Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 95: Hai lựa chọn



Cửa phòng tối tôi chưa khóa, hé mở một khe nhỏ trông như con mắt quái vật đang nhắm hờ.

Tào Kim Vượng trước khi chết có khai, hắn từng lén soi đèn vào trong đó, bảo rằng bên trong nhốt một con vật kỳ quái to bằng con bò.

Đám công nhân ăn thứ bột đen sền sệt do con vật đó thải ra mới biến thành quái vật.

Đó cũng là lý do bọn họ dù có khỏe mạnh hơn người cũng chẳng dám manh động.

Nghĩ vậy, muốn lấy thuốc giải thì phải nhắm thẳng vào cái con quái vật kia mới tìm ra manh mối.

"Tôi hiểu rồi, để tôi vào xem trước." Tôi gật đầu với hai anh em họ Triệu, xoay người tiến về căn phòng tối.

"Anh Vân Phong, cho em đi cùng!" Hai anh em lập tức bám gót theo sau.

Tôi ghé qua phòng điều khiển lấy hai cái dùi cui điện đưa cho họ, bản thân vẫn cầm roi da, sau đó cả ba cùng bước vào phòng tối.

Lúc này, căn phòng không còn phảng phất mùi hương kỳ lạ kia nữa.

Tôi bật đèn pin điện thoại, rọi thẳng vào khoảng không tối om phía trước. Căn phòng này chẳng biết sâu bao nhiêu mà ánh sáng đèn pin cũng không soi đến cuối.

Xác của tên mũi khoằm vẫn nằm vật ra đó, chúng tôi đành bước qua hắn.

Triệu Tiểu Quân thì luôn kè kè bảo vệ em trai.

Cẩn thận đi được khoảng 4-5 mét, phía trước rốt cuộc cũng có điểm khác biệt.

Những thanh sắt mỏng xếp san sát, chia cắt không gian tối tăm thành từng ô.

Lại là song sắt!

Chắc chắn con quái vật giống con bò kia bị nhốt ở trong đó.

Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, rón rén bước chậm lại, cẩn thận hơn bao giờ hết.

Phù—

Phù—

Có tiếng thở phì phò, rất nặng nhọc.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn pin quét dần đến gần song sắt. Tim tôi đập thình thịch, loáng thoáng nghe tiếng Triệu Tiểu Hải nuốt nước bọt bên cạnh.

Vũ khí thủ sẵn trước ngực, thần kinh chúng tôi căng như dây đàn. Thế nhưng, khi nhìn rõ cảnh tượng sau song sắt, tất cả đều chết lặng.

Bên trong trống rỗng, chỉ có lác đác vài mảnh vỏ vụn vương vãi trên nền đất ẩm ướt.

"Chuyện gì thế này, làm gì có con nào ở đây." Triệu Tiểu Hải thốt lên.

Triệu Tiểu Quân cũng ngơ ngác, trước giờ anh ta làm gì có cơ hội đặt chân vào nơi này.

"Không thể nào không có." Tôi nhíu mày, lấy can đảm bước sát lại. Phía trong khoảng năm, sáu mét nữa là kịch đường rồi.

Sàn nhà và vách tường cứ như bị phủ một lớp dịch nhầy, vừa nhớp nháp vừa ướt sũng.

Phù—

Phù—

Tiếng thở phì phò đặc sệt của loài vật rõ ràng phát ra từ bên trong, chứng tỏ con quái vật vẫn ở đây!

Nhưng tại sao chúng tôi lại không nhìn thấy?

Cả ba nhìn nhau trân trối.

Phù—

Kèm theo thoang thoảng mùi hương kỳ dị, tiếng thở ấy ngày một gần, thậm chí còn nghe thấy cả tiếng bò lạch cạch trơn tuột.

Nó ở đâu?

Chúng tôi bất giác lùi lại hai bước.

Khoan đã!

Cái âm thanh đó hình như là...

Một suy nghĩ xẹt qua trong đầu, toàn thân tôi run lên bần bật, rồi cứng nhắc ngẩng đầu lên.

Luồng sáng trắng lạnh lẽo của đèn pin cũng quét theo lên trên. Đồng tử tôi co rụt lại, hoảng hồn lùi phắt ra sau.

Từ trên trần nhà thò xuống một cái cổ dài ngoẵng, mang một màu trắng đục kỳ dị, hệt như miếng bạch ngọc đắt tiền.

Điều chí mạng là, dưới cái cổ ấy không có đầu, chỉ có một cặp xúc tu.

Trên đầu xúc tu gắn hai viên bi đen láy đang đảo tròn, nhìn y hệt hai con mắt.

Thứ quái quỷ gì thế này!

Tôi hãi hùng, da gà da vịt nổi rần rần.

Triệu Tiểu Hải hét lên thất thanh, bị anh trai vội vàng kéo giấu ra phía sau.

Cái cổ dài ngoằng thò ra từ khe hở của lồng sắt. Hai con mắt gắn trên xúc tu chằm chằm nhìn chúng tôi đầy quái dị.

Chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác con quái vật này có ý thức.

Ánh đèn pin lạnh lẽo rung nhè nhẹ theo tay tôi. Phía sau cái cổ dài của con quái vật là một cái vỏ khổng lồ.

Hình chóp ốc, cực kỳ quen thuộc ở vùng nông thôn.

