Một bà t.ử tiện tay đẩy một cái, nàng ta lập tức ngã lăn xuống đất, chật vật vô cùng.
“Ta có gì mà không dám?”
Ta từ trên cao nhìn xuống nàng ta.
Trong tay chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một cây thước giới rộng hai tấc, ta cân nhắc nó trong lòng bàn tay.
“Chúc Dao, e là ngươi vẫn chưa hiểu rõ hiện giờ là tình huống gì nhỉ.”
Chúc Dao căm hận nhìn ta, ánh mắt liếc về phía cái cây ngoài cửa sổ, thần sắc lại trở nên kiêu ngạo.
“Chúc Phù, nếu ngươi dám động vào ta, nhất định ngươi sẽ hối hận!”
Nàng ta ngẩng cao cằm, giọng điệu chắc nịch.
Ngây thơ.
Cho dù Đường Du có đau lòng vì nàng ta đến đâu, lúc này cũng tuyệt đối không dám lộ diện.
Hắn mà dám tới, chính là tự thừa nhận tội tư thông.
Hắn không dám tới, hắn chỉ có thể trốn trong bóng tối mà nhìn.
“Đóng cửa sổ lại.”
Ta nhàn nhạt nói: “Đêm khuya sương lạnh nặng nề, đừng để Nhị tiểu thư bị lạnh.”
Ta khẽ động ngón tay.
Ngoài cửa, hơn mười hộ vệ thân hình vạm vỡ nối đuôi nhau tiến vào, bao vây từ đường kín không kẽ hở.
Lúc này Chúc Dao mới chậm chạp nhận ra mà hoảng hốt, vô thức lùi về sau mấy bước.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”
Ta không nói gì, giơ thước giới lên rồi hạ xuống.
Trong từ đường vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai, hết tiếng này đến tiếng khác.
Nghe âm thanh ấy, trong lòng ta cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.
Không biết kẻ đang đứng trên cây là Đường Du, trong lòng có dễ chịu hay không?
Đợi đến khi hai bàn tay nàng ta bị đ.á.n.h đến đỏ tím sưng vù, nàng ta bắt đầu mở miệng c.h.ử.i rủa, nguyền rủa ta sẽ sống không bằng c.h.ế.t.
Ta nhíu mày, bảo người lấy giẻ thối nhét vào miệng nàng ta.
Nhìn dáng vẻ nước mắt nước mũi tèm lem thê t.h.ả.m của nàng ta, trong đầu ta lại hiện lên bản thân héo úa ở kiếp trước.
Có phải cũng khó coi như vậy không?
Đợi đến khi nàng ta không còn sức lực, nằm bệt dưới đất nghẹn ngào rên rỉ, ta mới đứng dậy.
Trước lúc rời đi, ta quay đầu nhìn nàng ta một cái.
“À phải rồi, gần đây kinh thành trộm cướp hoành hành, Nhị muội muội một mình ở từ đường, ta không yên tâm.”
Giọng ta không lớn, nhưng đủ rõ ràng.
“Các ngươi nhất định phải canh chỗ này cho kỹ.”
“Nếu có kẻ trộm xâm nhập, cứ một mũi tên b.ắ.n c.h.ế.t cho ta.”
Đám hộ vệ cầm trường cung, đồng thanh đáp:
“Rõ!”
Ta cất bước rời đi.
Khi đi tới trong viện, ta quay đầu liếc nhìn cây hòe già trên đầu tường.
Trong bóng cây lay động, mơ hồ có thể thấy một bóng đen.
Ta cong môi cười.
Đường Du, chúc ngươi may mắn.
Dù sao, đám hộ vệ ta mời tới… đều từng xuất thân hành ngũ.
Tiễn pháp của họ, chuẩn lắm đấy.
7
Cố Thanh Đường gửi thiệp mời, hẹn ta du hồ.
Nàng ta và Thái t.ử là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Sau này phụ thân nàng ta mắc tội bị biếm, thân phận tụt dốc không phanh, Thái t.ử thương xót bảo vệ nàng ta, giữ nàng ta lại kinh thành.
Chỉ đợi sau khi cưới Thái t.ử phi, sẽ đón nàng ta vào cung.
Kiếp trước, nàng ta chính là t.ử địch của Chúc Dao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai người đấu đến ngươi c.h.ế.t ta sống trong hậu cung, mỗi lần Chúc Dao chịu thiệt, Đường Du trở về phủ đều phát điên mà hành hạ ta.
