Người hiện lên trong đầu, vậy mà lại là Chúc Phù.
Vị tài nữ từng danh động kinh thành ấy.
Ta và Chúc Dao đều là thứ xuất, từ nhỏ đã quen biết.
Nàng ta và ta giống nhau, đều bị một ngọn núi lớn đè ép.
Của ta là người huynh trưởng vô dụng như bùn nhão không trát nổi tường.
Của nàng ta là Chúc Phù được muôn vàn sủng ái.
Ta xem nàng ta như tri kỷ, đồng bệnh tương liên.
Nhưng ta may mắn hơn nàng ta.
Đại ca cưỡi ngựa ngã c.h.ế.t, phụ thân chỉ còn lại một đứa con trai là ta.
Ta thuận lý thành chương kế thừa tước vị.
Ta nghĩ, ta cũng nên giúp nàng ta thoát khỏi khổ hải.
Nàng ta nói, ở Chúc phủ, đại phòng độc nắm đại quyền.
Nàng ta nói, trên người mình thường xuyên có thương tích, là vì Chúc Phù không vui liền lấy nàng ta trút giận.
Nàng ta nói, nàng ta thường xuyên ăn không đủ no, ngay cả bá phụ cũng phải nhìn sắc mặt Chúc Phù mà sống.
Chỉ vì nhị phòng không được coi trọng.
Nàng ta một lòng muốn đứng ở nơi cao nhất, đem trưởng phòng giẫm dưới chân.
Ta hiểu.
Bởi vì ta cũng lớn lên như vậy.
Ta yêu nàng ta.
Cho nên ta nguyện ý thành toàn cho nàng ta.
Chúc Dao nói, Chúc Phù từ trước tới nay luôn ngưỡng mộ những anh hùng trong thoại bản.
Chúng ta cố ý sắp đặt vài lần “tình cờ gặp gỡ”.
Chúc Phù quá mức khắc chế giữ lễ, thủ đoạn bình thường căn bản không tới gần được.
Vì thế chúng ta tìm người giả làm cường đạo, giả làm ăn mày.
Ta lại ra tay “trùng hợp” cứu nàng.
Ánh mắt nàng nhìn ta, ngày một vui vẻ hơn.
Lại thêm Chúc Dao ở bên châm dầu vào lửa.
Nàng vậy mà thật sự không đi dự yến tuyển phi của Thái t.ử.
Nàng đồng ý lời cầu hôn của ta.
Đêm động phòng hoa chúc, ta bưng cho nàng một chén rượu độc.
Nàng uống cạn, từ đó bệnh tật quấn thân nằm liệt giường.
Nhìn gương mặt minh diễm động lòng người của nàng từng chút từng chút tàn úa đi, ta chỉ cảm thấy khoái ý.
Dựa vào cái gì có vài người sinh ra đã có tất cả?
Dựa vào cái gì chúng ta phải dốc hết toàn lực mới giành được một tiền đồ?
Ta muốn nàng từng chút từng chút thối rữa trong tay ta.
Ta muốn nàng tận mắt nhìn thấy, những thứ nàng trân quý bị ta nghiền nát từng thứ một.
Sau đó, Chúc Dao nói đại phòng quá chướng mắt.
Ta liền vu hãm phụ huynh nàng, tống họ vào ngục.
Chúc Dao nói mẫu thân nàng đáng ghét.
Ta ép người phụ nhân đó nhảy hồ tự vẫn.
Chúc Dao rất vui vẻ, đối với ta càng thêm thân mật.
Sau khi Chúc Phù biết tin người thân c.h.ế.t hết, sắc mặt trắng bệch như x.á.c c.h.ế.t biết đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng muốn c.h.ế.t.
Ta không cho.
Ta muốn nàng sống, sống trong địa ngục.
Nhưng ta không ngờ, nữ nhân đó ngay cả đứng còn không vững ấy, vậy mà vẫn còn sức đem cây trâm đ.â.m vào cổ họng ta.
Nàng c.h.ế.t rồi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Một cuộn chiếu rách, ném vào bãi tha ma.
Giờ nghĩ lại, có lẽ nàng là vô tội.
Nhưng ta không muốn nghĩ.
Bởi vì một khi nghĩ tới, ta sẽ phải thừa nhận mình là một kẻ ác từ đầu đến cuối.
Chúc Dao tới tiễn ta đoạn đường cuối cùng.
Nàng ta bưng chén rượu độc, cười vô cùng vui vẻ.
Hóa ra nàng ta đã sớm muốn g.i.ế.c ta rồi.
Nàng ta tỉ mỉ kể từng chuyện mình đã làm suốt những năm qua.
Từng việc từng việc, m.á.u me đầm đìa.
Đặc biệt là khi nhắc tới Chúc Phù.
Nàng ta nói nàng ta đố kỵ Chúc Phù.
Đố kỵ nàng cái gì cũng giỏi hơn mình, đố kỵ nàng rõ ràng coi thường nhị phòng lại còn giả bộ làm tỷ tỷ tri tâm.
Đố kỵ những thứ nàng đưa tới.
Đó không phải quan tâm, mà là bố thí.
Giống như ta dốc hết toàn lực giúp nàng ta, nàng ta lại càng hận ta hơn.
“Ngươi chẳng qua chỉ là quân cờ của ta.”
Nàng ta cười nói: “Không khác gì những bộ y phục trang sức Chúc Phù tặng ta.”
Nàng ta nói, nàng ta chưa từng bị bắt nạt.
Tất cả đều là lừa ta.
Nếu có kiếp sau.
Chúc Phù, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng.
Lần nữa mở mắt, mọi thứ đều đã muộn.
Ta trở về kiếp này.
Trở thành phế nhân bị Cố Thanh Đường hành hạ, trở thành con kiến bị Chúc Phù giẫm dưới chân.
Ký ức hai đời trộn lẫn vào nhau, ta không phân rõ đâu là thật đâu là giả.
Cho tới khi lần nữa nhìn thấy Chúc Phù mặc gấm vóc đầy người.
Nàng đội phượng quan, khoác hà y, ở trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh nhạt như đang nhìn một con ch.ó c.h.ế.t.
Đó vốn dĩ mới là dáng vẻ nàng nên có.
Nàng cũng trọng sinh rồi.
Nàng đem từng nỗi đau kiếp trước nhận lấy, trả lại từng món một.
Ta hận nàng… hhưng ta không dám.
Ta chỉ muốn c.h.ế.t… nhưng c.h.ế.t cũng trở thành hy vọng xa vời.
Bọn họ tháo cằm ta, đ.á.n.h gãy cổ tay ta.
Ngay cả c.ắ.n lưỡi tự vẫn ta cũng không làm được.
Ông trời ơi!
Nếu ngài có mắt, thì hãy để ta sớm được siêu thoát đi.
- Hoàn văn -