Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 97: Giết chết Cổ Mẫu



Cả phòng giám sát chìm trong im lặng, chỉ có ánh sáng từ màn hình vẫn liên tục chớp nháy.

Triệu Tiểu Hải không dám tin vào mắt mình, nhìn người anh trai đã mang hình hài quái vật.

Đột nhiên, Triệu Tiểu Quân bật dậy từ dưới đất, vung một cú đấm trời giáng nện thẳng vào màn hình giám sát.

Xoảng!

Tia lửa điện xẹt ra tung tóe, màn hình vỡ nát bét.

Ngay giây tiếp theo, gã đàn ông bí ẩn lại xuất hiện chình ình trên một màn hình khác hệt như bóng ma.

Triệu Tiểu Quân xoay người, bóp chặt hai vai gầy gò của em trai, ra sức lắc đầu quầy quậy.

Chẳng ai muốn người thân của mình biến thành quái vật cả.

"Anh ơi, em không thể bỏ mặc anh được..." Triệu Tiểu Hải bật khóc nức nở, hai anh em ôm chầm lấy nhau.

Gã đàn ông trên màn hình có vẻ vô cùng đắc ý, như thể đang thưởng thức một vở bi kịch nhân gian. Sự đau khổ và tuyệt vọng của người khác lại mang đến cho gã khoái cảm tột độ.

Tôi không lên tiếng, nhưng không có nghĩa là tôi trơ mắt đứng nhìn.

Não tôi hoạt động hết công suất. Tôi xâu chuỗi từng lời nói của gã đàn ông bí ẩn để tìm ra sơ hở.

Nút đen xả khí độc, trong vòng một phút sẽ giết chết toàn bộ sinh vật sống trong nhà máy.

Đây là lựa chọn đồng quy vu tận.

Tuy chúng tôi phải chết, nhưng mọi tâm huyết gã đàn ông này cất công gây dựng cũng tan thành mây khói, chắc chắn gã không hề muốn kết cục đó xảy ra.

Gã dùng mười triệu để dụ dỗ tôi bấm nút xanh, rõ ràng việc thả Cổ Mẫu ra chỉ có lợi chứ không có hại cho gã.

Tôi im lặng suy nghĩ, đầu óc dần sáng tỏ.

"Tất cả bọn chúng đều là con của Cổ Mẫu... Ở lại đây, biến thành giống như nó..."

Suy đi tính lại, cuối cùng tôi cũng nhìn thấu thủ đoạn đê hèn của gã.

Cho dù chúng tôi không ăn thứ dịch đen kia, thì khi Cổ Mẫu được thả ra, gã vẫn có cách biến chúng tôi thành quái vật giống hệt lũ công nhân.

Đến lúc đó, chúng tôi cũng trở thành súc vật bán mạng cho gã, đó mới là viễn cảnh gã mong muốn nhất.

Một xanh một đen, hai chiếc nút nằm lặng lẽ trên bảng điều khiển.

Một là biến thành quái vật, hai là chọn cách chết chùm.

Dù chọn cách nào đi nữa thì có vẻ đều là ngõ cụt.

Không đúng!

Nhiệm vụ trên livestream đưa ra là: Tiêu diệt HOẶC cứu rỗi toàn bộ quái vật.

Đã có lựa chọn "cứu rỗi" thì chắc chắn phải có cách cứu được bọn họ.

Chắc chắn còn chi tiết nào đó tôi chưa nghĩ ra.

Cổ Mẫu là mấu chốt để khống chế đám công nhân, vậy nếu nó chết thì sao?

Đúng lúc này, những âm thanh hỗn loạn trong căn phòng tối dần lắng xuống, từ hành lang vọng lại những tiếng bước chân nặng nề.

Đám quái vật kia tỉnh táo lại rồi sao?

Tôi bước ra ngoài, mở cửa Phòng Quản lý. Lũ quái vật đang cúi gầm mặt, lầm lũi và máy móc đi về phía phân xưởng.

Việc đầu tiên sau khi lấy lại ý thức lại là quay về làm việc!

Bọn họ chưa từng nghĩ đến việc phản kháng sao? Sự phục tùng công việc dường như đã ăn sâu vào trong xương tủy chúng rồi.

Hay phải nói là, bọn họ vốn dĩ chưa hề lấy lại được lý trí thực sự...

Có lẽ, cái chết đối với họ lại là một sự giải thoát?

Mang theo tâm trạng ngổn ngang, tôi quay lại phòng giám sát, đứng trước cửa lối đi bí mật. Bật đèn pin điện thoại soi vào trong quan sát.

Trên trần lối đi có bố trí đều đặn những lỗ nhỏ, có lẽ đây chính là cửa xả khí độc.

Dù tôi có chọn cách xả khí độc để giết toàn bộ quái vật, thì bản thân cũng chẳng thể thoát thân an toàn. Khí độc sẽ phát tác trong vòng một phút, có trời mới biết cái lối đi này dài bao nhiêu mét?

Thực ra, vẫn còn một cách để hoàn thành nhiệm vụ.

Lấy việc đưa Triệu Tiểu Hải rời khỏi đây làm điều kiện, thuyết phục Triệu Tiểu Quân sau khi chúng tôi đi khỏi sẽ bấm nút đen, xả khí độc kết liễu mọi thứ.

Hủy diệt, hay cứu rỗi?

Đến khoảnh khắc này, tôi mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nhiệm vụ lần này, da gà da vịt nổi lên rần rần.

Cả hai cách đều có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ, mấu chốt nằm ở lựa chọn của tôi.

"Nghĩ xong chưa? Thời gian không chờ đợi chúng mày đâu." Gã đàn ông trên màn hình lại lên tiếng chọc ngoáy. "Đứa nào bấm cái nút màu xanh trước, đứa đó sẽ có mười triệu!"