"Cái... cái này..." Tôi cảm thấy mọi kiến thức của mình một lần nữa bị đảo lộn, "Đây chẳng phải là một con ốc sên sao?"

"Trên đời này lại có con ốc sên khổng lồ thế này ư?!"

Chẳng lời nào diễn tả nổi sự chấn động lúc này. Tôi hít một hơi thật sâu, ép mình bình tĩnh lại.

Đôi mắt trên xúc tu đảo qua đảo lại nhìn chúng tôi vài giây.

Rột rột!

Cơ thể con ốc sên khổng lồ rung lên bần bật. Một khe nứt như cái miệng hé mở trên phần cổ, nó từ từ phun ra mấy quả trứng to bằng quả dưa lưới.

Tõm.

Trứng rơi xuống đất vỡ toang, chất lỏng sền sệt màu đen tràn ra lênh láng, ngay lập tức, mùi hương nồng nặc lan tỏa khắp không gian.

Đây chính là thứ mà công nhân ở đây phải ăn!

Mùi hương dù có hấp dẫn đến đâu, dạ dày tôi vẫn cuộn lên từng hồi ghê tởm.

"Oẹ!" Triệu Tiểu Hải ở bên cạnh cũng nôn khan liên tục.

Nhưng anh trai cậu thì khác. Qua lớp lông xanh, con mắt kia lại nhìn chằm chằm vào vũng dịch nhầy màu đen trên nền đất, lộ rõ vẻ thèm khát đến quái dị.

Thứ dịch nhầy này gây nghiện!

"Triệu Tiểu Quân!" Tôi quát lớn.

Thân hình đồ sộ của Triệu Tiểu Quân giật bắn. Ánh mắt dần lấy lại sự tỉnh táo, dường như anh ta cũng hoảng sợ trước hành động vừa rồi của mình, vội ngoảnh mặt đi, cố tránh xa vũng dịch nhầy.

"Bịt mũi lại, đừng ngửi!"

Triệu Tiểu Quân gật đầu căng thẳng, lật đật lấy bàn tay to bè bịt kín miệng mũi.

Đằng sau song sắt, con ốc sên khổng lồ to bằng con bò vẫn nghển cổ, há "miệng" đẻ ra những quả trứng trắng đục.

Đôi mắt đen láy trên xúc tu tỏa ra một cái nhìn đầy ẩn ý, chẳng rõ là khinh miệt hay gian xảo.

Tõm, tõm!

Dịch đen nhầy nhụa đổ tràn trên nền đất, mùi hương càng lúc càng nồng đậm.

Tôi và Triệu Tiểu Hải chưa từng dính phải thứ tởm lợm này mà còn cảm thấy không chịu nổi, nói gì đến Triệu Tiểu Quân.

Lý trí và cơn nghiện giằng xé kịch liệt. Cơ thể phủ đầy lông xanh của Triệu Tiểu Quân run lên bần bật, anh ta lắc đầu đau đớn, khó nhọc lùi dần ra khỏi căn phòng tối.

"Con ốc sên này tà môn lắm, ra ngoài nghĩ cách tiếp!" Tôi và Triệu Tiểu Hải cũng mau chóng lùi ra ngoài.

Chẳng cần xem tôi cũng thừa biết khung chat livestream lúc này đang bùng nổ.

Cứ hễ xuất hiện thứ gì rùng rợn (sau các em gái xinh tươi) là khán giả lại thi nhau bàn tán rôm rả.

Đóng chặt cửa lại, tôi tựa lưng vào vách tường lạnh lẽo ẩm ướt, thở dốc.

Mùi dịch nhầy đã lan ra khá nhiều, khắp hành lang ngập tràn thứ hương thơm thoang thoảng đó.

Từ phía đầu kia của hành lang, bất chợt vang lên tiếng bước chân rầm rập.

Chúng tôi sững sờ, ngoái đầu lại nhìn. Lũ quái vật lông xanh vốn cắm rễ trong phân xưởng lúc này đã túa ra hết, vừa chạy thục mạng vừa lấy mũi hít lấy hít để.

Thôi xong, bọn chúng ngửi thấy mùi rồi, cơn nghiện bùng phát!

Những bàn chân to thô ráp phủ đầy lông xanh giẫm đạp lên nền đất ẩm ướt, nhớp nhúa. Đám quái vật tranh nhau lao ầm ầm về phía này.

Cảnh tượng đập vào mắt toàn là những cặp mắt vằn lên đầy thèm khát!

Chúng đã mất trí hoàn toàn rồi!

"Chạy mau vào phòng điều khiển!" Tôi vẫy tay ra hiệu cho hai anh em Triệu Tiểu Hải, lao ngay vào phòng điều khiển đầu tiên.

Triệu Tiểu Hải chạy được hai bước thì thấy anh trai mình vẫn đứng chôn chân tại chỗ.

"Anh, anh làm gì thế?"

Triệu Tiểu Quân với ánh mắt đang lờ đờ, bị em trai hét vào mặt mới sực tỉnh.

"Nhanh lên!" Thấy bầy quái vật sắp đuổi kịp, tôi lo sốt vó gào lên.

Hai anh em không dám chần chừ, vội vàng chạy tới. Vừa mới thò chân qua cửa thì lũ quái vật cũng đã ập đến.

Rầm!

Cánh cửa căn phòng nhỏ bị tông gãy ngang, đám quái vật lông xanh chen lấn xô đẩy nhau tràn vào trong.