Một tiếng gầm từ tận sâu trong linh hồn vang lên, thoát ra từ miệng của Vân Thất Nguyệt.
Rõ ràng là một câu đầy khí thế, nhưng lại giống như lời mơ ngủ.
Ý thức của Vân Thất Nguyệt dần dần tỉnh lại theo tiếng hét ấy, cơn đau nơi l.ồ.ng n.g.ự.c cùng ngũ tạng, kèm theo cái nóng kỳ dị, gần như khiến nàng phát điên.
"Đáng c.h.ế.t"
Cảm giác khó chịu khiến Vân Thất Nguyệt không nhịn được khẽ c.h.ử.i, giọng không lớn, nhưng trong sự yên tĩnh này lại trở nên vô cùng đột ngột.
Chưa kịp mở đôi mắt nặng như đổ chì, nàng đã cảm thấy cổ mình bị siết c.h.ặ.t, cảm giác nghẹt thở ập đến.
Sự mơ hồ lập tức biến mất không còn dấu vết, Vân Thất Nguyệt bừng mở mắt, liền thấy trước mặt là một nam nhân mặc hồng y tuyệt sắc phi phàm, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm nàng.
Cổ của nàng đang bị bàn tay hắn bóp c.h.ặ.t, chỉ cần hơi dùng sức là có thể bẻ gãy bất cứ lúc nào.