Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 98: Khán giả không phải là người



Tôi quay ngoắt mặt đi, né tránh ánh nhìn chạm vào đôi mắt quái dị đó.

Thảo nào gã đàn ông bí ẩn lại tự tin đến vậy, quả nhiên chỉ cần giải phóng Cổ Mẫu, chúng tôi chắc chắn sẽ bị biến thành quái vật.

Nếu không có Vượng Tài ra tay tương trợ, tôi đã bị Cổ Mẫu thôi miên mất rồi.

Tôi dán mắt vào phần thân của Cổ Mẫu, chầm chậm lùi bước, cuối cùng cũng đi qua khỏi cửa Phòng Quản lý.

Hai anh em Triệu Tiểu Hải nấp sẵn sau cửa lập tức rón rén bước ra, bám sát theo đuôi Cổ Mẫu.

"Cẩn thận, đừng nhìn vào mắt nó!" Tôi gào to nhắc nhở.

Cổ Mẫu phát hiện ra có người phía sau liền khựng lại. Thấy có biến, tôi lén ngước lên nhìn trộm.

Chỉ thấy cặp xúc tu của Cổ Mẫu vặn ngược 360 độ, đôi mắt đen ngòm quái gở đã khóa mục tiêu vào hai anh em họ Triệu.

Triệu Tiểu Hải rất nhanh trí, lập tức cúi gầm mặt xuống. Nhưng Triệu Tiểu Quân thì chậm mất một nhịp.

Hoặc nói đúng hơn, anh ta có chạm mắt với Cổ Mẫu hay không thì kết quả vẫn vậy, bởi vì anh ta đã bị nó khống chế từ lâu rồi.

Cơ thể phủ đầy lông xanh cứng đờ lại, đôi mắt Triệu Tiểu Quân từ từ chuyển sang màu xanh lục, vô hồn và đờ đẫn tột độ.

Ngay sau đó, anh ta giơ chiếc dùi cui điện trên tay lên hệt như một con rối, vụt thẳng vào người em trai mình.

"Cẩn thận!" Tôi chỉ biết đứng ngoài gào lên.

Thân hình đồ sộ của Cổ Mẫu gần như choán hết cả lối đi, chắn ngang giữa chúng tôi, tôi hoàn toàn không thể xông qua cứu viện.

Định bụng dụ Cổ Mẫu vào tròng để ba mặt giáp công tiêu diệt nó, ai dè con quái vật này lại có trò thao túng tâm lý hiểm ác đến vậy.

Hơn nữa, nó lại mang trí khôn của con người, vô cùng xảo quyệt, biết mượn tay Triệu Tiểu Quân để xử lý chúng tôi.

"Anh!"

Triệu Tiểu Hải kinh hãi hét lên, theo bản năng vung dùi cui điện trên tay ra đỡ đòn.

Tiếng gọi này cũng có chút tác dụng, động tác của Triệu Tiểu Quân bỗng chậm lại đôi chút.

Choang!

Dùi cui điện trên tay Triệu Tiểu Hải bị đánh văng. Cậu nhóc lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt thì ngã ngửa ra sàn.

Triệu Tiểu Quân bước từng bước cứng nhắc, máy móc tiến về phía em trai với ánh mắt vô hồn.

"Anh ơi, em đây mà!"

"Anh mau tỉnh lại đi!"

Triệu Tiểu Quân sợ hãi trợn trừng mắt, liên tục lùi bước.

Đúng lúc này, tôi vung mạnh chiếc roi trong tay, quất thẳng vào cái cổ trắng ởn của Cổ Mẫu.

Chát!

Tốc độ của Cổ Mẫu nhanh đến mức không tưởng, cái cổ rụt tọt vào trong vỏ cứng chớp nhoáng. Roi da quất trúng lớp vỏ sần sùi, chẳng để lại lấy một vết xước.

Nhưng đồng thời, bước chân của Triệu Tiểu Quân cũng khựng lại.

