Lời tôi vừa dứt, sắc mặt hai gã lập tức biến đổi.
"Tôi nói, tôi nói! Tôi sẽ nói cho cậu biết!" Gã mặt rỗ tranh nói trước.
Mặt Tào Kim Vượng cắt không còn một giọt máu, cực kỳ khó coi. Chẳng phải hắn không muốn khai, mà là hắn bị chậm chân một nhịp.
Triệu Tiểu Hải chằm chằm nhìn vào khuôn mặt chằng chịt vết cào cấu của gã mặt rỗ.
"Nói đi." Tôi nheo mắt lại.
"Nút màu đỏ là để mở cửa sập phân xưởng, hai cái còn lại chúng tôi không biết, cũng không dám động vào!" Lần này Tào Kim Vượng nhanh miệng cướp lời.
Gã mặt rỗ há hốc mồm, chết trân tại chỗ.
"Vãi đái, cái thằng lùn chết tiệt này, mày, mày..." Một bụng lửa giận nghẹn ứ ở cổ họng, gã mặt rỗ muốn chửi mà không thốt nên lời.
Tào Kim Vượng trưng ra vẻ mặt lạnh tanh, mặc xác gã.
Cái cặp "anh em tốt" này quả nhiên không chịu nổi thử thách.
Triệu Tiểu Hải vừa nghe Tào Kim Vượng nói xong đã toan chạy vào phòng điều khiển mở cửa, nhưng tôi cản lại.
"Các người làm quản lý ở đây, sao có thể không biết công dụng của các nút bấm chứ?" Tôi lạnh lùng nhìn Tào Kim Vượng.
"Thật đấy, chúng tôi chỉ được phép bấm cái nút màu đỏ để mở cửa sập thôi. Hai cái nút còn lại, chúng tôi không dám, cũng chưa từng động vào." Gã mặt rỗ tranh nhau thanh minh.
"Tại sao lại không dám?"
"Cấp trên dặn thế, chúng tôi nào dám hỏi nhiều. Xin cậu tha cho tôi, tôi chỉ là người làm thuê thôi, trên bảo sao thì tôi làm vậy, còn lại tôi chẳng biết gì sất!" Gã mặt rỗ van nài thảm thiết.
Tôi nhíu mày đắn đo một lúc, rồi hỏi tiếp: "Lối thoát nằm ở đâu?"
Mở được cửa sập mới chỉ là bước đầu. Phải thoát ra khỏi nhà máy ngầm này mới tính là thoát nạn hoàn toàn.
"Lối thoát nằm ngay sau phòng điều khiển, không do bọn tôi điều khiển mà được thiết lập sẵn giờ mở cửa. Mỗi ngày cứ đúng 5 giờ sáng và 8 giờ tối mới mở." Tào Kim Vượng nói.
"5 giờ sáng á?" Tôi liếc nhìn đồng hồ, còn những hơn 4 tiếng đồng hồ nữa, còn xơi mới tới.
"Tôi nghĩ các người hẳn phải biết hậu quả của việc nói dối. Nếu cái nút đỏ không phải là công tắc mở cửa phân xưởng, hai người sẽ có kết cục ra sao, khỏi cần tôi nhắc lại đâu nhỉ?"
"Thằng rỗ chúa lươn lẹo, tôi tuyệt đối không lừa cậu đâu!"
"Cái thằng lùn khốn khiếp này, mày định kéo ông mày xuống bùn luôn hả? Những gì tao định nói cũng giống hệt mày, tao toàn nói thật!"
Tào Kim Vượng và gã mặt rỗ cắn xé nhau hệt như chó điên. Nếu không bị trói quay lưng vào nhau, chắc hai gã đã nhảy bổ vào cào cấu nhau rồi.
"Anh Vân Phong." Triệu Tiểu Hải nôn nóng nhìn tôi.
Tôi gật đầu ra hiệu.
Triệu Tiểu Hải tức tốc chạy ào vào phòng giám sát.
Tôi đứng dậy, bước tới ô cửa sổ hẹp dài kia nhìn vào phân xưởng.
Một tiếng "ầm" nặng nề vang lên, cánh cửa kim loại đồ sộ của phân xưởng từ từ hé mở.
"Anh Vân Phong, mở rồi kìa?"
Triệu Tiểu Hải lăng xăng chạy ra khỏi phòng giám sát, nhoài người ra cửa sổ ngóng vào trong y như tôi.
"Mở rồi, mở thật rồi kìa!" Cậu nhóc sướng rơn, suýt thì nhảy cẫng lên. "Em đi tìm anh trai đây!"
Sau hơn nửa đêm lăn lộn vào sinh ra tử, cuối cùng cũng sắp được đoàn tụ với anh trai. Cậu thiếu niên hãy còn vương nét ngây ngô trên mặt này không giấu nổi sự kích động tột độ, lảo đảo chạy vọt ra ngoài.
Tôi cũng vui thay cho cậu nhóc.
"Thấy chưa, tôi đâu có lừa cậu! Giờ thả tôi ra được chưa?" Tào Kim Vượng nôn nóng gào lên.
"Xin cậu đấy, đại ca ơi, tha cho tôi đi mà! Cậu muốn biết chuyện gì, tôi sẽ khai tuốt tuồn tuột!" Gã mặt rỗ cũng rên rỉ ỉ ôi.
Tôi xoay người lại, lạnh lùng vặn hỏi: "Về cái nhà máy ngầm này, các người biết được bao nhiêu? Chín cái lò nung kia dùng để đốt thứ gì?"
