Phong Tuyết Bất Lưu Nhân

Chương 21



Cuối thu, kinh thành phủ một lớp sương mỏng như khói lụa, gió thổi qua mái ngói mang theo hơi lạnh se sắt. Sau yến tiệc Trưởng công chúa năm ấy, mọi thứ dường như đã đổi thay, nhưng cũng giống như chưa từng có gì xảy ra.

Chỉ có điều, cái tên “Vân Thất Nguyệt” không còn là thứ người ta tùy tiện nhắc đến để chê cười nữa.

Nó trở thành một khoảng im lặng.

Một khoảng im lặng khiến người ta kiêng dè.

Trong Tướng quân phủ, hành lang dài phủ bóng cây khô. Nước hồ trong viện lặng như gương, phản chiếu dáng người thiếu nữ đứng yên bất động.

Vân Thất Nguyệt cầm chén trà nóng trong tay, ánh mắt rơi xuống mặt nước tĩnh lặng. Sau biến cố hôm đó, rất nhiều người đã ngã xuống, rất nhiều bí mật bị kéo ra ánh sáng. Người từng tính kế cô, cuối cùng lại tự chôn chính mình trong chiếc bẫy đã giăng sẵn.

Vân Nhã Nhu bị phế bỏ danh tiếng, đẩy ra khỏi kinh thành trong nhục nhã. Từ thị suy tàn, thế lực trong phủ bị thanh tẩy lại một lần triệt để. Những kẻ từng đứng sau lưng cười nhạo nay đến thở cũng không dám lớn tiếng.

Nhưng người đứng giữa tất cả những sóng gió ấy, lại bình thản đến lạ.

Như thể mọi thứ chỉ là một cơn mưa thoảng qua.

“Tiểu thư.”

hằng nguyễn

Thanh Yên bước đến, nhẹ giọng: “Người trong phủ đều đã ổn định. Nhị tiểu thư… đã bị đưa khỏi kinh thành rồi.”

“Ừ.” Vân Thất Nguyệt khẽ đáp, không hỏi thêm.

Kết cục của mỗi người, từ lâu đã không còn nằm trong sự lựa chọn của riêng họ nữa.

Tự Tuyết đứng phía sau, chậm rãi chải lại mái tóc cho cô, do dự một lúc rồi khẽ hỏi:

“Tiểu thư… Thái t.ử điện hạ vẫn nhiều lần đến cầu kiến. Người thật sự không muốn gặp sao?”

Hai chữ “Thái t.ử” rơi xuống, ánh mắt Vân Thất Nguyệt thoáng lạnh đi.

Người đó từng đứng trong ký ức nguyên chủ như một lớp sương mỏng: khi cần thì dịu dàng, khi quay lưng lại thì lạnh lẽo đến tận xương.

Một kẻ như vậy, không xứng để cô quay đầu.

“Không cần gặp.” giọng cô bình thản

“Không có gì để nói.”

Ngoài sân, gió thổi qua làm tà áo khẽ lay động.

Không lâu sau, thị vệ vào báo: người của Thái t.ử đã đến.

Cô chỉ nói một chữ:

“Cho vào.”

Người tới là một thị vệ áo đen, thần sắc cung kính nhưng mang theo áp lực khó giấu.

“Vân tiểu thư, điện hạ muốn gặp người.”

“Gặp ta?” cô nhếch môi nhẹ, nhưng không có ý cười

“Đến bây giờ mới muốn gặp, không thấy quá muộn sao?”

Thị vệ im lặng.

Cô đặt chén trà xuống, tiếng chạm khẽ nhưng rõ ràng.

“Trở về nói với hắn. Từ hôm đó, ta và hắn không còn gì để nói.”

Không trách móc, không oán hận. Chỉ đơn giản là kết thúc.

Thị vệ cúi đầu rời đi.

Trong sân chỉ còn lại tiếng gió lướt qua tán lá khô.

Tự Tuyết thấp giọng: “Tiểu thư, người thật sự buông bỏ rồi sao?”

Vân Thất Nguyệt nhìn mặt hồ.

“Không phải buông bỏ.” cô nói

“Mà là chưa từng thuộc về.”

Có những người, xuất hiện trong đời chỉ để chứng minh rằng, rời đi mới là đáp án đúng nhất.

Một tháng sau, tuyết đầu mùa rơi xuống kinh thành.

Trắng xóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tinh khiết.

Như muốn xóa đi mọi dấu vết cũ.

Đêm đó, Vân Thất Nguyệt rời khỏi Tướng quân phủ.

Không ai biết cô đi đâu.

Chỉ biết rằng sáng hôm sau, trong phủ thiếu đi một người.

Trên bàn chỉ còn lại một phong thư mỏng.

Vài chữ ngắn ngủi:

“Ta không thuộc về nơi này. Hữu duyên tái kiến.”

Không danh tính, không lời giải thích.

Nhẹ như gió.

Ba năm sau.

Giang hồ xuất hiện một cái tên.

“Ngân Y Y Sư.”

Người đó thần bí, hành tung khó đoán. Y thuật tinh tuyệt, có thể cứu người trong tuyệt cảnh, cũng có thể phá giải độc d.ư.ợ.c mà không để lại dấu vết.

Không ai biết nàng từ đâu đến.

Chỉ biết nàng luôn mặc áo trắng, che nửa gương mặt, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

Có người hỏi:

“Ngươi có quá khứ không?”

Nàng chỉ cười nhẹ:

“Có. Nhưng ta không mang theo nữa.”

Một lần tình cờ, nàng trở lại kinh thành.

Thành vẫn cũ, chỉ là người xưa đã không còn.

Những cái tên từng gắn với ký ức nay đều bị phủ bụi thời gian.

Đêm đó, nàng đứng trên mái cao nhất trong thành, nhìn xuống ánh đèn vạn nhà.

Gió lạnh quấn quanh tà áo trắng.

Một giọng nói khẽ vang lên sau lưng:

“Ngươi vẫn quay lại sao?”

Nàng không quay đầu.

“Ta chỉ đi ngang qua.”

Im lặng kéo dài thật lâu.

Người kia lại hỏi:

“Nếu có thể làm lại, ngươi có quay về không?”

Nàng nhìn ánh đèn xa xa, giọng bình thản như nước:

“Không.”

Không do dự.

Không tiếc nuối.

Chỉ có một sự chắc chắn tuyệt đối.

Vì con đường đã đi, không cần quay lại.

Gió thổi qua mái ngói, bóng người dần tan vào màn đêm, như chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại một câu rất nhẹ, rất xa:

“Thế gian này… vốn không giữ được ta.”

Và cũng không cần giữ.