Anh ta ngớ người ra một giây, sực nhớ lại hành động mình vừa làm, toàn thân run bắn lên. Anh ta quay ngoắt lại, giương cao chiếc dùi cui điện, phẫn nộ giáng đòn vào Cổ Mẫu.

Bốp!

Lực đánh mạnh là vậy nhưng vẫn không suy suyển nổi lớp vỏ cứng.

Khựng lại một nhịp, nhân lúc phần thịt của Cổ Mẫu chưa thò ra, Triệu Tiểu Quân tức tối nện thêm vài gậy trời giáng xuống vỏ ốc.

Rắc!

Vỏ ốc không vỡ, ngược lại cái dùi cui điện bị gãy gập làm đôi.

Ngực phập phồng dữ dội, Triệu Tiểu Quân thở hồng hộc. Sốt ruột quá, anh ta dùng luôn nắm đấm trần nện ầm ầm vào vỏ ốc, nhưng rõ ràng chẳng ăn thua.

Triệu Tiểu Hải phía sau lồm cồm bò dậy, nhặt chiếc dùi cui điện lên, bật công tắc, chọc thẳng vào lớp vỏ cứng.

Xạch xạch xạch!

Tia lửa điện tóe sáng, vỏ ốc thế mà lại cách điện.

Tôi cũng thử vung roi quất thêm vài cú, kết quả vẫn tốn công vô ích.

Cái vỏ cứng này chính là lớp bảo vệ hoàn hảo nhất của Cổ Mẫu, còn xịn hơn cả đao thương bất nhập.

Cứ thế này thì không ổn, phải nghĩ cách dụ phần thịt của nó thò ra ngoài.

"Mọi người dừng tay, đánh kiểu này vô dụng thôi!" Tôi hét lớn.

Triệu Tiểu Hải thu dùi cui điện về trước. Anh trai cậu hậm hực nện thêm vài đấm nữa mới chịu dừng tay, máu tươi rỉ ra từ các khớp ngón tay nhỏ tỏng tỏng xuống sàn.

Triệu Tiểu Hải xót xa tột độ, cắn chặt răng, trừng mắt nhìn Cổ Mẫu với ánh mắt rực lửa hận thù.

"Tiểu Quân, anh còn khống chế được bản thân không?" Xuyên qua thân hình Cổ Mẫu, tôi gằn giọng hỏi. "Nếu cảm thấy không ổn thì lắc đầu, lúc này không cần phải cố làm anh hùng đâu."

Nếu anh ta lại bị Cổ Mẫu thao túng lần nữa, kế hoạch của chúng tôi coi như phá sản hoàn toàn.

Nhìn là biết Triệu Tiểu Quân rất muốn tự tay kết liễu Cổ Mẫu, nhưng anh ta cũng hiểu rõ hậu quả nếu mình bị khống chế. Giằng co một lát, cuối cùng anh ta đành lắc đầu.

"Được, anh quay lại Phòng Quản lý đi. Tiểu Hải, khóa chặt cửa vào."

Triệu Tiểu Quân hậm hực bước vào Phòng Quản lý.

"Anh yên tâm, nhất định chúng ta sẽ thành công!" Triệu Tiểu Hải nhìn anh trai thật sâu rồi chốt chặt cửa lại.

Đúng lúc đó, phần thịt của Cổ Mẫu mon men thò ra khỏi vỏ nghe ngóng.

Tôi lập tức vung roi quất tới. Cổ Mẫu vội vàng rụt tọt vào trong, đường roi lại đánh vào không khí.

Vượng Tài nhảy phốc lên vỏ ốc, dùng vuốt cào cào mấy cái rồi chạy loanh quanh có vẻ bực bội.

Chúng tôi rơi vào thế bế tắc.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, lòng tôi càng lúc càng nóng như lửa đốt.

Cứ thế này thì hỏng bét, có cách nào tiêu diệt được Cổ Mẫu xuyên qua lớp vỏ cứng này không?

Đúng rồi, Chưởng Tâm Lôi!

