Phù Dung Tẫn

Chương 10



Rất nhiều chuyện, đã không cần ta tự mình động thủ nữa.

 

Ta chỉ thuận miệng nhắc một câu: Nhị thúc lúc nhỏ từng mượn cớ say rượu đẩy ta ngã, còn giẫm lên tay ta.

 

Chẳng bao lâu sau, hai tay của ông ta liền bị người đ.á.n.h gãy.

 

Gọn gàng sạch sẽ, không để lại dấu vết.

 

Nhị phòng từ đó về sau không ngày nào yên ổn.

 

Lần nữa nghe tới tên của Chúc Dao và Đường Du là sau khi bọn họ rơi xuống nước rồi được cứu tỉnh.

 

Trong cung truyền tới tin tức, nói hai người đó tỉnh lại xong liền trở nên điên điên dại dại.

 

Chúc Dao gặp ai cũng gào lên: “Ta là Quý phi!”

 

Còn Đường Du thì cả ngày lẩm bẩm: “Ta hối hận rồi.”

 

Ta đặt chén trà xuống, nhàn nhạt mở miệng:

 

“Đem bọn họ vào cung.”

 

Lúc hai người bị kéo vào, liền quỳ rạp dưới chân ta.

 

Chúc Dao ngẩng đầu, nhìn thấy ta đang ngồi trên phượng ỷ, đồng t.ử chấn động dữ dội.

 

“Chúc Phù!”

 

Nàng ta gào lên, giọng khàn đặc:

 

“Con tiện nhân nhà ngươi! Ngươi cướp đi cuộc đời của ta!”

 

Nàng ta giãy giụa muốn lao tới, bị thị vệ gắt gao đè xuống.

 

Còn Đường Du thì căn bản không dám ngẩng đầu nhìn ta, cả người co rúm trên mặt đất, run rẩy như chiếc lá khô trong gió thu.

 

Ta ngồi nơi cao nhìn bọn họ, chậm rãi cười.

 

“Đều nhớ lại rồi sao?”

 

“Vậy thì tốt quá.”

 

Ta đứng dậy, chậm rãi bước xuống bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.

 

“Vốn dĩ trong lòng ta vẫn còn có chút không cam tâm.”

 

“Các ngươi hại cả nhà ta, vậy mà ta lại không thể tự tay báo thù, thật sự đáng tiếc.”

 

“May mà ông trời phù hộ, đem các ngươi nguyên vẹn đưa tới trước mặt ta.”

 

Ta vỗ tay một cái.

 

Hai thái giám và cung nữ chuyên làm việc tạp bước vào, quỳ trước mặt ta.

 

“Từ hôm nay trở đi, hai người này giao cho các ngươi.”

 

Giọng ta rất nhẹ, giống như chỉ đang phân phó một chuyện nhỏ chẳng đáng nhắc tới.

 

“Nên làm thế nào, không cần ta dạy chứ?”

 

Thái giám và cung nữ nhìn nhau một cái, liên tục dập đầu.

 

Từ đó về sau, trong cung có thêm hai nô lệ tội nhân thấp kém nhất.

 

Ai cũng có thể bắt nạt, ai cũng có thể giẫm lên một cước.

 

Hôm nay tên thái giám này tâm trạng không tốt, đá bọn họ vài cái.

 

Ngày mai cung nữ kia mất đồ, liền lục soát người bọn họ.

 

Mùa đông không có than sưởi, mùa hè không có nước mát.

 

Bệnh không ai quản, đói chỉ có cơm thiu canh cặn.

 

Bọn họ muốn c.h.ế.t cũng không c.h.ế.t được.

 

Ta đã sớm căn dặn xuống dưới, một khi phát hiện bọn họ tìm c.h.ế.t, lập tức ngăn lại.

 

Cứ như vậy treo mạng bọn họ, sống qua hết năm này đến năm khác.

 

15

 

Trong cung mỹ nhân ngày càng nhiều.

 

Hôm nay Giang Nam dâng tới một người, ngày mai Tái Bắc tiến cống một kẻ, ngày kia đại thần trong triều lại đem con gái nhà mình vào cung.

 

Hoàng thượng đối với ta, cũng ngày càng qua loa chiếu lệ.

 

Trước đây hắn còn tới cung của ta ngồi một chút, nói chuyện với ta, đùa với con trẻ.

 

Giờ đây, số lần hắn tới ngày càng ít.

