soạng dưới đất một lúc, cuối cùng cũng chạm được vào món đồ suýt ngáng chân mình.

Trông có vẻ như vỏ của một loài động vật nào đó. Lớp vỏ rất cứng, các cạnh sắc lẹm.

Vừa hay!

Tôi nắm chặt mảnh vỏ vỡ trong tay, giơ ngang trước ngực phòng thủ.

Chầm chậm, tôi lùi sát đến tận mép cửa lạnh băng.

Tiếng sột soạt sâu trong phòng vẫn không ngừng vang lên, nhưng không thấy tiến lại gần thêm nữa. Có vẻ như thứ đó đang quanh quẩn ở vị trí cũ.

Sao nó không tiến tới nhỉ?

Căn phòng tối om, đưa tay lên không thấy nổi năm ngón tay, hoàn toàn mù tịt về tình hình phía trước, trống ngực tôi đánh thình thịch liên hồi.

Chờ thêm một lúc, một âm thanh quái dị khác chợt vang lên.

Ọt ọt ọt—

Giống hệt tiếng réo của cái bụng đói meo.

Ọt ọt— tõm—

Như thể có một bãi chất lỏng sền sệt vừa rơi toẹt xuống đất. Ngay sau đó, một mùi hương kỳ dị tỏa ra ngào ngạt.

Mùi này...

Mắt tôi chợt trợn trừng.

Đây chẳng phải là mùi thơm của thứ hồ đặc đen ngòm trong khay cơm hay sao?

Trong cơn kinh hãi tột độ, đầu óc tôi chợt bừng sáng.

Hóa ra đây chính là nơi sản xuất thứ hồ đặc đó!

Loại thức ăn này có thể biến người thành quái vật lông xanh khổng lồ, nên gã mũi khoằm mới nhốt chúng tôi vào đây.

Mùi thơm nồng đậm hệt như một bàn tay mơn trớn, khiêu khích con sâu háu đói trong dạ dày. Nước bọt túa ra liên tục, nhưng tôi không dám manh động.

Có quỷ mới biết cái thứ đang sản xuất thức ăn đó rốt cuộc là con gì?

Trực giác mách bảo tôi, nó giống hệt như một sinh vật sống.

"Anh Vân Phong, em... em đói..." Triệu Tiểu Hải sắp không làm chủ được bản thân mình nữa.

Tôi vội ngăn cậu ta lại: "Tuyệt đối không được ăn! Hãy nghĩ đến anh trai cậu, cậu phải tỉnh táo để cứu anh ấy thoát khỏi biển khổ này!"

"Đúng! Em phải cứu anh trai, em phải cứu anh ấy..." Triệu Tiểu Hải liên tục lẩm nhẩm câu đó, dốc toàn lực chống lại sự cám dỗ của mùi hương.

Hai anh em tôi liên tục nuốt nước bọt ực ực, trong bóng tối chỉ biết dựa sát vào nhau để tiếp thêm dũng khí.

Mùi hương càng lúc càng nồng, lan tỏa khắp căn phòng nhỏ tối tăm, vây bọc lấy chúng tôi.

Tôi cắn răng, lại dấn bước sờ soạng trên mặt đất. Nếu tìm được một vật gì đó nhọn và nhỏ, may ra có thể cạy được ổ khóa.

Dù biết hy vọng vô cùng mong manh, nhưng nếu lúc này không tìm một việc gì đó để làm, có lẽ chính tôi cũng không cưỡng lại được cám dỗ của mùi hương này.

Triệu Tiểu Hải cũng giống tôi, đang mò mẫm trong vô vọng trên sàn nhà.

"Meo—"

Đúng lúc đó, bên ngoài cánh cửa chợt vang lên một tiếng mèo kêu khe khẽ.

Tôi sững người, vội vàng lao đến bên cửa, áp tai vào tấm ván cửa sần sùi, rón rén gọi khẽ: "Vượng Tài?"

"Meo!"

Nửa giây sau, bên ngoài có tiếng đáp lời.

Đúng là nó rồi!

Tôi biết ngay con mèo mập chết tiệt này không dễ xảy ra chuyện mà!

Quá đỗi kích động, tôi xúc động đến mức không nói nên lời, nằm mơ cũng không ngờ nó lại tìm được đến tận đây.

"Anh Vân Phong, con mèo của anh à? Nó khôn thật đấy!" Triệu Tiểu Hải nói nhỏ.

"Vượng Tài, balo của tao ở căn phòng đằng kia, trên một cái bàn. Có ba người trong đó, mày có thể..." Đang nói dở, tôi lại nghẹn họng.

Cái balo to tổ chảng, dù Vượng Tài có nhân cơ hội lôi được nó ra thì cũng chẳng thể nhét qua khe hở cửa được.

Lấy chìa khóa ư?

Cũng không xong, mèo đâu biết mở khóa.

Điện thoại?

Mặc kệ đi, thời gian chắc chắn chẳng còn nhiều, cứ thử xem sao!

"Vượng Tài, trong balo của tao có một cái điện thoại màu đen to lắm. Nếu mày thó được nó ra đây, về tao sẽ thưởng cho mày ba con vịt quay!"

"Meo!" Vượng Tài kêu lên một tiếng bên ngoài, dường như đã chạy đi.

Tôi cũng chẳng rõ nó có hiểu tiếng người hay không.

Chờ đợi, giờ đây chỉ còn lại sự chờ đợi dài đằng đẵng.

Chẳng biết bao lâu đã trôi qua, mùi thơm trong phòng dần phai đi. Chất lỏng sền sệt kia nếu không ăn ngay, e rằng sẽ mất tác dụng.

Khi mùi hương bay sạch sành sanh, tiếng bước chân bên ngoài chợt vang lên.

Sau tiếng chìa khóa lạch cạch va vào nhau, cánh cửa mở bung.

"Người đâu rồi?"

Chút ánh sáng leo lét hắt từ bên ngoài vào, nhưng gã mũi khoằm say bét nhè lại chẳng nhìn rõ được gì. Gã nghi hoặc bước vào phòng.

Bốp!

Tôi nấp sẵn sau cửa, vung mạnh mảnh vỏ sắc nhọn đập thẳng xuống đỉnh đầu gã.