Nghĩ tới đây, ta nghiến răng, cong khóe môi, lộ ra một nụ cười dịu dàng.
“Nhị thúc yên tâm.”
“Ta sao có thể trách Dao Dao được chứ?”
Nhị thúc rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, ý cười trên mặt cũng chân thành hơn vài phần:
“Đúng vậy đúng vậy, các con vốn là tỷ muội, không thể vì chuyện này mà xa cách được.”
Lá gan ông ta cũng lớn hơn, bắt đầu được voi đòi tiên.
“A Phù à, còn chuyện chép phạt ấy, con xem hay là thôi đi.”
“Dao Dao chép đến mức tay nổi đầy bọng nước rồi, đáng thương lắm.”
“Giờ con đã là chuẩn Thái t.ử phi rồi, nói với Hoàng hậu nương nương một tiếng, miễn phạt cho nó được không?”
Ta không đáp lời, chỉ cười nhìn ông ta.
Thấy sắc mặt ta không đổi, ông ta tưởng rằng có hy vọng, lá gan càng lớn hơn nữa.
“Còn nữa A Phù.”
Ông ta ghé sát lại một chút, hạ thấp giọng, bày ra vẻ m.ó.c t.i.m móc phổi:
“Đông cung nước sâu khó dò, con một mình bước vào đó, bên cạnh không có người của mình sao được?”
“Theo ta thấy, để Dao Dao vào Đông cung giúp con đi.”
“Hai tỷ muội chăm sóc lẫn nhau, chẳng phải tốt hơn để người ngoài được lợi sao?”
Cuối cùng cũng lộ đuôi hồ ly rồi.
Phụ thân ta không nghe nổi nữa, đập bàn đứng bật dậy, tức giận quát lớn:
“Ngươi nói lời hỗn trướng gì vậy! Đến lượt ngươi làm chủ từ bao giờ!”
“Chúc Dao thất lễ trước mặt Hoàng hậu như thế, ngươi còn mong nó vào Đông cung?”
“Theo ta thấy, chờ hết ba tháng cấm túc, mau ch.óng tìm cho nó một nhà t.ử tế mà gả đi!”
“Kẻo bị ngươi dẫn sai đường, suốt ngày sinh ra những tâm tư không nên có!”
Nhị thúc bị mắng đến co rụt cổ lại.
Nhưng ta nhìn thấy trong đôi mắt cụp xuống của ông ta lóe lên một tia âm u.
Trong tia âm u ấy cất giấu không cam lòng, cất giấu oán hận, cất giấu cả tính toán.
Chỉ là khi ngẩng đầu lên, ông ta lại biến trở về thành kẻ thật thà chất phác, cúi đầu khép nép đáng thương kia.
“Đại ca, huynh đừng tức giận, đệ nghe huynh.”
6
Trưởng huynh như phụ thân.
Phụ thân tuy căm ghét Nhị thúc hồ đồ, nhưng vẫn niệm tình huynh đệ, chưa từng thật sự xuống tay độc ác.
Nhưng tổ mẫu thì khác, bà hận Nhị thúc đến cực điểm.
Năm ấy tang lễ của tổ phụ, Nhị thúc một ngày cũng chưa từng lộ mặt, hoàn toàn không có hiếu tâm.
Tổ mẫu ghi nhớ chuyện này trong lòng, nhớ suốt mười năm.
Lần này, Chúc Dao coi như tự đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g.
Tổ mẫu trực tiếp chỉ người, áp giải Chúc Dao tới từ đường quỳ phạt chép sách.
Lại dựa theo cổ huấn “con không dạy là lỗi của phụ thân”, dùng gia pháp, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Nhị thúc bị đ.á.n.h đến nằm liệt trên giường rên rỉ không ngừng, ngay cả xoay người cũng khó khăn.
Mọi chi tiêu của nhị phòng đều bị cắt giảm toàn bộ.
Trong một khoảng thời gian ngắn, ông ta không còn tâm trí đâu mà lo cho Chúc Dao nữa.
Khâm Thiên Giám đã chọn xong ngày lành, hôn kỳ của ta và Thái t.ử định vào ba tháng sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Là chuẩn Thái t.ử phi, ta bận đến mức gần như chân không chạm đất.