 

Ta không để tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mối thù kiếp trước, đã báo xong rồi.

 

Con đường kiếp này, cũng đã trải sẵn.

 

Con còn nhỏ, đường còn dài.

 

Không vội.

 

Về sau, Hoàng thượng mê đắm thuật trường sinh bất lão, nghe lời sàm ngôn của yêu đạo, muốn phế Thái t.ử, lập tân trữ quân khác.

 

Ta nghe tin này xong, trầm mặc rất lâu.

 

Sau đó đích thân hầm một chung canh, mang tới ngự thư phòng.

 

“Hoàng thượng ngày đêm lao lực, thần thiếp đau lòng.”

 

Hắn nhận lấy bát canh, uống cạn trong một hơi, giả vờ khen ta hiền đức.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta mỉm cười cáo lui.

 

Khoảnh khắc xoay người, ý cười trên mặt từng chút từng chút tan biến, chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo nơi đáy mắt.

 

“Tiên đan” yêu đạo dâng lên kia, đã bị ta đổi thành thứ khác.

 

Đợi tới khi hắn muốn phế Thái t.ử lần nữa, đã không còn sức lực rồi.

 

Mùa đông năm đó, Hoàng thượng băng hà.

 

Thái y nói là lao lực thành bệnh, trời không cho sống lâu.

 

Không ai nghi ngờ.

 

Dưới sự phò tá của phụ huynh ta cùng các trung thần trong triều, con trai ta ngồi lên long ỷ.

 

Ngày nó đăng cơ, mặc long bào màu minh hoàng, quỳ trước mặt ta, cung kính gọi một tiếng:

 

“Mẫu hậu.”

 

Còn Chúc Dao và Đường Du bị nhốt ở một góc không ai biết trong cung, ngày ngày kéo dài hơi tàn.

 

Bọn họ không biết Hoàng đế đã đổi người, không biết bên ngoài đã qua bao nhiêu năm tháng.

 

Bọn họ chỉ biết, mình vẫn còn sống.

 

Còn ta, trở thành nữ nhân có quyền thế nhất vương triều này.

 

Đội phượng quan, khoác hà y, buông rèm chấp chính.

 

Bách quan triều bái, vạn dân cúi đầu.

 

Đêm khuya yên tĩnh, thỉnh thoảng ta sẽ tới địa lao nhìn một lần.

 

Chúc Dao co quắp trong góc tường, tóc đã bạc trắng, ánh mắt tan rã.

 

Nàng ta đã không còn nhận ra ta nữa, trong miệng vẫn lẩm bẩm:

 

“Ta là Quý phi… ta là Quý phi…”

 

Đường Du nằm ở bên kia trên đống rơm, hai chân đã hoàn toàn tàn phế, cả người gầy tới mức chỉ còn một bộ xương.

 

Hắn nhìn thấy ta, đôi mắt đục ngầu khẽ động đậy, môi run run, khó khăn nặn ra hai chữ:

 

“Xin lỗi…”

 

Tâm trạng cực tốt, ta xoay người rời đi.

 

Phía sau truyền tới tiếng khóc khàn khàn bị đè nén của Đường Du.

 

Ngoại truyện · Đường Du.

 

So với Chúc Dao ngày càng điên loạn, ta lại ngày càng tỉnh táo.

 

Ta là Đường Du.

 

Kiếp trước, ta vì Chúc Dao mà làm mọi chuyện dơ bẩn.

 

Ta giúp nàng ta trừ bỏ những hòn đá cản đường tiền đồ, giúp nàng ta hãm hại cả nhà đại phòng Chúc phủ.

 

Thậm chí còn giúp nàng ta âm thầm mưu tính, nâng đỡ con trai nàng ta ngồi lên long ỷ.

 

Ta cứ nghĩ, Hoàng đế vừa c.h.ế.t, ta và nàng ta cuối cùng cũng có thể viên mãn.

 

Ta sai rồi.

 

Nàng ta giấu chứng cứ thông đồng phản quốc trong phủ ta.

 

Cả Đường gia bị c.h.é.m đầu, ta bị áp vào thiên lao.

 

Những ngày bị nghiêm hình tra khảo, nỗi đau da thịt không bằng vạn phần đau đớn trong tim.

 

Nỗi đau bị phản bội còn nóng hơn cả bàn ủi nung đỏ.

 

Đêm khuya thanh vắng, ta lặp đi lặp lại nhớ về cả đời này.