"Trong lò chứa thứ quái quỷ gì thì chúng tôi mù tịt. Ông chủ chẳng bao giờ hé răng nửa lời về mấy chuyện đó, chỉ bắt ba chúng tôi trông coi nhà máy thôi."
Gã mặt rỗ sợ tôi không tha cho mình, nên tuôn ra hết mọi thứ ráo trọi, chẳng cần biết chuyện gì nên nói chuyện gì không.
"Ba chúng tôi đều là nhân viên kỳ cựu của nhà máy. Ngày trước làm ăn bết bát, tưởng phá sản đến nơi rồi, ai dè sau này ông chủ đào đâu ra cục tiền, trả lương gấp đôi cho bọn tôi."
"Còn hứa hẹn chỉ cần tiếp tục theo ông ấy làm ăn, ngoan ngoãn nghe lời, thì ba năm sau sẽ thưởng cho mỗi đứa mười triệu!"
"Ông chủ là Trương Kiến Minh à?"
"Sao cậu biết chuyện đó?" Gã mặt rỗ trố mắt kinh ngạc, ánh mắt nhìn tôi càng thêm phần kiêng dè. "Được món tiền kếch xù thế, ngu gì mà không làm. Thế là bọn tôi đi theo ông ta xuống cái nhà máy ngầm này."
"Vì tiền mà các người dám làm mọi thứ cơ à." Tôi nheo mắt, nhớ lại lời nhắc nhở của nhiệm vụ livestream lần này.
"Cho anh mười triệu, anh có bằng lòng biến thành quái vật không?"
Có lẽ, Trương Kiến Minh đã dụ dỗ toàn bộ công nhân của nhà máy bằng câu nói này: Chỉ cần làm đủ ba năm, sẽ thưởng cho họ mười triệu.
Đằng sau mức thù lao cao ngất ngưởng đó, là một cái giá phải trả không tưởng.
Ba gã quản lý này, tuy vẻ ngoài không bị biến đổi, nhưng trong tâm hồn đã mất đi nhân tính, trở thành tay sai đắc lực cho cái ác, thì có khác gì lũ quái vật kia đâu?
"Căn phòng nhỏ tít phía trong kia nhốt thứ gì vậy?"
"Tôi cũng không rõ nữa. Ngày nào tôi cũng vào đó dọn dẹp một lần, mang thứ cám heo thơm nức mùi đó ra chia cho đám người kia ăn. Bọn họ ăn xong là sức trâu bò nổi lên, cày cuốc được những 20 tiếng một ngày."
"20 tiếng?"
"Đại ca, cậu đừng lườm tôi thế chứ. Đâu phải tôi muốn thế, ông chủ sắp xếp cả đấy!" Gã mặt rỗ nhăn nhó, sợ hãi nói.
Đúng lúc này, Tào Kim Vượng chêm vào một câu: "Có lần tôi tò mò, lén dùng đèn pin soi thử vào trong đó. Hình như là một con vật gì đấy to bằng con bò, nhưng lại không có chân, cứ nằm ườn dưới đất."
"Đại ca, bọn tôi khai sạch sành sanh rồi đấy, xin cậu đừng giết bọn tôi."
Hai gã nhìn tôi chằm chằm đầy căng thẳng.
Tôi cười mỉm: "Tôi không thích giết người..."
Hai gã còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, tôi đã chuyển giọng đanh thép: "...Nhưng điều đó không có nghĩa là các người sẽ thoát khỏi sự trừng phạt thích đáng."
Nhặt chiếc dùi cui điện dưới đất lên, tôi thong thả bước về phía chúng.
"Cậu... cậu định làm gì..."
Tạch tạch tạch!
Sau một cơn co giật kịch liệt, cả hai gã gục xuống ngất xỉu.
"Sao Tiểu Hải đi lâu thế nhỉ?" Vỗi tay mấy cái, tôi cảm thấy hơi bất an, toan bước ra phân xưởng kiểm tra.
"Đứng lại!"
Vừa đi khuất sau cửa, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau.
Tôi giật thót mình, quay phắt lại.
Trong Phòng Quản lý chẳng có ai khác, âm thanh dường như phát ra từ phòng giám sát.
"Meo!"
Vượng Tài ré lên một tiếng rợn người, nhảy khỏi vai tôi, lao thẳng vào phòng giám sát.
Tôi siết chặt cây roi dính máu, vội vã chạy theo.
Trong phòng giám sát chẳng có ai, nhưng hình ảnh trên màn hình hiển thị đã thay đổi.
Tất cả các màn hình đều hiển thị duy nhất một khung hình: Đó là tôi!
Có kẻ đang điều khiển hệ thống camera!
Ngay sau đó, một màn hình chớp nháy vài cái, hình ảnh chuyển đổi. Một bóng đen xuất hiện trên màn hình.
Có vẻ là một gã đàn ông mặc vest, đeo cặp kính gọng vàng. Cả người hắn chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ ngũ quan hay biểu cảm khuôn mặt.
Chỉ có cặp kính là lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Vượng Tài nhảy lên bàn điều khiển, gầm gừ sủa ầm lên với gã đàn ông trên màn hình.
"Mày là ai?" Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, lạnh lùng hỏi.
"Tao là ai không quan trọng, chi bằng chúng ta thỏa thuận một vụ giao dịch." Gã đàn ông trên màn hình nhìn tôi. Giọng của hắn hẳn là giọng được tổng hợp bằng điện tử, không phải giọng thật, nghe lạnh lùng, vô cảm.
"Giao dịch gì?"
"Cho mày mười triệu, bấm vào cái nút màu xanh."