Triệu Tiểu Quân ra sức đẩy em trai ra khỏi phòng giám sát, lắc đầu quầy quậy.

"Anh ơi, em không thể bỏ lại anh được. Em sắp học xong đại học rồi, đi làm kiếm tiền là anh em mình sẽ có những ngày tháng tươi đẹp mà..."

Triệu Tiểu Hải vừa khóc vừa gào, giọng nói đã khản đặc.

Không thể cứ giằng co mãi thế này được, phải tung kiếm chém đứt mớ bòng bong này thôi.

Cũng chính lúc này, tôi đưa ra một quyết định vô cùng mạo hiểm.

Không chút chần chừ, tôi sải bước đến bên hai anh em đang giằng co, đóng ập cửa phòng giám sát lại.

"Tiểu Hải, Tiểu Quân, tôi có một cách rất nguy hiểm." Tôi làm mặt nghiêm trọng, hạ giọng nói với hai người.

"Cách gì cơ?"

Cả hai cùng ngoảnh lại nhìn tôi, tôi thì thầm nói ra suy nghĩ của mình.

"Anh Vân Phong, em không sợ nguy hiểm, chỉ cần cứu được anh trai, chuyện gì em cũng dám làm!" Triệu Tiểu Hải đáp ứng ngay tắp lự.

Triệu Tiểu Quân cũng gật đầu lia lịa.

"Được! Thời gian không còn nhiều, bắt đầu thôi!"

Tôi xốc lại tinh thần, bước tới cửa sổ quan sát nhìn ra ngoài. Toàn bộ quái vật đã quay lại phân xưởng.

Tôi tiến đến bảng điều khiển, đầu tiên bấm nút màu đỏ để đóng cửa sập của phân xưởng lại. Sau đó hít một hơi thật sâu, ấn mạnh xuống chiếc nút màu xanh.

Muốn giết Cổ Mẫu, bắt buộc phải thả nó ra ngoài.

Nếu thất bại, chúng tôi sẽ biến thành quái vật.

Hủy diệt và cứu rỗi.

Sự hủy diệt không chỉ là cướp đi sinh mạng, mà còn đánh mất cả nhân tính.

Nếu tôi chọn cách lợi dụng Triệu Tiểu Quân, vậy tôi có khác gì gã đàn ông bí ẩn trên màn hình kia chứ?

Cứu rỗi đồng nghĩa với việc mang lại hy vọng, nhưng cũng phải gánh chịu rủi ro cực lớn.

Vương què từng bói cho tôi chuyến này thập tử nhất sinh, hy vọng sự cứu rỗi này chính là tia sống sót mong manh đó!

Ầm ầm ầm!

Tiếng lồng sắt mở bung vang lên.

Đứng trước khung cửa nát bét của căn phòng tối, tôi kéo mảnh vải che kín mặt, nắm chặt vũ khí trong tay, toàn thân căng như dây đàn.

Trong góc tối, tiếng trườn bò nhơn nhớt vang lên, một con ốc sên khổng lồ dần lộ ra hình hài quái dị.

Cổ Mẫu!

Cặp mắt đen láy trên xúc tu lóe lên tia sáng phấn khích. Nó phát hiện ra tôi ngay lập tức, uốn éo cái thân hình đồ sộ, nhão nhoét bò về phía tôi.

Cái cổ dài ngoẵng thò qua khung cửa gãy vụn. Ngay khi xúc tu của Cổ Mẫu sắp chạm tới người, tôi lập tức lùi bước, vừa đi vừa lùi về phía Phòng Quản lý.

Cổ của Cổ Mẫu vặn vẹo đuổi theo hướng tôi đi. Cái vỏ cứng khổng lồ cố sức chen qua khung cửa, làm gạch đá lại văng tung tóe, bám riết lấy tôi không buông.

Tiếp xúc ở cự ly gần với con quái vật vừa to xác vừa gớm ghiếc này, tim tôi đập thình thịch liên hồi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Tốc độ của Cổ Mẫu khá chậm, đi đến đâu để lại một vệt dịch nhầy dính dớp đến đó.

Tôi nhích từng bước một, dụ Cổ Mẫu tiến sát vào Phòng Quản lý.

Đôi mắt đen sì trên xúc tu nhìn tôi chằm chằm. Tôi vô tình chạm mắt với nó, ngay tức khắc không tài nào dứt ánh nhìn ra được nữa.

Trong đôi mắt đen ngòm đó dường như ẩn chứa một vòng xoáy, cứ xoay vòng xoay vòng, rồi phóng to vô hạn lao về phía tôi.

Đầu óc tôi quay cuồng, toàn thân bủn rủn rã rời, có cảm giác như đang rơi tõm vào một vực sâu không đáy.

"Meo gào—"

Tiếng mèo kêu thét lên chói tai. Tôi chợt thấy vai mình nhẹ hẫng, đầu óc bừng tỉnh.

Chỉ thấy Vượng Tài phóng vọt lên cao, giơ vuốt cào một đường chí mạng vào xúc tu của Cổ Mẫu.

Đôi mắt Cổ Mẫu tức tốc rụt lại, móng vuốt của Vượng Tài chỉ để lại vài vệt xước mờ trên xúc tu.

Dịch nhầy trong suốt rỉ ra từ vết thương, nhưng chỗ đó cứ ngọ nguậy liên tục, rồi lành lặn lại với tốc độ thần tốc ngay trước mắt tôi. Cặp mắt gắn trên xúc tu lại hướng về phía tôi lần nữa.

Tuyệt đối không được nhìn vào mắt nó!