Nàng ta không phải hạng người lương thiện gì.
Cho nên tấm thiệp này là Hồng Môn Yến.
Nhưng ta vẫn đúng hẹn mà tới.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Thuyền hoa dừng bên hồ, khắp nơi đều tinh xảo, khắp nơi đều cầu kỳ.
Cố Thanh Đường mặc một thân y phục màu nhạt đứng ở đầu thuyền, dáng vẻ hiền thê lương mẫu.
Thấy ta tới, nàng ta cười dịu dàng rạng rỡ.
“Chúc tỷ tỷ, tỷ tới rồi.”
Nàng ta thân mật kéo tay ta.
Thấy ta đưa mắt nhìn quanh thuyền hoa, trong mắt nàng ta lóe lên một tia đắc ý:
“Đây là lễ vật Minh Hằng ca ca tặng ta vào năm cập kê. Chúc tỷ tỷ thấy thế nào?”
Thì ra là tới thị uy.
Ta mỉm cười gật đầu: “Rất không tệ, Thái t.ử quả thật có lòng.”
Nàng ta lập tức đỏ mặt, cúi đầu xoắn góc áo:
“Minh Hằng ca ca lúc nào cũng như vậy, nhớ hết mọi sở thích của ta.”
“Đó là chuyện nên làm.”
Giọng ta bình thản: “Cô thân một mình ở kinh thành, quả thực không dễ dàng.”
Nàng ta vốn tưởng ta sẽ biến sắc, nào ngờ thấy ta chẳng hề để tâm, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại trong thoáng chốc.
Nàng ta buông tay ta ra, thần sắc dần lạnh xuống, nhưng giọng nói vẫn miễn cưỡng giữ ý cười.
“Huynh ấy còn nói, đợi cưới Thái t.ử phi xong sẽ đón ta vào cung, ở bên cạnh huynh ấy mãi mãi.”
Nói xong, nàng ta mới “hoảng hốt” che miệng lại, mắt đầy áy náy:
“Xin lỗi Chúc tỷ tỷ, ta lỡ lời rồi.”
“Ta và Minh Hằng ca ca trong sạch, tỷ ngàn vạn lần đừng tức giận!”
“Ồ.”
Ta gật đầu, tiếp tục ngắm cảnh ven hồ.
Thái độ nhẹ nhàng hóa giải mọi đòn đ.á.n.h ấy của ta đã chọc giận nàng ta.
Cuối cùng nàng ta cũng không nhịn nổi nữa, trong giọng nói đầy vẻ tức tối:
“Chúc Phù, ngươi là khúc gỗ sao? Ta nói Thái t.ử sẽ cưới ta!”
Ta quay đầu lại, nghiêm túc nhìn nàng ta, dịu dàng nhắc nhở:
“Cố tiểu thư, ta là chính phi, theo lý nên gọi là ‘cưới’.”
“Còn cô là thiếp thất, phải gọi là ‘nạp’.”
Sắc mặt nàng ta lúc đỏ lúc trắng.
Phía xa xa, một chiếc thuyền còn hoa lệ hơn đang chậm rãi tiến lại gần.
Thái t.ử đứng nơi đầu thuyền, cẩm y ngọc đái, phong thái như ngọc.
Cố Thanh Đường liếc nhìn một cái, quyết tâm liều một phen, hung hăng trừng mắt nhìn ta.
“Chúc Phù, ngươi nhìn cho kỹ.”
“Người quan trọng nhất trong lòng Minh Hằng ca ca là ta!”
Lời vừa dứt, “Ùm” một tiếng.
Nàng ta nhảy xuống hồ.
“Cứu mạng… ục ục… Chúc Phù… đẩy… ục ục…”
Đúng là ngu xuẩn.
Thái t.ử nhìn thấy rồi.
Hắn sốt ruột hét lớn: “Thanh Đường! Thanh Đường!”
Cách một đoạn xa, hắn thậm chí còn muốn nhảy xuống nước cứu nàng ta, nhưng ta còn nhanh hơn hắn.
Ta tung người nhảy xuống hồ, chuẩn xác chụp lấy cánh tay Cố Thanh Đường, nâng đầu nàng ta lên khỏi mặt nước.