Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 94: Quái vật phát điên



Màn hình chớp nháy liên tục, hình ảnh tôi và gã đàn ông bí ẩn luân phiên chuyển đổi, ánh sáng trong phòng giám sát lúc tỏ lúc mờ.

Tên này có nét khá giống Trương Kiến Minh.

Nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến Trương Kiến Minh hóa thành vũng bùn đen ngòm rồi, chắc chắn đây không phải hắn.

Giọng nói có thể giả mạo, hình ảnh cũng có thể chỉnh sửa, bức chân dung này có khi cũng chẳng phải thật.

"Bấm nút màu xanh để làm gì?" Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình đang chớp nháy, gằn giọng hỏi.

"Mày ra ngoài xem hai thằng ngu kia đi." Giọng nói lạnh lùng của gã đàn ông bí ẩn phát ra từ màn hình giám sát.

"Chúng bị làm sao?" Tôi nghi hoặc lùi về phía cửa, ngoái đầu nhìn Tào Kim Vượng và gã mặt rỗ.

Hai gã ngã ngoẹo đầu xuống đất, nằm bất động, dường như đã tắt thở.

Lúc nãy tôi chỉ chích điện cho chúng ngất đi thôi mà, làm gì đến mức chết luôn được?

Cau mày, tôi tiến lại gần hai gã. Vừa nhìn rõ bộ dạng của chúng, tôi giật thót mình kinh hãi.

Máu đen rỉ ra từ thất khiếu. Hai mắt chúng lồi ra ngoài như mắt ếch ộp, vương đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Miệng há hốc như con cá mắc cạn, đôi môi thâm sì đen kịt.

Khuôn mặt vặn vẹo, gớm ghiếc, chẳng rõ giây phút lâm chung chúng đã phải chịu đựng nỗi đau đớn nhường nào.

Chưa đầy một phút, hai gã đã chết thảm một cách lặng lẽ.

Gã đàn ông bí ẩn kia đã làm thế nào?

Tôi rùng mình kinh hãi.

Còn nữa, sao bên ngoài phân xưởng lại tĩnh lặng lạ thường thế?

Tôi vội vã lao đến cửa sổ, ngó vào phân xưởng.

Cửa sập kim loại đã mở toang, nhưng đám công nhân biến thành quái vật lông xanh kia vẫn đang cắm cúi làm việc một cách lầm lì.

Mặc cho Triệu Tiểu Hải ra sức thuyết phục, bọn họ cứ như bị điếc vậy.

Chỉ có duy nhất một con quái vật để mắt tới Triệu Tiểu Hải, hẳn đó là anh trai cậu nhóc. Bọn họ đang đứng trước cửa, có vẻ như đang xảy ra tranh chấp.

Tại sao bọn họ không chịu rời đi?

Chắc chắn là gã đàn ông bí ẩn kia dở trò quỷ! Tôi tức tốc chạy ngược vào phòng giám sát.

"Mày đã làm gì?" Tôi gầm lên phẫn nộ.

Gã đàn ông bí ẩn trên màn hình dường như đang cười nhạo, cơ thể hắn khẽ rung rinh.

"Chúng sẽ không đi theo mày đâu. Mày có thể cân nhắc việc ở lại, trở thành quản lý mới. Tao rất tán thưởng mày, so với mày, ba thằng ngu kia đúng là một lũ phế vật."

"Vì mười triệu mà tự biến mình thành quái vật sao?" Tôi cười khẩy.

"Ai cũng có thể biến thành quái vật, quan trọng là cái giá đưa ra có đủ hấp dẫn hay không thôi. Mày có giá trị hơn bọn chúng nhiều, mười triệu đúng là hơi bèo, năm mươi triệu thì sao?"

Năm mươi triệu, con số mà biết bao người nằm mơ cũng chẳng thấy!

Cái giọng điệu của gã đàn ông bí ẩn này khiến tôi cực kỳ khó chịu, hắn coi tôi như một món hàng mua đi bán lại.

"Không phải ai cũng sẵn sàng bán rẻ bản thân vì tiền, tao vẫn thích làm người bình thường hơn!" Tôi nghiến răng đáp trả.

"Mày cố chấp để làm gì? Vì cái gọi là công lý, vì lương tâm chắc?"

"Quái vật làm sao mà hiểu được nhân tính?" Tôi mỉa mai cười lớn.

Tôi chẳng cao cả đến vậy, chỉ là tôi không muốn trở thành quái vật. Tôi thích được đi lại hiên ngang dưới ánh mặt trời, chứ không phải chui lủi dưới cái chốn tối tăm mù mịt này để làm những trò đê tiện.

"Nhân tính à?"

Tiếng cười khinh bỉ vang lên, gã đàn ông bí ẩn rướn người về phía trước, để lộ nửa khuôn mặt, khóe môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm.

"Lẽ nào mày nghĩ, lương thiện mới là nhân tính?"

Màn hình chợt chớp nháy, bóng dáng gã đàn ông biến mất, hình ảnh chuyển về lại phân xưởng.

Đám quái vật vẫn đang cặm cụi làm việc như những cỗ máy vô hồn, hệt như những công cụ thực sự.

Thân hình nhỏ bé của Triệu Tiểu Hải đứng chôn chân trước cửa, cậu nhóc nắm chặt lấy tay một con quái vật, liên tục vẫy gọi những kẻ khác, nhưng đáng tiếc chẳng ai thèm ngó ngàng tới cậu.