Phượng quan hà bí phải đo người đặt làm riêng, lễ nghi quy củ phải học lại từ đầu, quan hệ qua lại trong Đông cung cũng phải sớm làm quen.
Nhưng ta vẫn tranh thủ thời gian, đi một chuyến tới từ đường.
Có vài món nợ, phải nhân lúc còn nóng mà tính.
Chúc Dao quỳ trên bồ đoàn, đầy mặt oán hận nhìn ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Theo lý mà nói, bị giày vò ở đây hơn mười ngày, đáng lẽ phải tiều tụy không chịu nổi mới đúng.
Thế nhưng nàng ta chẳng những mặt tròn lên một vòng, trên bồ đoàn còn trải da hồ ly ấm áp.
Y phục trên người mơ hồ ánh lên lưu quang, đường kim mũi chỉ tinh xảo, nhìn là biết giá trị không rẻ.
Trên bàn bày một xấp sách chép sẵn, nhưng tay nàng ta sạch sẽ tinh tươm, ngay cả một vết mực cũng không có.
Bên cạnh còn đặt điểm tâm của Tố Phương Trai, đốt lò hương thượng hạng.
Đây đâu phải tới chịu phạt suy ngẫm lỗi lầm?
Rõ ràng là tới hưởng phúc.
Nhị thúc và Nhị thúc mẫu còn lo chưa xong cho bản thân, làm gì còn tâm trí nhớ mang mấy thứ này cho nàng ta?
Không cần nghĩ cũng biết là Đường Du.
Ta nhón lấy một miếng điểm tâm, đưa lên mũi ngửi nhẹ.
Kiếp trước, Đường Du hạ độc trong rượu hợp cẩn, hại ta triền miên trên giường bệnh.
Mỗi ngày hắn đều xin nghỉ ở nhà, giả vờ chăm sóc ta, bên ngoài thì kiếm được tiếng si tình.
Phụ huynh ta đều bị dáng vẻ chấp nhất của hắn làm cảm động, trên quan trường dốc sức giúp đỡ hắn.
Nhưng nơi nội trạch sâu kín, ta sống còn không bằng hạ nhân.
Cơm canh mỗi ngày đưa tới đều ôi thiu, y phục chăn đệm đều mục nát.
Ta ngày ngày chịu bệnh đau giày vò, hắn lại thỉnh thoảng tới châm chọc ta, nói ta “đáng đời”.
Nào giống Chúc Dao.
Ngay cả ở từ đường Chúc gia, cũng có người săn sóc chu đáo như thế.
Ta thu hồi suy nghĩ, cười như không cười nhìn nàng ta.
Chúc Dao nghiến c.h.ặ.t răng hàm, thanh âm rít ra từ kẽ răng:
“Chúc Phù, ngươi tới xem trò cười của ta sao?”
“Đương nhiên không phải.”
Ta lắc đầu, giọng điệu nhẹ bẫng:
“Cười nhạo thôi thì làm sao đủ được? Ta tới tìm xúi quẩy cho ngươi.”
Ta vỗ tay một cái.
Mấy bà t.ử canh cửa bên ngoài vội vàng bước vào quỳ xuống.
Ta chỉ vào những thứ vốn không nên xuất hiện trong từ đường, chậm rãi mở miệng:
“Tổ mẫu đã ra lệnh thế nào?”
“Là bảo Nhị tiểu thư tới suy ngẫm lỗi lầm, hay tới hưởng phúc?”
“Mang hết những thứ này ra ngoài cho ta.”
“Kẻ canh cửa bị phạt trừ ba tháng tiền công. Nếu còn để ta phát hiện lần nữa, trực tiếp lấy thân khế bán đi, dám công khai trái lệnh như vậy!”
Đây là lần đầu tiên ta nổi giận lớn đến thế trong nhà.
Hai bà t.ử sợ đến mức liên tục dập đầu nhận sai, đứng dậy xong ôm đống đồ kia chạy như bay ra ngoài, sợ chậm một bước sẽ mất việc.
“Ngươi dám!”
Chúc Dao trợn to mắt, lao tới muốn cướp lại.