Sức mạnh của sấm sét chính là khắc tinh của mọi loài yêu ma quỷ quái trên thế gian này.

Tôi tự tát cho mình một cái.

Đúng là cuống quá hóa hồ đồ, sao tôi không nhớ ra chiêu này sớm hơn cơ chứ.

Vứt toẹt chiếc roi dính máu xuống đất, tôi cố ép bản thân bình tĩnh lại. Thần trí giữ thanh minh, miệng nhẩm đọc khẩu quyết, điều động chân khí ẩn chứa dưới đan điền.

Tụ lôi!

Một luồng khí ấm áp tụ lại giữa lòng bàn tay, nhưng còn quá yếu ớt, chưa đủ hình thành lôi ý.

Làm lại!

Tôi không nản chí, tiếp tục nhẩm khẩu quyết. Từng luồng khí nóng men theo kinh mạch dồn về phía lòng bàn tay.

Cổ Mẫu dường như cảm nhận được điều gì đó, lớp vỏ cứng đột nhiên rung lên bần bật.

Rầm rầm rầm.

Vỏ ốc va đập vào tường phát ra những âm thanh trầm đục.

"Nó định làm gì vậy?"

Một dự cảm chẳng lành trào dâng.

Đúng lúc đó, cửa Phòng Quản lý vang lên một tiếng rầm chát chúa.

Triệu Tiểu Quân đang tông cửa!

Lẽ nào, Cổ Mẫu không cần dùng mắt cũng thao túng được anh ta?

Lòng tôi nóng như lửa đốt, nhưng càng gấp, lôi ý trong tay càng khó tích tụ.

Thử vài lần, mồ hôi vã ra như tắm.

Rầm!

Cánh cửa Phòng Quản lý đổ ầm xuống đất. Triệu Tiểu Quân với đôi mắt xanh lè bước ra như một cỗ máy, lầm lì tiến thẳng về phía tôi.

"Tiểu Hải, cản anh ấy lại!"

Tôi hét lớn, miệng vẫn nhẩm khẩu quyết điều động chân khí không ngừng.

"Anh!" Triệu Tiểu Hải lao tới ôm ngang hông người anh trai to lớn hơn mình gấp bội. Nhưng cậu nhóc quá yếu ớt, đối phương chỉ khẽ hất nhẹ một cái, cậu đã ngã nhào ra đất.

Mặt trượt xuống sàn xước xát, máu tứa ra, nhưng cậu bỏ mặc đau đớn, lồm cồm bò dậy tiếp tục ôm chặt lấy Triệu Tiểu Quân.

"Anh ơi, anh tỉnh lại đi!"

Giữa tiếng gào khóc của em trai, màu xanh lục trong mắt Triệu Tiểu Quân lúc đậm lúc nhạt. Trong cơn giằng xé đau đớn tột cùng, anh ta ôm đầu, nện đùng đùng vào tường.

Còn tôi, vẫn đang dốc sức Tụ lôi.

Choang choang choang!

Họa vô đơn chí.

Cửa sổ phân xưởng vang lên những tiếng đập phá dữ dội, chẳng mấy chốc, những tấm kính cường lực đã vỡ nát loảng xoảng.

Tôi thấy rõ mồn một lũ quái vật lông xanh mặt mũi gớm ghiếc đang xô đẩy nhau, chui qua cửa sổ tràn về phía phòng giám sát.

Thôi xong!

Vỏ của Cổ Mẫu rung lắc càng lúc càng mạnh, nó đang khống chế toàn bộ quái vật.

Nếu không thành công ngay bây giờ, sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa!

Dồn hết sức bình sinh, tôi hít một hơi thật sâu.

Tụ lôi!

Chân khí lưu chuyển cuồn cuộn, lòng bàn tay nóng ran, loáng thoáng có tia điện xẹt qua.

Trơ mắt nhìn lũ quái vật lông xanh mất kiểm soát sắp sửa lao ra khỏi Phòng Quản lý, tôi bất chấp tất cả, giáng một chưởng thẳng về phía trước.