Tiếp đó, một tràng âm thanh rầm rập vang lên, một bức tường trong phòng giám sát từ từ mở trượt lên trên, để lộ một lối đi sâu hun hút và tối tăm.

Đây là lối thoát sao?

Vượng Tài nhảy khỏi bàn điều khiển, ngó đầu thò cổ vào trong lối đi thám thính.

Tôi tiến lại gần, đưa ngón tay ra cảm nhận. Có gió lạnh hiu hiu thổi tới, chứng tỏ không khí lưu thông.

Nhưng làm sao gã đàn ông bí ẩn đó lại tốt bụng đến mức mở luôn lối thoát cho tôi khi thỏa thuận bất thành cơ chứ?

Tôi không dám bước vào lối đi, càng không dám đụng tới cái nút xanh trên bảng điều khiển.

Rời khỏi Phòng Quản lý, tôi đẩy cửa căn phòng nhỏ tối om ở tận cùng hành lang. Rọi đèn pin vào, y như rằng gã mũi khoằm cũng đã chết thảm với thất khiếu chảy máu đen kịt giống hệt Tào Kim Vượng và gã mặt rỗ.

Một dự cảm chẳng lành trào dâng trong lòng.

Tôi ba chân bốn cẳng chạy ào ra phân xưởng.

"Anh Vân Phong, anh giúp em khuyên anh trai em đi, anh ấy thế mà không chịu đi cùng em!" Triệu Tiểu Hải nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, mếu máo cầu cứu tôi.

"Tại sao lại không đi?" Tôi chạy đến bên cạnh cậu nhóc. Con quái vật bị cậu túm chặt tay kia chính là Số 36.

"Ba gã quản lý chết hết rồi, các người được tự do rồi, không cần phải chôn chân làm cu li ở đây nữa đâu!" Tôi gào to.

Số 36 chỉ lầm lì lắc đầu.

Mặt anh ta phủ kín lông xanh, thân hình nở nang gấp ba, bốn lần trước kia. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, chắc chắn không ai nhận ra anh ta chính là người anh trai đen đúa, gầy nhom tên Triệu Tiểu Quân trong tấm ảnh kia.

"Tại sao? Chẳng lẽ vì tiền? Tiền quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?"

Dù tôi có gạn hỏi cỡ nào, Triệu Tiểu Quân cũng chỉ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ chua xót và bất lực.

Hình như sau khi biến thành quái vật, những công nhân này không thể nói chuyện được nữa.

"Thế anh biết viết chữ chứ?" Tôi moi giấy bút trong balo ra, dúi vào tay anh ta. "Viết ra đi, sao lại không đi được."

"Anh ơi, rốt cuộc là sao thế? Em lặn lội tìm anh vất vả thế này, anh nỡ lòng nào vứt bỏ em lại một mình sao?" Triệu Tiểu Hải sốt ruột giậm chân bình bịch.

Triệu Tiểu Quân lưỡng lự một hồi, nhận lấy giấy bút, cắm cúi viết mấy dòng xiêu vẹo.

"Không có thuốc giải? Nghĩa là sao?" Triệu Tiểu Hải ngơ ngác không hiểu gì.

Tôi thì lại bừng tỉnh ngộ.

Hèn chi ba gã quản lý kia có thể chết một cách lặng lẽ như vậy. Cái điệu thất khiếu chảy máu rành rành là trúng độc mà chết.

Kẻ chủ mưu dùng độc dược để khống chế đám công nhân này. Dù có trốn thoát mà không có thuốc giải thì chúng cũng phải nhận lấy cái chết.

"Thuốc giải ở đâu?" Tôi vội vã gặng hỏi.

Triệu Tiểu Quân lại xua tay lia lịa, cố sức đẩy chúng tôi ra ngoài, ra hiệu bảo chúng tôi tự đi đi.

"Không có thuốc giải à? Không thể nào!" Triệu Tiểu Hải không chấp nhận sự thật này. "Anh ơi, chắc chắn phải có thuốc giải, em nhất định phải cứu anh! Anh không đi thì em cũng chẳng đi!"

Đứa em gầy gò bám chặt lấy người anh trai đã bị biến dạng, hai anh em cứ dùng dằng mãi không thôi.

Nhiệm vụ livestream chưa hoàn thành, tôi cũng không thể rời đi được.

Phải tìm được thuốc giải thì bọn họ mới cam tâm tình nguyện theo tôi thoát khỏi nơi này.

"Triệu Tiểu Quân, tôi biết anh không muốn làm liên lụy em trai, nhưng bỏ cuộc lúc này có phải là quá sớm không? Anh chưa thử thì sao biết chắc là không tìm được thuốc giải?" Tôi ra sức thuyết phục.

"Nhỡ có thất bại thật thì đến lúc đó quyết định cũng chưa muộn mà, phải không? Đã nỗ lực hết mình rồi, có chết cũng nhắm mắt xuôi tay!"

Triệu Tiểu Quân sững sờ, nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu.

"Anh Vân Phong nói đúng đấy! Anh biết gì thì mau viết ra đi anh!" Mắt Triệu Tiểu Hải đỏ hoe, sắp khóc đến nơi rồi.

Triệu Tiểu Quân dùng bàn tay đầy lông xanh xoa nhẹ đầu em trai, rồi chậm rãi xoay người, chỉ tay về phía căn phòng tối om nằm ngay sau Phòng Quản lý.

Căn phòng chuyên "sản xuất thức ăn".